Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hôm qua
4 giờ 46 phút

Xác chết đang khóc.

Lần này anh không bật đèn cạnh giường. Anh không lấy bút để thêm một chi tiết khác trên tường căn hộ áp mái ở phố Serpenti. Anh chỉ chìm trong im lặng, bóng tối, cố tìm ra ý nghĩa của điều mình vừa thấy trong mơ.

Anh sắp xếp lại những manh mối cuối cùng từ cơn mơ tối qua về chuyện đã xảy ra trong phòng khách sạn ở Praha.

Kính vỡ. Ba phát súng. Tay trái.

Đảo chúng lại, anh có được lời giải cho bí ẩn.

Những lời nói cuối cùng của Jeremiah Smith: “Ở ranh giới giữa cái thiện và cái ác có một chiếc gương. Nếu anh nhìn vào trong, anh sẽ khám phá ra sự thật.”

Anh đã tìm ra lý do vì sao mình ghét soi gương. Anh và Devok, mỗi người nhận một phát súng. Nhưng tên sát nhân không thuận tay trái. Hắn chính là hình ảnh phản chiếu của anh. Phát đầu tiên đã phá hủy chiếc gương.

Không có người thứ ba. Chỉ có hai bọn họ.

Anh hiểu ra sau những chuyện đã xảy ra ở khoa điều trị tích cực của bệnh viện Gemelli, khi anh nổ súng không do dự. Nhưng nhờ giấc mơ anh mới có được sự khẳng định, khi xem lại hồi kết của cảnh tượng. Anh không biết tại sao mình lại ở Praha, cũng chẳng biết tại sao thầy của anh cũng xuất hiện ở đó. Anh không biết nội dung cuộc nói chuyện của họ, cũng như họ đã nói điều gì.

Marcus chỉ biết rằng ít giờ trước anh vừa giết Jeremiah Smith. Nhưng trước hắn, anh cũng đã làm thế với Devok.

Vào lúc bình minh, cơn mưa quay trở lại xâm chiếm Roma, tẩy sạch màn đêm khỏi những con đường.

Trong khi dạo quanh các con hẻm của khu Regola, Marcus trú mưa dưới một mái vòm. Anh ngó lên trời, không có vẻ sẽ sớm tạnh. Anh kéo chiếc mũ áo mưa và đi tiếp.

Khi tới phố Giulia, anh bước vào một nhà thờ. Anh chưa tới đó bao giờ. Clemente hẹn anh ở hầm mộ. Bước xuống những bậc thang bằng đá, anh nhận ra ngay sự kỳ dị của nơi này. Đó là một nghĩa địa dưới lòng đất.

Trước khi Napoleon ban hành một nghị định về những nguyên tắc vệ sinh, theo đó người chết phải được chôn cách xa người sống, mỗi nhà thờ đều có khu nghĩa địa của mình. Nhưng nơi anh đang đứng không giống các chỗ khác. Những đồ nội thất – chân nến, vật trang trí và tác phẩm điêu khắc – được làm từ xương người. Một bộ xương treo trên tường đang chào những tín đồ nhúng ngón tay trong bình đựng nước thánh. Xương được chia thành từng loại và được xếp lại ngăn nắp trong những cái hốc. Có tới hàng ngàn cái. Nhưng chỗ này trông quái đản hơn là rùng rợn.

Clemente đứng chắp tay sau lưng, cúi xuống xem dòng chữ khắc ở phía dưới một đống đầu lâu.

“Tại sao lại ở đây?”

Cậu bạn quay lại và nhìn thấy anh. “Tôi thấy đây là chỗ thích hợp nhất sau khi nghe tin nhắn anh để lại cho tôi tối qua trong hộp thư thoại.”

Marcus chỉ ra xung quanh. “Chúng ta đang ở đâu thế?”

“Vào khoảng cuối của thế kỷ mười sáu, Huynh đoàn cầu nguyện và cái chết bắt đầu thực hiện nhiệm vụ nhân nghĩa của mình. Mục đích là xây dựng chỗ chôn cất xứng đáng cho những xác chết vô danh người ta tìm thấy trên đường phố Roma hay ở những vùng quê, hoặc được trả lại từ sông Tevere. Những người tự sát, nạn nhân của bọn giết người hay đơn giản chỉ là những người chết vì nghèo khó. Có khoảng tám nghìn thi thể chen chúc trong chỗ này.”

Clemente quá thản nhiên. Trong tin nhắn, Marcus đã tóm tắt sơ lược chuyện xảy ra vào đêm hôm qua nhưng cậu bạn anh không có vẻ bị sốc vì kết cục của sự việc. “Tại sao tôi có cảm tưởng rằng cậu không thèm coi trọng những gì tôi nói với cậu?”

“Bởi vì chúng tôi đã hiểu mọi chuyện.”

Giọng điệu hiểu biết đó làm anh phát cáu. “Ai? Cậu nói là chúng tôi, nhưng lại không muốn cho tôi biết người cậu đang ám chỉ là ai. Ai ở phía trên cậu? Tôi có quyền biết điều đó.”

“Anh biết là tôi không thể. Nhưng họ rất hài lòng về anh.”

Marcus thấy khó chịu. “Hài lòng về cái gì? Tôi đã phải giết Jeremiah, Lara thì không còn hy vọng và tối nay, sau một năm trời mất trí nhớ hoàn toàn, tôi đã lấy lại được ký ức đầu tiên. Tôi đã bắn Devok.”

Clemente kéo dài thời gian. “Có một tù nhân trong phòng biệt giam của một nhà tù an ninh bậc nhất phạm phải một tội ác kinh khủng và đã chờ hành hình được hai mươi năm. Năm năm trước người ta chẩn đoán hắn bị ung thư não. Loại bỏ khối u, hắn đã mất trí nhớ. Hắn phải học tất cả từ đầu. Sau ca phẫu thuật, hắn thấy thật lạ khi phải ở trong một phòng giam, bị kết án cho một tội ác mà hắn không nhớ là mình đã gây ra. Giờ hắn cho rằng mình không phải là kẻ đã sát hại vô số nạn nhân, thậm chí hắn nói rằng mình không đủ sức để cướp đi dù chỉ một mạng người. Hắn xin được tha tội, quả quyết rằng nếu không hắn sẽ là một người vô tội bị hành quyết. Các bác sĩ tâm thần cho rằng hắn thành thực và đó không phải chỉ là một thủ đoạn để tránh án tử hình. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác. Nếu người phải chịu trách nhiệm về hành động của một cá nhân là chính cá nhân đó, thì tội lỗi của anh ta nằm ở đâu? Nó ở trong cơ thể anh ta, trong tâm hồn hay trong nhận dạng của anh ta?”

Với Marcus, mọi thứ bỗng nhiên trở nên rõ ràng. “Các cậu biết việc tôi làm ở Praha?”

Clemente gật đầu, rồi tiếp tục: “Giết Devok, anh đã phạm phải tội trọng. Nhưng nếu anh không nhớ ra việc đó, anh không thể xưng tội. Và nếu không xưng tội, anh cũng không thể được giải tội. Nhưng cũng vì lẽ đó, có thể coi như anh không phạm tội. Chính vì thế mà anh đã được tha thứ.”

“Vì lý do này mà các cậu che giấu tôi.”

“Đâu là câu nói mà các linh mục ân giải thường nhắc đi nhắc lại?”

Marcus nhớ lại câu kinh mà anh đã được học. “Có một nơi mà đó thế giới ánh sáng tiếp xúc với thế giới bóng tối. Và ở đó, xảy ra mọi việc: trong vùng đất nhá nhem mọi thứ tan ra, lẫn lộn, mơ hồ. Chúng tôi là những người canh gác có nhiệm vụ bảo vệ biên giới đó. Nhưng thi thoảng cũng có thứ lọt được qua… Nhiệm vụ của tôi là tống khứ nó trở lại bóng tối.”

“Ở bên bờ của ranh giới đó lúc nào cũng nguy hiểm, một vài linh mục ân giải đã có bước đi tai hại. Họ bị bóng tối nuốt chửng và không quay trở lại nữa.”

“Cậu đang muốn nói với tôi rằng chuyện xảy ra với Jeremiah Smith cũng từng diễn ra với cả tôi trước khi tôi mất trí nhớ?”

“Không phải với anh. Với Devok.”

Marcus không thốt nên lời.

“Ông ta đã mang súng tới phòng khách sạn đó. Anh chỉ tước vũ khí của ông ta và cố tự vệ. Một cuộc ẩu đả đã nổ ra và có hai phát súng.”

“Làm thế nào các cậu biết được chuyện gì đã diễn ra? Các cậu không có ở đó,” anh phản đối.

“Trước khi tới Praha, Devok đã xưng tội. Culpa gravis 785-34-15: chống lệnh Giáo hoàng, phản bội Giáo hội. Trong hoàn cảnh đó, ông ta đã tiết lộ sự tồn tại bất hợp pháp của những linh mục ân giải. Có thể ông ta đã đoán ra có điều gì đó không ổn. Kho dữ liệu bị xâm phạm, bốn cô gái đã bị bắt cóc và cắt cổ, cuộc điều tra đã liên tiếp bị chệch hướng. Cha Devok bắt đầu nghi ngờ về những người của mình.”

“Có bao nhiêu linh mục ân giải?”

Clemente thở dài. “Chúng tôi không biết. Nhưng chúng tôi nuôi hy vọng rằng trước hay sau ai đó sẽ xuất đầu lộ diện. Trong lời xưng tội, Devok không muốn nói tên họ. Ông ta chỉ nói rằng:”Tôi phạm phải một sai lầm, tôi phải sửa chữa nó."

“Tại sao ông ta tìm tôi?”

“Chúng tôi cho rằng ông ta muốn giết hết tất cả. Bắt đầu từ anh.”

Marcus đã hiểu mọi chuyện diễn ra như thế nào, thật khó tin. “Devok muốn giết tôi ư?”

Clemente đặt một tay lên vai anh. “Tôi rất tiếc. Tôi đã hy vọng anh sẽ không bao giờ biết điều đó.”

Marcus nhìn vào hố mắt trống rỗng của một trong số rất nhiều hộp sọ được bảo quản trong hầm mộ. Người đó là ai? Tên của anh ta là gì, khuôn mặt anh ta ra sao? Có ai từng yêu thương anh ta? Anh ta chết thế nào và tại sao? Đó là một người đàn ông tốt hay xấu?

Ai đó sẽ đặt ra những câu hỏi như thế cho cái xác của anh nếu Devok giết chết anh. Bởi vì, như tất cả những linh mục ân giải, anh không có danh tính.

Mình không tồn tại.

“Trước khi chết, Jeremiah Smith đã nói: Càng gây ra nhiều tội ác bao nhiêu, tôi càng giỏi khám phá ra nó bấy nhiêu. Và tôi tự hỏi: Tại sao tôi không nhớ nổi giọng nói của mẹ trong khi tôi biết rất rõ làm thế nào để phát hiện ra cái ác? Tại sao tôi lại quên đi tất cả những thứ còn lại mà không quên năng khiếu của mình? Cái thiện và cái ác đều có sẵn trong mỗi chúng ta, hay chúng phụ thuộc vào con đường mà chúng ta lựa chọn cho cuộc sống của chính mình?” Marcus ngước mắt lên nhìn cậu bạn. “Tôi tốt hay xấu?”

“Giờ anh biết mình đã phạm tội trọng vì giết Devok và sau đó là Jeremiah. Vì thế anh phải xưng tội và chịu sự phán xét của Tòa án linh hồn. Nhưng tôi chắc chắn anh sẽ được ân giải vì khi phải xử lý cái ác, đôi lúc chúng ta bị lấm bẩn.”

“Thế còn Lara? Jeremiah đã mang theo bí mật đó. Cậu nghĩ sao về cô gái bất hạnh đó?”

“Nhiệm vụ của anh kết thúc tại đây, Marcus.”

“Cô ấy đang mang bầu.”

“Chúng ta không thể cứu cô ấy.”

“Đứa con của cô ấy thậm chí còn không có nổi một cơ hội. Không, tôi không chấp nhận.”

“Hãy nhìn chỗ này xem,” Clemente chỉ cho anh kho hài cốt. “Ý nghĩa của nơi đây là lòng thương. Dựng một lăng mộ Công giáo cho một cá nhân vô danh, không phụ thuộc vào việc anh ta như thế nào hay anh ta phạm tội gì khi còn sống. Tôi muốn hẹn anh ở nơi này để anh có thể thương cảm cho chính bản thân mình. Lara sẽ chết nhưng không phải do lỗi của anh. Vậy nên, hãy thôi tự hành hạ mình. Việc ân giải của Tòa án linh hồn sẽ chẳng có nghĩa gì nếu như chính anh không tự ân giải trước cho mình.”

“Vậy là giờ tôi được tự do? Tôi không hình dung ra thế này. Không ổn như những gì tôi đã nghĩ.”

“Tôi còn một nhiệm vụ nữa cho anh.” Clemente cười. “Có thể nhiệm vụ này sẽ giúp anh làm mọi thứ nhẹ nhàng hơn.” Cậu ta đưa anh một hồ sơ lưu trữ.

Marcus cầm lấy và đọc trên trang bìa: c.g.294-21-12.

“Anh đã không cứu được Lara. Nhưng biết đâu anh còn có thể cứu cô ấy.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »