Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4231 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 46
kate.

❊ ❊ ❊

Đi một cách kiên quyết, người đàn ông vội vã tiến thẳng đến chỗ tôi và dừng lại trước khi bước ra vỉa hè sáng trưng.

- Một ngày bận rộn quá phải không? - Anh ta hỏi.

Đó là Tom!

- Anh ở đây bao lâu rồi? - Tôi hỏi.

- Tôi không biết. Lúc nào tôi cũng dốt toán.

Tôi sửng sốt lại gặp anh, nhưng - tôi rất ghét phải thừa nhận điều này - phần nào cảm động. Tom luôn là người hết sức quyến rũ, song hình như chưa bao giờ là một anh chàng có thể ngồi trên ghế đá suốt mười lăm tiếng liền. Chết tiệt, một trong những vướng mắc của chúng tôi là tôi không bao giờ biết Tom có khả năng đó.

- Kate, em phải nghe tôi nói đã. Tôi có thể mua đồ uống cho em không? - Lúc này dưới ánh đèn đường, trông anh kiệt sức, cái nhìn của anh năn nỉ. - Đây là vấn đề sống còn. Có thể với em nó chẳng là gì, nhưng với Dante Halleyville thì không.

- Một tách cà phê, - tôi nói.

- Thực ư? Đấy là tin tốt lành nhất tôi được nghe trong mười năm nay.

- Tôi rất tiếc nghe thấy thế, - tôi nói và hy vọng nén được nụ cười đúng lúc.

Ít nhất tôi cũng nghĩ ra được một nơi đỡ thân mật là hiệu Starbucks ở góc phố, ở đó Tom ngấu nghiến cắn ba hoặc bốn miếng hết một cái bánh xốp và uống cạn chai nước.

- Chuyện thế này, Kate ạ, câu chuyện mà sáng nay tôi chưa có dịp trình bày. Trong suốt cuộc đời, Dante Halleyville chưa bao giờ gặp chuyện tốt lành. Năm Dante mười hai tuổi, cậu phải chứng kiến bố bị đâm ngay trước mắt và chảy máu đến chết, vì ở vùng cậu ta, xe cấp cứu đến chậm hơn tại đường Beach này. Mẹ cậu là một gái điếm nghiện ma túy và ăn cắp, thà không có người mẹ ấy còn tốt hơn nhiều. Mẹ cậu hết vào lại ra tù, ngay cả trước khi bố cậu chết. Làm thế nào Dante xoay sở được với mọi thứ? Cậu hiểu ra rằng phải có tài mới thoát ra khỏi cuộc đời nhơ nhớp và giúp đỡ được mọi người trong nhà. Cậu ta có thể chơi bóng.

- Có vẻ biết rõ nhỉ.

- Ý tôi là chơi thực sự, Kate. Hơn hẳn tôi. Thuộc trình độ Michael Jordan, Johnson huyền thoại. Cậu ta đã trở thành cầu thủ học sinh xuất sắc nhất nước. Dante đủ giỏi giang để dễ dàng vượt mọi khó khăn vào Liên đoàn của trường trung học, nhưng vì kính trọng bà ngoại Marie, cậu đã đồng ý vào đại học. Ba tuần trước, cậu ta bị quy tội giết bốn người mà cậu không hề làm, Kate ạ. Hiện giờ bang New York đang ra sức kết án tử hình cậu ta. Ít ra Dante cũng xứng đáng có một luật sư giỏi.

- Anh thì sao?

- Tôi không biết mình thế nào, Kate, nhưng cả hai chúng tôi đều biết đây không phải là luật sư tài ba. Một ngày đẹp trời, tôi sẽ là một luật sư kha khá cố mài toét cả mông. Dante cần một nữ luật sư mài toét cả mông như thế.

- Anh nhắc lại xem nào?

- Kate, đấy chỉ là một kiểu nói thôi.

Đây là một cú ném bóng tuyệt vời. Tom không lãng phí mười lăm giờ, nhưng tôi còn chưa nghĩ đến việc đó. Anh chàng tàn nhẫn này có thể quyến rũ nhiều cô gái, nhưng tôi quyết không xiêu lòng. Không có lần THỨ HAI. Thế giới này rộng lớn. Anh ta có thể tìm ra một nạn nhân khác.

- Xin lỗi Tom. Tôi không thể làm vụ này. Nhưng anh cứ thử xem, có khi chính anh cũng ngạc nhiên vì mình.

- Em nhắc lại xem nào?

- Tom, đấy chỉ là một kiểu nói thôi. Cảm ơn vì tách cà phê nhé.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »