Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2890 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11 giờ 20 phút

Hồ Nemi có diện tích gần 1,5 cây số vuông, nằm ở vùng Đồi Albani, phía nam Roma.

Trên thực tế, nó là một miệng núi lửa. Có một truyền thuyết trong nhiều thế kỷ kể lại rằng trong lòng hồ sâu có chôn giấu những mảnh vỡ của hai con tàu khổng lồ, được trang hoàng lộng lẫy và được xây dựng theo lệnh của hoàng đế Caligola: chúng thực sự là những dinh thự nổi. Các ngư dân trong vùng trong một thời gian dài đã vớt lên những vật chứng. Sau rất nhiều nỗ lực, chỉ đến thế kỷ hai mươi, sau khi tát với một phần nước, người ta mới có thể trục vớt hai con tàu nhưng sau đó lại bị thiêu cháy trong bảo tàng lưu giữ chúng vào giai đoạn Thế chiến thứ hai. Người ta đổ lỗi cho lính Đức nhưng chưa bao giờ có bằng chứng rõ ràng.

Những thông tin này có trong tập quảng bá du lịch mà Clemente để lại cho anh trong hòm thư họ thường dùng để trao đổi tài liệu. Giữa những trang giấy, cậu ấy kẹp hồ sơ tóm lược về ông bác sĩ phẫu thuật Alberto Canestrari. Không có gì đặc biệt lắm ngoại trừ một thông tin khiến Marcus phải thực hiện một chuyến dã ngoại bên ngoài thành phố. Trong lúc ngồi trên xe khách theo tuyến đi dọc bờ hồ, anh nghĩ lại mối liên hệ kỳ lạ giữa những địa điểm và ngọn lửa.

Như thể tái diễn số phận của một di sản bị thương, bệnh viện mà Canestrari sở hữu ở Nemi đã bị phá hủy trong một trận hỏa hoạn có chủ ý. Người ta chưa bao giờ tìm ra thủ phạm.

Leo dọc lên con đường ngắm cảnh khá hẹp, chiếc xe khục khặc và bỏ lại phía sau một đoạn khói đen. Từ cửa sổ, Marcus nhận ra tòa nhà ám muội than nhưng vẫn còn sở hữu một tầm nhìn ra quang cảnh đáng ghen tị.

Khi gần đến một khoảng đất trống, anh xuống xe và tiếp tục đi bộ. Anh đi qua một cánh cổng mà gần đó vẫn còn dựng tấm biển chỉ dẫn có tên bệnh viện nhưng không đọc được vì bị cây thường xuân bao phủ. Anh bước vào một con đường xuyên qua một khu rừng. Thảm thực vật tự do phát triển đã tấn công mọi khoảng không gian. Bệnh viện có hai tầng cộng thêm tầng trệt. Hẳn nó từng là một nhà nghỉ mát và đã trải qua rất nhiều lần tu sửa.

Đây là vương quốc nhỏ của Alberto Canestrari, Marcus thầm nghĩ khi quan sát tòa nhà ám muội than khó có thể nhận ra. Tại đây, người đàn ông tự cho mình là người tốt ban tặng cuộc sống.

Marcus lẻn vào hành lang, đi qua những gì còn lại của một cánh cửa bằng sắt. Bên trong rùng rợn không kém bên ngoài. Những hàng cột bao quanh tiền sảnh bị ngọn lửa thiêu đốt, giờ mỏng manh đến nỗi khó có thể tin rằng chúng vẫn còn đỡ nổi sức nặng của mái vòm. Sàn nhà có nhiều chỗ trồi lên và cỏ mọc ở giữa những khe nứt. Trên trần có một lỗ hổng từ đó người ta có thể quan sát tầng trên. Trước mặt anh chình ình một cái cầu thang chia làm hai ngả.

Marcus làm một vòng quanh các căn phòng, bắt đầu từ tầng hai. Chỗ đó có vẻ giống một cái khách sạn: toàn phòng đơn, đầy đủ tiện nghi. Từ những gì còn lại của đồ nội thất, người ta có thể nhận thấy một sự xa hoa nhất định. Bệnh viện của Canestrari hẳn phải thu được rất nhiều lợi nhuận. Anh đi qua ba phòng phẫu thuật. Ở đó lửa cháy dữ dội nhất, nó như bị dồn trong một cái lò được cung cấp năng lượng từ những thiết bị oxy và đã nung chảy mọi thứ. Chỉ có một lớp những thiết bị phẫu thuật và đồ dùng bằng kim loại kháng cự được ngọn lửa. Tình trạng của tầng trệt cũng tương tự như tầng phía trên. Ngọn lửa đã lan từ không gian này sang không gian khác. Người ta có thể nhận ra cái bóng trốn chạy của chúng được in trên những bức tường.

Bệnh viện không có người vào thời điểm xảy ra hỏa hoạn. Sau cái chết của Canestrari, bệnh nhân cũng dần thưa thớt. Xét cho cùng họ tới đó là vì hy vọng và lòng tin tuyệt đối vào đức hạnh của vị bác sĩ phẫu thuật.

Marcus định hình cho ý tưởng đã manh nha trong đầu anh vào thời điểm cuối cùng. Nếu ai đó phá hủy bệnh viện sau vụ tự tử của ông bác sĩ có lẽ vì sợ rằng ở đó che giấu thứ gì có thể gây nguy hại. Và đó cũng có thể là lý do tại sao chúng đặt camera siêu nhỏ trong phòng khám của ông ta và tại sao sáng hôm nay lại có hai tên khùng nổi đóa với anh. Có vẻ như chúng không phải là kẻ có ý đồ đen tối thông thường: mặc cả bộ vest tối màu, chúng hẳn phải là những tên chuyên nghiệp. Chắc chắn ai đó đã thuê chúng.

Marcus hy vọng ngọn lửa đã chừa ra thứ gì đó. Một linh cảm mách bảo anh hẳn sẽ là như thế, nếu không cả vụ điều tra của vị linh mục ân giải trước anh cũng sẽ bị đứt quãng.

Nếu ông ta tìm được sự thật, cả mình cũng có thể tìm ra.

Ở tầng trệt, Marcus đứng trước một căn phòng theo biển hiệu ở cửa là nơi lưu trữ rác thải của bệnh viện. Anh đoán rằng sau đó chúng sẽ được gửi tới những cơ sở tương ứng bên ngoài có nhiệm vụ tiêu hủy. Anh bước vào không gian chứa đầy các thùng, một phần đã tan chảy vì sức nóng. Sàn nhà được lát bằng những viên gốm sứ màu xanh nước biển, rất nhiều trong số chúng đã bị bong tróc vì sức nóng. Những viên khác thì cháy đen.

Trừ một viên.

Marcus quỳ xuống để quan sát nó kỹ hơn. Có vẻ như ai đó đã tháo nó ra, lau sạch và đặt lại vị trí cũ trong một góc phòng. Anh phát hiện ra nó không được gắn cố định và chẳng khó gì để dùng tay cậy nó lên.

Nó che một cái hốc không sâu lắm, xuyên xuống chân tường. Anh thọc tay vào, sau khi sờ lần một chút, anh rút lên một cái ngăn kéo bằng kim loại. Cạnh dài nhất khoảng ba mươi centimet.

Không có khóa, cũng chẳng có chốt. Anh mở nắp. Thoạt tiên, anh không hiểu thứ trước mặt là cái gì, phải mất một lúc anh mới nhận ra cái vật dài và trắng nhợt được đựng trong hộp là một cái xương.

Anh cầm nó lên, giữ nó trong cả hai tay và ngắm nghía. Từ hình dạng và kích thước, anh cho rằng nó là xương cánh tay người. Có vẻ như anh vẫn luôn biết điều đó, cho dù không hiểu kiến thức ấy từ quá khứ nào tới. Vào thời điểm này, anh không bận tâm lắm vì thấy mình còn biết một sự thật khác về khúc xương đó.

Từ tình trạng vôi hóa có thể thấy rằng nạn nhân vẫn còn chưa đến tuổi dậy thì.

Vậy ra sinh mạng mà Alberto Canestrari cảm thấy hối lỗi là của một đứa trẻ? Nỗi kinh hoàng làm Marcus sững sờ, ngừng thở và đôi tay run rẩy. Anh không đủ sức để có thể chịu đựng. Cho dù thử thách mà Chúa đang đặt ra cho anh là gì đi chăng nữa thì anh cũng không xứng đáng. Khi đang định làm dấu thánh, anh bỗng nhận ra một chi tiết.

Một dòng chữ bé xíu được khắc trên khúc xương bằng một vật có đầu nhọn. Một cái tên. Astor Goyash.

“Rất tiếc nhưng tôi sẽ lấy vật đó.”

Marcus quay lại và nhìn thấy khẩu súng trong tay gã đàn ông. Anh nhận ra hắn. Chính là tên khùng mặc áo vest và thắt cà vạt đã cố tấn công anh ở phòng khám của Canestrari vài giờ trước.

Anh không ngờ lại chạm mặt hắn. Tình huống mà họ đang phải đối mặt – cách trung tâm vài cây số, giữa rừng và ở một nơi hoang vu – rõ ràng là một bất lợi lớn đối với anh. Anh sẽ chết ở đó, anh chắc chắn vậy.

Nhưng anh không muốn chết thêm lần nữa.

Tự dưng anh thấy cảnh tượng này quen quen. Anh đã từng cảm thấy sợ hãi trước một khẩu súng. Nó xảy ra trong căn phòng khách sạn ở Praha, vào cái ngày Devok bị giết. Đột nhiên, cùng với cảm xúc đó, Marcus lấy lại được một phần ký ức về chuyện đã xảy ra.

Anh và thầy hướng dẫn của mình không chỉ tham dự như những khán giả thông thường. Đã xảy ra một cuộc ẩu đả. Và anh đứng đối diện với người đàn ông thứ ba, với tên tay sai thuận tay trái.

Thế là, trong lúc đưa khúc xương cho tên khùng, Marcus đứng phắt dậy và lao bổ vào người hắn. Đối phương không đỡ nổi cơ thể của chính mình vì bị bất ngờ trước một phản ứng chớp nhoáng như thế. Theo bản năng hắn lùi về phía sau, vấp phải một trong số những cái thùng. Hắn đổ nhào xuống sàn, đánh rơi khẩu súng.

Marcus cướp lấy vũ khí và chĩa vào mặt hắn. Trong anh bỗng có một cảm giác mới mẻ mà trước đây chưa từng thấy. Anh không tài nào kiểm soát được nó. Đó là sự thù ghét. Anh dí súng vào đầu gã đàn ông. Không nhận ra chính mình, anh chỉ mong muốn được bóp cò. Đúng lúc đó lời nói của tên kia ngăn anh nổ súng.

“Ở dưới này!” Hắn hét lên.

Marcus hiểu ra ở phía trên là tên đồng bọn anh trông thấy sáng nay. Anh nhìn về phía cầu thang, anh chỉ có ít giây. Khúc xương ở gần gã đàn ông nằm dưới sàn hơn. Lấy lại nó là quá mạo hiểm, tên kia có thể tìm cách tước vũ khí của anh. Và giờ Marcus không còn sức để bắn nữa. Anh tẩu thoát.

Anh leo lên cầu thang mà không gặp trở ngại gì. Anh lao thẳng về cửa hậu của tòa nhà. Khi ra được đến bên ngoài, anh liếc thứ vũ khí đang cầm trong tay trong giây lát. Anh quẳng nó đi.

Đường tháo thân duy nhất là sườn đồi. Anh bắt đầu trèo lên, hy vọng rằng cây cối sẽ cản bước rượt đuổi. Anh chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển của chính mình. Một lát sau anh nhận ra chẳng có ai đuổi theo. Không kịp hiểu tại sao thì một viên đạn đã phập vào một cành cây, cách đầu anh có ít centimet.

Anh đã trở thành mục tiêu.

Anh lại tiếp tục chạy, cố tìm chỗ trú ẩn sau những bụi cây. Chân anh lún trong đất và có nguy cơ trượt ngã về phía sau.

Chỉ có vài mét nữa là tới lề đường. Anh ì ạch với tay trên nền đất. Những phát súng khác. Suýt trúng. Anh tóm được một cái rễ cây và kéo nó lên, anh tới được chỗ một con đường nhỏ rải nhựa. Anh nằm duỗi thẳng, nghĩ là làm vậy chúng sẽ không nhìn thấy anh. Anh nhận ra mình bị chảy máu ở mạng sườn bên phải, nhưng viên đạn hẳn đã ra ngoài và anh không cảm thấy đau. Nếu như anh không khẩn trương ra khỏi đó, chúng đã tóm được anh.

Một ánh sáng làm anh chói mắt. Đó là ánh phản chiếu của một tia nắng vào kính chắn gió của một chiếc ô tô đang lao về phía anh. Anh thoáng thấy một gương mặt quen thuộc sau vô lăng.

Đó là Clemente với chiếc Panda già nua của cậu. Cậu ấy tiến lại gần: “Lên đi, nhanh lên.”

Marcus leo lên khoang ngồi. “Cậu làm gì ở đây thế?”

“Sau khi anh nói với tôi về vụ tấn công ở phòng khám, tôi đã quyết định đến đây để kiểm tra xem mọi chuyện có ổn không,” Clemente nói trong lúc tăng tốc. “Tôi đã nhìn thấy một chiếc xe ô tô khả nghi bên ngoài bệnh viện, tôi đang định gọi cảnh sát.” Cậu ta nhận ra vết thương ở bên sườn Marcus.

“Mọi chuyện đều ổn,” Marcus lên tiếng trước để trấn an cậu ấy.

“Anh chắc chứ?”

“Chắc,” anh nói dối. Vì anh không ổn cho lắm. Nhưng không phải do viên đạn vượt qua. Anh đã sống sót thêm lần nữa khi phải đối mặt với cái chết. Nhưng anh hối tiếc vì đã không bị mất trí nhớ lần nữa, vì giờ anh biết một thứ về mình mà anh không thích: Cả anh cũng có khả năng giết người. Anh chuyển ngay sang một chủ đề khác: “Tôi tìm được một khúc xương trong bệnh viện. Tôi cho nó là của một đứa trẻ.”

Clemente không nói gì cả nhưng có vẻ xao động.

“Tôi phải tháo chạy và đã bỏ nó ở đó.”

“Đừng bận tâm, anh phải cứu mạng mình đầu tiên.”

“Có một cái tên khắc trên khúc xương,” Marcus nói. "Astor Goyash. Chúng ta phải khám phá xem đó từng là ai.”

Clemente nhìn thẳng vào mắt anh: “Ý anh là ai? Hắn ta vẫn còn sống và chắc chắn không còn là một đứa trẻ.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »