Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
22 giờ 30 phút

Thanh tra De Michelis nhét những đồng xu vào một cái máy bán cà phê tự động. Sandra bị thôi miên bởi sự chính xác trong thao tác của ông. Cô không hình dung nổi mình trở lại bệnh viện Gemelli sớm như thế.

Cuộc gọi của Camusso đến vào một giờ trước, trong khi cô đang vội vã thu dọn hành lý để rời khách sạn và lên tàu về Milan cùng với ông sếp của mình, người vừa đến đón cô. Thoạt tiên, cô nghĩ ông thanh tra sẽ có thông tin về Shalber nhưng sau khi đảm bảo với cô rằng Interpol đang phụ trách việc đó, ông thông báo về bước ngoặt cuối cùng trong vụ án của Jeremiah Smith. Vậy là cô và De Michelis đã lao ngay vào bệnh viện để tận mắt kiểm chứng xem mọi việc có thật không.

Lara còn sống.

Phát hiện đó tới trong hoàn cảnh không mấy rõ ràng. Cô sinh viên kiến trúc được tìm thấy trong một chiếc xe ô tô rẻ tiền bị bỏ lại ở một bãi đỗ của một trung tâm thương mại gần cửa ngõ Roma. Cảnh sát nhận được tin tố giác dưới dạng nặc danh, qua một cú điện thoại. Thông tin vẫn còn vụn vặt và không lọt được qua cánh cửa phòng cấp cứu nơi Lara hiện đang được giữ lại để kiểm tra.

Sandra chỉ biết rằng thanh tra Camusso đã đưa người tới thi hành lệnh bắt giữ ở Ostia, vì Lara đã dẫn họ tới hướng đó, hơn nữa trên giấy tờ của chiếc xe nghi vấn cũng có ghi địa chỉ của một công dân ở khu vực ven biển. Cô tự hỏi Jeremiah Smith dính líu tới vụ đó như thế nào, nhưng trên hết cô chắc chắn rằng Marcus chính là người đứng sau phá án.

Phải, chính là anh ấy, cô nhắc lại. Cô gái chắc chắn sẽ nói tới một người giải cứu có vết sẹo trên thái dương và ai biết được liệu những nhân viên điều tra có tìm ra vị linh mục ân giải. Cô hy vọng điều đó sẽ không xảy ra.

Ngay khi tin tức về vụ giải thoát lan ra, giới truyền thông sẽ tấn công bệnh viện. Những nhà báo, thợ quay phim, chụp ảnh sẽ ẩn nấp trong công viên đối diện. Bố mẹ của Lara vẫn còn chưa đến vì chuyến đi từ miền Nam lên sẽ mất thời gian. Trong khi ấy bạn bè cô đã bắt đầu bất ngờ xuất hiện từng ít một để chắc chắn về tình trạng của cô. Trong số họ, Sandra nhận ra Christian Lorieri, trợ giảng môn Lịch sử Nghệ thuật và cũng chính là bố của đứa trẻ mà Lara đang mang trong bụng. Họ trao nhau một cái nhìn chóng vánh nhưng có ý nghĩa hơn ngàn lời nói. Nếu ông ta ở đó chứng tỏ cuộc nói chuyện của họ ở trường đã có ích.

Cho tới lúc đó mới chỉ có một báo cáo y tế được công bố. Nó thông báo sơ sài rằng tình trạng sức khỏe của cô sinh viên khá tốt và bất chấp sự căng thẳng phải chịu đựng, cái thai vẫn mạnh khỏe.

De Michelis lại gần Sandra, ông đang thổi nguội một cái cốc nhựa. “Cô có nghĩ là tới lúc này cô nên giải thích điều gì cho tôi không?”

“Ông có lý, nhưng tôi báo trước là một cốc cà phê với ông là không đủ đâu đấy.”

“Đằng nào thì trước sáng mai chúng ta cũng không thể khởi hành. Tôi nghĩ có khi chúng ta phải qua đêm ở đây.”

Sandra cầm lấy tay ông. “Tôi muốn nói chuyện với ông như bạn bè và để cảnh sát ra ngoài câu chuyện này. Ông thấy được chứ?”

“Sao thế, cô không thích cảnh sát nữa à?” Ông mỉa mai. Nhưng thấy Sandra nghiêm nghị, ông đổi giọng. “Tôi đã không ở bên cô khi David ra đi. Điều tối thiểu tôi có thể làm lúc này là lắng nghe cô.”

Trong hai giờ sau đó, Sandra đã kể lại mọi chuyện cho người đàn ông mà cô luôn coi như một hình mẫu về đạo đức liêm chính. De Michelis để cho cô nói và chỉ ngắt lời khi cần sự giải thích. Kể xong, cô cảm thấy rất nhẹ nhõm.

“Cô nói là những linh mục ân giải?”

“Vâng,” cô xác nhận. “Chẳng lẽ ông lại chưa bao giờ nghe nói tới họ?”

De Michelis nhún vai. “Với cái nghề này tôi đã thấy nhiều chuyện đến nỗi giờ chẳng có gì làm tôi ngạc nhiên. Cũng có những trường hợp được giải quyết thông qua tố giác hay vì lý do may mắn và không có lời giải thích. Nhưng tôi chưa bao giờ liên hệ sự việc với ai đó đang điều tra song song với cảnh sát. Tôi là một người theo đạo, cô biết rồi đó. Tôi thấy hay khi nghĩ rằng có thứ gì đó phi lý và cũng rất tuyệt vời mà tôi có thể trông cậy vào khi không thể chịu nổi sự tàn ác mà tôi chứng kiến mỗi ngày.”

De Michelis vuốt nhẹ cô như Marcus đã làm trước khi biến mất khỏi phòng hồi sức và khỏi cuộc đời của cô. Qua bờ vai của ông thanh tra, Sandra thấy có hai người đàn ông mặc áo khoác và thắt cà vạt đang hỏi thăm một cảnh sát, người này đã chỉ về phía họ. Hai người kia tiến lại gần.

“Cô là Sandra Vega?” Một người trong số họ hỏi.

“Tôi đây,” cô xác nhận.

“Chúng ta có thể nói chuyện một lát được không?” Người kia hỏi.

“Dĩ nhiên.”

Họ để cô hiểu rằng nội dung cuộc nói chuyện là bí mật và trong khi cả ba đi ra đứng một chỗ, họ đưa cô xem thẻ ngành. “Chúng tôi ở Interpol.”

“Có chuyện gì vậy?”

Người lớn tuổi hơn nói. “Trưa hôm nay thanh tra Camusso gọi cho chúng tôi để hỏi thông tin về một người của chúng tôi và nói rằng cô cần biết. Tên của ông ấy là Thomas Shalber. Cô xác nhận với chúng tôi là cô biết ông ấy chứ?”

“Vâng.”

“Cô nhìn thấy ông ấy lần cuối là khi nào?”

“Hôm qua.”

Hai người họ nhìn nhau. Rồi người trẻ hơn hỏi cô: “Cô chắc chứ?”

Sandra bắt đầu mất kiên nhẫn. “Tất nhiên là tôi chắc chắn rồi.”

“Đây là người đàn ông cô đã gặp?”

Họ đưa cho cô xem một tấm ảnh thẻ và Sandra nhướng mắt để nhìn nó kỹ hơn. “Dù khá giống nhau, nhưng tôi không biết người đàn ông này là ai.”

Hai người họ lại nhìn nhau, và lần này tỏ vẻ lo lắng. “Cô có sẵn sàng miêu tả lại người mà cô thấy cho một chuyên gia về nhận dạng của chúng tôi được không?”

Sandra đã quá ngán ngẩm, cô muốn biết chuyện gì đang diễn ra. “Được thôi. Ai trong số các anh nói cho tôi biết chuyện xảy ra là gì vậy? Vì có vẻ tôi đã bỏ sót điều gì đó.”

Người trẻ hơn nhìn người lớn tuổi tìm kiếm sự đồng thuận. Sau đó, anh ta bắt đầu nói. “Lần cuối cùng Thomas Shalber liên lạc với chúng tôi, ông ấy đã phải ngụy trang để điều tra một vụ.”

"Tại sao anh nói là đã?"

“Vì ông ấy đã bốc hơi được hơn một năm nay, chúng tôi không biết gì về ông ấy.”

Tin đó làm cô bàng hoàng. Sandra không biết phải nghĩ gì. “Xin lỗi, nếu người trong ảnh là đồng nghiệp của các anh và các anh không biết ông ta biến đi đâu, vậy thì tôi đã gặp ai?”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »