Tòa Án Linh Hồn

Lượt đọc: 2861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
15 giờ

Phố Comete nằm ở ngoại ô. Marcus chỉ mất ít phút để tới đó bằng phương tiện giao thông công cộng. Xe buýt thả anh xuống một bến cách đó không xa. Anh đi bộ thêm hai trăm mét nữa. Xung quanh anh là những cánh đồng hoang hóa và nhà xưởng công nghiệp. Những tòa nhà chung cư cách nhau từng cái một, tạo thành một quần đảo xi măng. Ở giữa nhô lên một nhà thờ mang kiến trúc tân thời lạc lõng với những nhà thờ từ hàng thế kỷ nay tô điểm cho trung tâm thành phố. Những đại lộ điều tiết giao thông, nhịp nhàng từng bước một nhờ sự hiệu quả của hệ thống đèn tín hiệu.

Số 19 là một nhà xưởng công nghiệp có vẻ bị bỏ hoang. Trước khi bước vào kiểm tra thứ gì có ở địa chỉ được ghi trên mẩu giấy với biểu tượng hình tam giác mà anh tìm thấy ở văn phòng của Ranieri, Marcus dừng lại kiểm tra tình hình. Anh không muốn mạo hiểm một cách vô ích. Ở phía bên kia đường là một trạm xăng nối liền với một khu rửa xe và một quán bar. Từng dòng khách lũ lượt ra vào. Chẳng ai có vẻ quan tâm đến chỗ nhà xưởng. Marcus tiến từng bước một lại gần trạm xăng, giả đò như chờ gặp ai đó đang đến muộn. Anh đứng yên ở đó để quan sát hiện trường trong khoảng nửa tiếng. Cuối cùng, anh chắc chắn nó không được giám sát.

Trước nhà xưởng là một bãi đất trống. Trận mưa đã biến nó thành một vũng lầy. Người ta vẫn còn nhìn thấy những đường rãnh do vết bánh xe để lại. Có lẽ đó là vết bánh xe chiếc Subaru xanh lá cây của Ranieri , Marcus nghĩ ngay tới việc đó vì nhớ đã trông thấy chiếc xe bị bám đầy bùn…

Gã thám tử tư đã ở đó. Rồi ông ta chạy như bay về văn phòng của mình để thiêu hủy mẩu giấy. Cuối cùng ông ta đi ra mang theo thứ gì đó từ két sắt.

Marcus có kết nối những yếu tố để tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh. Nhưng điều duy nhất anh nhớ lại là sự sợ hãi của Ranieri.

Chỉ người đàn ông sợ hãi điều gì mới sử dụng nhiều mưu mẹo như thế, anh nghĩ. Ông ta đã trông thấy gì mà hoảng hốt đến vậy?

Marcus tránh lối cổng chính mà đi tìm lối cửa bên. Anh lần đường giữa đám bụi cây vây xung quanh tòa nhà thấp được thiết kế hình chữ nhật. Với mái cong bằng tấm lợp kim loại đó, trông nó chẳng khác nào một cái nhà để máy bay. Anh thấy một cánh cửa chống cháy. Có khi cả Ranieri cũng đi qua lối đó vì nó vẫn còn đang khép hờ. Bỏ chút công sức và dùng cả hai tay để kéo, cuối cùng anh cũng mở được một khoảng vừa đủ.

Phía bên trong, một ngọn đèn phủ đầy bụi đang chiếu sáng một không gian mênh mông, gần như trống rỗng, ngoại trừ vài máy móc đang chất đống và những cái ròng rọc lủng lẳng trên trần. Nước mưa lọt qua mái nhà đọng lại thành những vùng tối.

Marcus di chuyển để quan sát xung quanh, tiếng bước chân anh vang lên trong không gian. Ở phía cuối xưởng có một cầu thang sắt dẫn lên tầng gác lửng với một văn phòng nhỏ. Anh lại gần và một chi tiết đập ngay vào mắt. Tay vịn không hề có bụi. Ai đó đã mất công lau sạch nó, có lẽ để xóa dấu vân tay của chính mình.

Bất cứ thứ gì được giấu ở đây hẳn phải nằm ở phía trên.

Anh bắt đầu trèo lên, chú ý từng chỗ đặt chân. Đến giữa đường, mùi đó bỗng xộc đến. Không thể lẫn đi đâu được. Chỉ cần ngửi thấy nó một lần, người ta có thể nhận ra nó ở bất cứ đâu. Marcus không nhớ lần đầu tiên anh gặp cái mùi hôi thối đó đâu và khi nào. Nhưng một phần sâu thẳm trong anh không quên được nó. Đó là trò đùa của chứng mất trí nhớ. Đáng lẽ anh có thể nhớ mùi hoa hồng hay bầu sữa của mẹ. Đằng này lại là mùi xác chết.

Anh lấy tay áo mưa để bịt mũi và miệng rồi bước tiếp những bậc cuối cùng. Từ ngưỡng cửa văn phòng anh thoáng thấy những thi thể. Chúng nằm cạnh nhau. Một trong tư thế nằm ngửa, một nằm bò. Cả hai đều có vết đạn xuyên thủng thái dương. Một vụ hành quyết có chủ đích, Marcus kết luận.

Lửa đã làm cho tình trạng thi thể đang trong quá trình thối rữa thêm trầm trọng. Ai đó đã cố ý đốt chúng bằng cồn hay xăng, nhưng ngọn lửa chỉ liếm vào phần trên của thi thể, trong khi phần dưới vẫn còn nguyên vẹn. Dù là kẻ nào đi chăng nữa, rốt cuộc hắn cũng chỉ cần làm cho những thi thể này không thể được nhận diện. Marcus hiểu ra từ một chi tiết cho thấy chúng hẳn là những kẻ có tiền án tiền sự: Nếu chúng không bị lưu hồ sơ thì tại sao thủ phạm phải nhọc công cắt đi hai bàn tay?

Cố kiềm chế cơn buồn nôn, anh lại gần để nhìn kỹ hơn.

Bàn tay của các thi thể bị cắt đến phần cổ tay, vải xem ra bị xé rách nhưng trên xương là những vết xước đều nhau, thường do một loại dụng cụ có răng cưa để lại, như một cái cưa kim loại chẳng hạn.

Anh vén quần một trong hai nạn nhân, kiểm tra mắt cá chân. Vùng da ở đó không bị bỏng. Từ màu thâm tím có thể xác định một cách tương đối thời điểm tử vong đã diễn ra chưa đến một tuần trước. Xác chết đã trương nhưng thể trạng xem ra cũng yếu đuối. Diện mạo đặc trưng của người đã qua tuổi năm mươi.

Anh không biết các nạn nhân là ai và có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết được. Nhưng anh có suy luận nhỏ về danh tính của chúng. Có lẽ những kẻ trước mặt anh chính là những tên thủ phạm đã sát hại Valeria Altieri và người tình của bà ta.

Giờ cần biết ai là kẻ đã giết chúng và tại sao lại làm việc đó sau ngần ấy thời gian.

Cũng giống như Raffaele được mời đến căn hộ của Lara thông qua một lá thư nặc danh, Ranieri được triệu tập tới cái nhà máy đó bằng mẩu giấy mà Marcus đã tìm thấy trong văn phòng của ông ta.

Tên thám tử tư đã tìm thấy hai gã kia, có thể chúng cũng được dẫn dụ tới đó bằng một mánh khóe tương tự, và ông ta đã giết chúng.

Không hợp lý.

Ranieri ở đó ít giờ trước và nếu hai tên kia đã chết được một tuần thì ông ta quay lại để làm gì? Có thể để phóng hỏa và chặt tay, hoặc để đơn giản kiểm tra tình hình. Nhưng tại sao ông ta lại phải mạo hiểm đến mức ấy? Và thêm nữa, sao lại hoảng sợ? Vì sao ông ta chạy trốn khỏi ai cơ chứ?

Không, một kẻ khác đã sát hại chúng, Marcus nghĩ. Và hắn chưa phi tang xác chết chính là vì muốn để tay luật sư tìm thấy chúng.

Hai tên đó hẳn không quan trọng lắm. Có lẽ chúng chỉ là những kẻ thừa lệnh. Trong đầu Marcus trở lại ý tưởng về vụ Altieri có một kẻ chủ mưu cụ thể. Hoặc có khi là nhiều kẻ chủ mưu. Dù không loại trừ khả năng cuối cùng nhưng anh không thích nó lắm. Kể cả tiến hành theo nghi lễ trong phòng ngủ, giả thuyết về một giáo phái nào đó lại có tác dụng. Một nhóm bí mật có khả năng loại bỏ mọi dây dưa có thể truy ra chúng, kể cả khi phải trừ khử hai trong số những đệ tử của chính mình.

Marcus suy luận rằng vào thời điểm đó diễn ra hai thực tại đối ngược và xung đột. Một cái cố vén bức màn bí mật thông qua việc gửi những mẩu tin vô danh. Còn cái kia lại tập trung bảo vệ sự vô hình và những mục đích của chính nó.

Điểm liên kết chỉ có thể là Ranieri.

Gã thám tử tư biết điều gì đó, Marcus chắc chắn như vậy. Cũng như anh tin rằng cuối cùng mình cũng sẽ tìm thấy mối liên hệ với Jeremiah Smith và vụ mất tích của Lara.

Những thế lực bóng tối và kỳ dị đang tham gia cuộc chơi. Và đúng lúc ấy, Marcus cảm thấy mình như một quân cờ bị cuốn vào đó. Anh phải hoàn thành vai diễn của mình, vì vậy cần phải đối diện với Ranieri.

Anh thấy mình đã ngửi quá đủ mùi xác chết. Trước khi đi, theo bản năng anh định làm dấu thánh nhưng chợt dừng lại. Có lẽ hai tên đó không xứng đáng.

Ranieri đã bị gọi đến khu nhà xưởng bằng một tin nhắn nặc danh. Ông ta đã tới địa điểm vào sáng hôm đó và nhìn thấy hai cái xác. Sau đó ông ta quay lại văn phòng và hủy mẩu giấy. Rồi ông ta lao như bay ra khỏi đó, mang theo thứ gì đó cất ở trong két sắt.

Marcus tiếp tục nặn óc suy nghĩ về chuỗi sự việc đó. Nhưng anh cảm thấy còn thiếu một mối nối quan trọng.

Trong lúc đó, trời lại mưa. Anh ra khỏi nhà xưởng và bước dọc theo bãi đất trước mặt. Khi đang băng qua, cố tránh không bị lấm bùn, anh bỗng nhìn thấy một chi tiết mà lúc trước không để ý.

Dưới đất có một vết màu xám và cách đó không xa là một vết khác. Chúng tương tự như vết anh đã nhìn thấy sáng nay ở dưới tòa nhà có văn phòng của Ranieri, trên mặt đường chỗ chiếc Subaru màu lá cây từng đỗ.

Nếu nước mưa không thể rửa trôi thì đó ắt hẳn là một chất nhờn. Marcus cúi xuống kiểm tra và xác nhận đó chính là dầu nhớt.

Rõ ràng chiếc xe đã đỗ cả trước nhà máy bị bỏ hoang. Điều này anh suy luận căn cứ từ việc chiếc xe bị lấm bùn. Thoạt tiên, Marcus cho rằng hai việc này liên quan đến nhau, rằng Ranieri đã làm hỏng và làm bẩn chiếc ô tô cùng một lúc. Nhưng anh ngó xung quanh và không thấy có hố hay sỏi nhô lên có thể gây ra thiệt hại. Vậy là chuyện này xảy ra trước đó và ở một địa điểm khác.

Thế thì Ranieri đã ở đâu trước khi tới đó.

Marcus đưa tay lên vết sẹo trên thái dương. Đầu anh nhức nhối, báo hiệu một cơn đau đầu khác đang tới. Anh cần một viên giảm đau và chút gì đó để ăn. Anh cảm thấy mình đã đi vào ngõ cụt và phải tìm ra cách để đi tiếp. Khi thấy chiếc xe buýt của mình đang tiến gần tới bến, anh rảo bước để bắt nó. Cuối cùng anh đã lên được xe và ngồi xuống một trong những chỗ trống còn lại, cạnh một bà cụ với cái làn đi chợ đang quan sát gò má sưng phồng và cái môi rách của anh, kết quả của vụ Raffaele Altieri tấn công. Nhưng Marcus phớt lờ bà lão, khoanh tay trước ngực và duỗi chân phía dưới ghế đằng trước. Anh nhắm mắt cố chống chọi với cái búa đang đập vào đầu mình. Anh chìm vào một giấc ngủ chập chờn. Những giọng nói và tiếng ồn xung quanh đưa anh dập dềnh trong cái trạng thái nửa tỉnh nửa mê nhưng trên hết nó ngăn không cho anh mơ. Đã bao lần anh lên xe buýt giống như thế này hay lên một toa tàu điện ngầm và ngủ gật? Đi tới đi lui giữa hai đầu tuyến, không đích đến, để nghỉ ngơi vùng vẫy khỏi giấc mơ bị chết cùng Devok cứ tái đi tái lại. Phương tiện giao thông công cộng với hành trình chậm rãi ru anh ngủ. Cứ như thể có một sức mạnh vô hình nào đó đang chăm lo cho anh. Anh thấy mình được cứu vớt.

Anh mở mắt vì đã vài phút không cảm thấy tiếng lắc lư dễ chịu và vì những hành khách xung quanh anh đột nhiên náo động.

Đúng là họ đã dừng lại và ai đó đang phàn nàn vì tốn thời gian chờ đợi sau những phương tiện khác. Marcus ngó ra ngoài cửa sổ, cố tìm hiểu xem họ đang ở đâu. Anh nhận ra những tòa nhà giống hệt nhau rải rác xung quanh đường vành đai. Anh đứng dậy và tìm đường đến phía đầu xe buýt. Tài xế vẫn chưa tắt máy nhưng đang ngồi khoanh tay.

“Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi.

“Một tai nạn,” ông ta trả lời, không thêm thắt chi tiết. “Tôi nghĩ chắc phải một lúc mới qua được chỗ này.”

Marcus nhìn những phương tiện đằng trước họ. Chúng đang di chuyển từng chiếc một từ một khoảng cách lấy được ở phần đường còn lại, men theo hiện trường của vụ tai nạn nơi có vẻ nhiều phương tiện bị ảnh hưởng.

Xe buýt tiến một cách giật cục. Khi cuối cùng cũng đến lượt của họ, một viên cảnh sát giao thông giơ biển ra hiệu đi khẩn trương. Tài xế lái vào nút thắt cổ chai. Marcus đứng bên cạnh ông ta khi họ đi ngang qua đống kim loại méo mó và bốc cháy. Lính cứu hỏa đang bận rộn để dập đám cháy.

Anh nhận ra chiếc Subaru màu xanh lá cây của Ranieri từ một phần cốp chưa bén lửa. Bên trong, thi thể người lái đã được phủ vải.

Marcus đã hiểu nguyên nhân tại sao những vệt dầu nhớt của chiếc xe lại vương vãi ở những chỗ dừng. Anh đã nhầm: nó không liên quan gì đến nơi mà Ranieri ghé thăm trước đó và làm hỏng chiếc Subaru. Nó hẳn là dầu phanh xe, kẻ nào đó đã nhúng tay vào.

Tai nạn không thể là một định mệnh đơn thuần.

« Lùi
Tiến »