Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21 giờ 34 phút

Khi đang soi gương trong phòng tắm của nhà khách Interpol, Sandra nghĩ lại sự việc đã xảy ra trưa nay sau cuộc gặp với vị linh mục ân giải.

Cô đã lang thang gần một tiếng đồng hồ trên những con phố của Roma, bỏ mặc mình trôi theo cơn gió và những dòng suy nghĩ. Cô không thèm đếm xỉa đến mối hiểm nguy đang chầu chực sau cái bẫy của tay súng vào sáng hôm đó. Chừng nào còn ở giữa dòng người, chừng đó cô còn thấy an toàn. Khi đã thấy đủ, cô quay lại chỗ Shalber. Cô đã chờ một chút trên chiếu nghỉ trước khi gõ cửa, tìm cách trì hoãn lâu nhất có thể phản ứng của ông ta, những lời quát mắng, than phiền vì cô đã biến mất lâu như vậy. Nhưng ngay khi vừa mới mở cửa, cô đã đọc thấy sự nhẹ nhõm trên khuôn mặt ông ta. Điều làm cô rất ngạc nhiên, cô không ngờ ông ta lại lo lắng cho mình.

“Tạ ơn Chúa, cô không làm sao cả,” đó là những lời duy nhất ông ta thốt ra.

Cô sửng sốt. Cô đã chờ đợi một triệu câu hỏi, trái lại, Shalber bằng lòng với một bản tóm lược sơ sài về chuyến viếng thăm Pietro Zini. Sandra đưa cho ông ta tập hồ sơ vụ án Figaro mà cô nhận được từ ông cảnh sát già và gã nhân viên Interpol đã giở nó ra xem để tìm kiếm điều gì đó có thể đưa họ tới chỗ những linh mục ân giải.

Nhưng ông ta không hỏi cô lý do của sự chậm trễ.

Ông ta bảo cô đi rửa tay vì chỉ lát nữa bữa tối sẽ sẵn sàng. Sau đó, ông ta trở lại phòng bếp để mở một chai rượu vang.

Sandra mở vòi nước ở lavabo và nán lại vài giây nữa để ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu. Mắt cô thâm quầng, môi nứt nẻ vì thói quen cắn môi mỗi khi cô căng thẳng. Cô luồn những ngón tay qua mái tóc bù xù, rồi đi tìm lược trong một cái tủ. Cô tìm thấy một cái dính đầy tóc phụ nữ, màu hạt dẻ và rất dài. Cô nhớ lại chiếc áo lót sáng hôm đó nhìn thấy treo trên tay ghế tựa trong phòng ngủ của nhà khách. Shalber đã thanh minh rằng căn hộ đó là nơi ghé chân của nhiều người, nhưng cô để ý thấy sự ngượng ngùng của ông ta. Thậm chí cô chắc chắn ông ta biết rõ nguồn gốc của món nội y đó. Dĩ nhiên ông ta không thể để cô phải phiền lòng khi biết rằng trên chiếc giường cô vừa thức dậy đã có một cô gái khác, thậm chí là chỉ vài giờ trước đó. Điều làm cô tức giận là việc Shalber đã cố biện minh, cứ như thể điều ấy làm cô quan tâm.

Lúc đó, cô thấy mình thật ngu ngốc.

Cô ghen tị, không còn lời giải thích nào khác. Cô không chịu nổi suy nghĩ rằng thế giới đang làm tình. Phát âm ra từ đó, dù chỉ thầm kín trong đầu cô, cũng là một sự giải thoát. Tình dục, cô nhắc lại. Có lẽ vì khả năng đó đã cấm cản cô. Không có một sự cản trở cụ thể nào, nhưng một phần trong con người cô biết là như vậy. Lại một lần nữa, cô nghe như đâu đây tiếng nói của mẹ: “Con yêu, ai lại muốn lên giường với một góa phụ?” Quả thực, nó có vẻ như một kiểu đồi bại.

Cô lại thấy mình ngu ngốc khi mất thời gian vào những suy nghĩ như vậy. Trái lại, cô cần phải quay về thực tại. Cô đã ở trong phòng tắm quá lâu và Shalber có thể sẽ nghi ngờ, vì vậy phải khẩn trương lên.

Cô đã hứa với vị linh mục và cô có ý định giữ lời hứa đó. Nếu anh ta giúp cô tìm ra kẻ sát hại David, cô sẽ phải hủy mọi dấu vết về những linh mục ân giải.

Cho dù thế nào, trước mắt tốt nhất là phải bảo quản những manh mối ở một nơi an toàn.

Cô quay về phía chiếc túi xách mang theo vào phòng tắm và đang được đặt trên bồn cầu. Cô lấy điện thoại và kiểm tra xem dung lượng bộ nhớ hình ảnh có còn đủ không. Trong đó có những tấm ảnh cô đã chụp ở nhà thờ Thánh Raimondo di Peñafort. Cô đang định xóa chúng đi nhưng cô đã đổi ý.

Ở chỗ đó, có kẻ đã muốn giết hại cô. Những hình ảnh ấy có thể sẽ giúp cô tìm ra hắn là ai.

Vậy là cô lấy trong túi ra những tấm hình của chiếc Leica cùng với bức ảnh chụp vị linh mục có vết sẹo trên thái dương mà Shalber chưa được biết. Cô xếp chúng thành hàng trên một chiếc kệ, rồi chụp từng cái một bằng điện thoại: tốt hơn để cho chắc nên giữ lại một bản sao. Cô lấy một chiếc túi nhựa có khóa kéo và bỏ vào đó năm bức ảnh. Cô di chuyển nắp sứ đậy ngăn chứa nước của bồn cầu và dìm cái túi vào trong nước.

Đã mười phút cô ngồi trong phòng bếp của căn hộ quan sát chiếc bàn đã được bày biện và Shalber đang bận rộn bên bếp, tay áo sơ mi xắn cao đến tận khuỷu, tạp dề cuốn quanh eo và khăn lau vắt ở một bên vai. Ông ta đang huýt sáo. Ông ta quay lại và bắt được cô đang lơ đãng. “Cơm trộn giấm balsamic, cá phèn nướng giấy bạc, salad rau diếp xoăn và táo xanh”, ông tuyên bố. “Tôi hy vọng cô sẽ thích.”

“Dĩ nhiên rồi,” cô bối rối nói. Sáng hôm đó, ông ta đã chuẩn bị bữa sáng cho cô, nhưng chưng một vài quả trứng không có nghĩa là biết nấu ăn. Đằng này thực đơn đó chứng tỏ một tình yêu nhất định với ẩm thực. Cô thấy ngưỡng mộ.

“Đêm nay cô sẽ ngủ ở đây.” Lời khẳng định đó không cho phép phản đối. “Không an toàn khi trở về khách sạn.”

“Tôi nghĩ là sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Hơn nữa toàn bộ đồ của tôi còn ở đó.”

“Sáng mai chúng ta sẽ qua đó lấy đồ. Ở phòng bên có một chiếc sofa rất thoải mái,” ông ta mỉm cười, cương quyết. “Dĩ nhiên tôi sẽ hy sinh nằm ở đó.”

Lát sau, Shalber múc cơm ra đĩa và họ dùng bữa gần như trong yên lặng. Sandra thích cả món cá, và rượu vang giúp cô thư giãn. Không như lúc sau khi David ra đi, tối nào cô cũng nhốt mình trong nhà và tự làm mình u mê bằng rượu vang đỏ hết ly này đến ly khác cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ. Lần này thì khác. Cô không tin là mình còn có thể dùng bữa tươm tất với một người khác. “Ai đã dạy ông nấu ăn vậy?”

Shalber nuốt chửng một miếng và uống một ngụm rượu vang. “Cô sẽ học cách làm nhiều thứ khi cô ở một mình.”

“Ông chưa bao giờ có ý định kết hôn sao? Lần trước, trên điện thoại, ông đã nói rằng ông suýt cưới mấy lần…”

Ông ta lắc đầu. “Hôn nhân không phải dành cho tôi. Đó là vấn đề về quan điểm.”

“Ý ông là gì?”

“Tất cả chúng ta đều có một quan điểm sống, hướng về tương lai. Cô biết nó vận động như thế nào, đúng không? Giống như một bức tranh vậy: có những yếu tố nằm ở tiền cảnh, số khác lại phần nền. Những yếu tố đó ít ra cũng cần thiết như những yếu tố đầu tiên, nếu không quan điểm sống sẽ không thể hiện thực hóa và chúng ta sẽ chỉ có mỗi một hình bằng phẳng, nghĩa là thiếu thực tiễn. Dẫu vậy, những người phụ nữ của tôi đều ở trong cánh gà. Họ rất cần thiết nhưng không đến mức để được xếp lên hàng đầu.”

“Vậy thì ai được ở đó?… Dĩ nhiên là ngoài ông ra,” Sandra châm chọc với giọng điệu mỉa mai.

“Con gái tôi.”

Cô không ngờ tới câu trả lời đó. Shalber reo lên trước sự nín lặng điếng người của cô.

“Cô muốn thấy con bé không?” Ông ta lấy ví và bắt đầu tìm kiếm từng ngăn.

“Đừng nói với tôi ông là thể loại ông bố lúc nào cũng mang trong túi ảnh cô con gái cưng đi khắp nơi đấy nhé! Ôi trời, Shalber. Quả thực ông làm tôi ngạc nhiên đấy,” cô nói với giọng mỉa mai. Trên thực tế, cử chỉ đó làm cô thấy thật đáng yêu.

Ông cho cô xem bức hình nhàu nát của một cô bé với mái tóc xám đỏ, y hệt như của ông. Cô bé cũng thừa hưởng cặp mắt xanh lá cây của ông bố.

“Cô bé mấy tuổi rồi?”

“Tám tuổi. Nó thật xinh xắn, phải không? Con bé tên là Maria. Nó rất thích ballet và đang học ở trường múa cổ điển. Noel và sinh nhật nào nó cũng đòi mua một con cún. Chắc năm nay tôi sẽ chiều lòng con bé.”

“Ông có được gặp con thường xuyên không?”

Shalber xịu mặt. “Con bé sống ở Vienne. Mối quan hệ của tôi với mẹ nó không được tốt đẹp lắm, cô ấy giận tôi vì đã không cưới cô ấy,” ông cười. “Nhưng khi nào có chút thời gian, tôi thường đến đón Maria và đưa nó đi cưỡi ngựa. Tôi đang dạy con bé như bố tôi đã từng làm thế khi tôi bằng tuổi con bé bây giờ.”

“Về phía ông thật tuyệt.”

“Mỗi khi tôi về chỗ con bé, tôi lại sợ mọi thứ không còn như cũ. Rằng, trong lúc tôi đi vắng, mối quan hệ của chúng tôi sẽ trở nên nguội lạnh. Có thể bây giờ nó còn quá nhỏ, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi nó chỉ muốn ở riêng với bạn bè của nó? Tôi không muốn mình là gánh nặng cho con bé.”

“Tôi tin là điều đó sẽ không xảy ra đâu,” Sandra an ủi ông. “Thông thường, những cô con gái cư xử như thế với mẹ. Tôi và chị gái tôi rất hâm mộ bố, cho dù vì công việc chúng tôi không thường xuyên ở bên nhau. Trái lại, có lẽ chính vì điều này mà chúng tôi yêu quý ông quá mức. Mỗi lần ông chuẩn bị về, cả nhà lại tràn ngập một niềm hạnh phúc lạ lùng.”

Shalber gật gù, biết ơn về sự trấn an. Sandra đứng dậy và cầm đĩa để đặt vào bồn rửa. Ông ngăn cô lại. “Sao cô không đi nghỉ đi? Để tôi dọn dẹp cho.”

“Cả hai cùng làm chỉ loáng là xong.”

“Tôi nhắc lại, cứ để tôi làm.”

Sandra sững người lại. Tất cả những sự chú ý đó làm cô hoảng sợ. Lại có người chăm sóc cô. Cô đã không còn quen với việc đó. “Khi ông gọi điện cho tôi, tôi đã ghét ông ngay lập tức. Tôi không thể hình dung rằng hai tối sau đó chúng ta đã dùng bữa cùng nhau và thậm chí ông còn nấu ăn cho tôi.”

“Điều này có nghĩa là cô không còn ghét tôi nữa?”

Sandra thấy ngượng ngùng. Còn ông ta phá lên cười.

“Đừng có giễu tôi, Shalber,” cô cảnh cáo ông.

Ông giơ tay ra hiệu đầu hàng. “Xin lỗi, tôi đâu muốn thế.”

Lúc đó, cô thấy ông cực kỳ chân thành. Khác xa so với ấn tượng khó ưa mà cô nghĩ về ông. “Tại sao ông không thích những linh mục ân giải?”

Shalber trở nên nghiêm nghị. “Cả cô cũng không được phạm lỗi.”

_“Cả cô_ nghĩa là sao?”

Có vẻ hối hận vì thốt ra một câu tối nghĩa, ông ta chữa lại: “Tôi đã giải thích cho cô rồi: Điều họ làm là trái pháp luật.”

“Rất tiếc, tôi không nuốt trôi câu chuyện về sự bất hợp pháp. Không chỉ có việc đó. Còn điều gì được che giấu?”

Hiển nhiên Shalber đang câu giờ. Với cái thái độ cẩn trọng đó cô không làm gì khác ngoài việc khẳng định điều mà sáng hôm đó ông ta nói với cô về giáo đoàn ân giải chỉ là một phần của câu chuyện.

“Thôi được… Không phải là một phát hiện quan trọng nhưng tôi tin là điều tôi sắp kể với cô có thể giải thích lý do tại sao chồng cô bị chết.”

Sandra sững người. “Ông nói tiếp đi.”

“Trên thực tế, đáng lẽ ra những linh mục ân giải không còn tồn tại nữa… Sau Công Đồng Vatican II, Giáo hội đã giải tán họ. Vào những năm sáu mươi, Tòa Ân Giải Tối Cao đã được tổ chức lại với những quy tắc và người chịu trách nhiệm mới. Kho lưu trữ những tội lỗi đã bị khóa kín. Những thầy tu – chuyên gia tội phạm học – đã ngừng hoạt động. Vài người trong số họ đã quay lại hàng ngũ, số khác chống đối và bị vạ huyền chức*, những kẻ ngoan cố thì bị phạt vạ tuyệt thông*.”

“Vậy thì làm thế nào mà…”

“Khoan đã, hãy để tôi nói hết,” Shalber ngắt lời cô. “Khi lịch sử có vẻ như đã lãng quên họ, những linh mục ân giải lại tái xuất. Chuyện xảy ra nhiều năm trước, có người trong Vatican nghi ngờ rằng trên thực tế, rất nhiều trong số họ đã giả vờ tuân theo mệnh lệnh của Giáo hoàng chỉ với mục đích duy nhất là ngầm tiếp tục công việc. Và đó là sự thật. Đứng đầu tổ chức giới hạn này từng là một thầy tu bình thường người Croatia: Luka Devok. Chính ông ta đã chỉ huy và đào tạo những linh mục ân giải mới. Còn về phần mình, có lẽ ông ta làm theo mệnh lệnh của một người nào đó trong giới chức cao cấp của Giáo hội, người đã quyết định thành lập lại giáo đoàn ân giải. Dù thế nào, ông ta cũng từng là người cai quản duy nhất của một loạt những bí mật. Ví dụ, Devok đã là người duy nhất biết danh tính của tất cả những linh mục ân giải. Mỗi người chỉ nghe lệnh của đúng ông ta và không cần biết những người khác là ai.”

"Tại sao ông lại nói từng là?"

“Vì Luka Devok đã chết. Sự việc xảy ra khoảng một năm trước đây, ông ta đã bị bắn tại một phòng khách sạn ở Praha. Lúc đó, sự thật đã bị bại lộ. Vatican ngay lập tức đã ngăn chặn một tình huống có thể trở nên nguy hiểm và đáng xấu hổ.”

“Tôi không lấy làm ngạc nhiên. Đó là hành động điển hình của Giáo hội để dẹp yên những vụ scandal.”

“Không chỉ có vậy. Chỉ riêng ý tưởng có vị hồng y cấp cao nào đó bảo trợ cho Devok trong ngần ấy năm cũng đủ làm tất cả kinh hoàng. Không tuân thủ mệnh lệnh của Giáo hoàng đồng nghĩa với tội ly giáo không thể dung thứ, cô hiểu chứ?”

“Vậy họ làm thế nào để lấy lại quyền kiểm soát tình hình?”

“Tốt,” Shalber khen ngợi. “Tôi thấy cô đã bắt đầu hiểu cơ chế vận hành của một số động lực nhất định. Họ ngay lập tức thay thế Devok bằng một người tâm phúc, một người Bồ Đào Nha: cha Augusto Clemente. Anh ta rất trẻ nhưng khá lão luyện. Những linh mục ân giải đều thuộc dòng Đa Minh, trong khi Clemente lại thuộc dòng Tên*. Một trường phái tư tưởng khác, thực dụng hơn và ít bị chi phối bởi chủ nghĩa đa cảm.”

“Như vậy vị linh mục đó là người điều hành mới của giáo đoàn ân giải.”

“Nhưng nhiệm vụ của anh ta là tìm ra tất cả những linh mục ân giải dưới quyền chỉ đạo của cha Devok đưa họ trở lại Giáo hội. Đến giờ anh ta mới tìm thấy một người. Chính là người đàn ông cô đã gặp ở nhà thờ Thánh Luigi dei Francesi.”

Sandra buột miệng: _“Tóm lại,_ mục đích tối hậu của Vatican là giả vờ như không có chuyện vi phạm luật lệ nào xảy ra?”

“Chính xác. Họ vẫn luôn cố hàn gắn những vết nứt. Chẳng hạn việc những người thuộc phong trào Lefebvrez* đã nhiều năm thương thảo với Hội thánh để quay trở lại trong lòng Giáo hội. Chuyện của những linh mục ân giải cũng tương tự như vậy.”

“Bổn phận của người chăn cừu là không được bỏ mặc con cừu lạc đàn và phải tìm cách đưa nó trở lại chuồng,” Sandra mỉa mai. “Nhưng làm thế nào ông biết được những điều này?”

“Tôi và David đều biết chuyện này. Nhưng chúng tôi có quan điểm khác nhau, vì thế chúng tôi cãi nhau. Khi tôi yêu cầu cả cô cũng đừng phạm phải sai lầm là quá khoan dung với những linh mục ân giải, tôi muốn ám chỉ tới đúng những gì David nghĩ.”

“Tại sao ông có lý còn anh ấy thì không?”

Shalber gãi đầu, rồi thở mạnh. “Anh ấy đã bị ai đó sát hại vì những việc anh ấy khám phá ra, trong khi tôi vẫn còn sống.”

Đó không phải là câu nói bất kính đối với chồng cô. Sandra buộc phải thừa nhận nó là sự thật. Và cô đồng ý với câu chuyện đó. Hơn nữa, cô thấy mình có lỗi. Buổi tối tuyệt vời đó giúp cô giải tỏa căng thẳng và đó là công của Shalber. Ông ta không chỉ cởi mở với cô, kể cho cô nghe những chuyện riêng tư của mình. Ông ta còn trả lời những câu hỏi của cô mà không cần đổi lại gì, trong khi cô lại nói dối ông ta, giấu nhẹm cuộc gặp thứ hai với vị linh mục ân giải.

“Sao ông không hỏi tôi lý do tại sao tôi mất nhiều thời gian đến thế để quay lại đây sau khi gặp Zini?”

“Tôi nói với cô rồi, tôi không thích những lời giả dối.”

“Ông sợ tôi sẽ không nói sự thật?” .

“Những câu hỏi chỉ dùng để tạo cớ cho những kẻ nói dối. Nếu cô có gì cần nói với tôi, cô sẽ tự làm điều đó. Tôi không thích ép buộc, tôi muốn cô tin tưởng tôi.”

Sandra ngó lơ. Cô đi về phía bồn rửa và mở vòi nước để tiếng róc rách lấp đầy sự im lặng. Trong giây lát cô định nói với ông tất cả. Shalber đang ở phía sau cô vài bước. Trong lúc cô vội vàng rửa bát, cô cảm thấy ông đang tiến lại gần. Ông phủ dáng hình che chở lên cô. Rồi vòng tay qua eo cô và áp ngực vào lưng cô, để họ chạm vào nhau. Sandra để mặc ông. Tim cô thổn thức và cô toan nhắm mắt. Nếu mình làm thế tất cả sẽ kết thúc, cô tự nhủ. Cô lo sợ, nhưng không đủ dũng khí để đẩy ông ra. Ông cúi xuống bên cô và vén tóc ra khỏi cổ. Cô cảm thấy sự ấm áp từ hơi thở của ông trên da thịt. Theo bản năng, cô ngoái lại phía sau như để đón nhận cái ôm. Đôi bàn tay bất động dưới dòng nước. Bất giác, cô hơi kiễng chân. Đôi bờ mi không cưỡng nổi sự tê dại ngọt ngào. Mắt nhắm nghiền và run rẩy, cô rướn người về phía ông, kiếm tìm đôi môi của ông.

Đã năm tháng nay cô chung sống với những ký ức.

Và giờ, lần đầu tiên, Sandra quên đi mình là một góa phụ.

← Bị tước quyền thực thi tác vụ chức linh mục.

← Bị khai trừ khỏi tổ chức Giáo hội (đối với những trường hợp tội trọng).

← Một dòng tu lớn của Giáo hội Công giáo, còn được gọi là dòng Chúa Jesus, do Thánh Ignazio di Loyola thành lập.

← Một phong tràoly giáo vào năm 1988 do Tổng giám mục Marcel Lefebvre khởi xướng.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »