Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4370 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 44
tom.

❊ ❊ ❊

Một điếu xì gà. Biết đâu nó là của một trong những tên giết người.

Thông tin có người nữa tại hiện trường vụ giết người có thể khẳng định hoặc bổ sung vào hồ sơ của Dante, người có lẽ đã nhìn thấy ba người bị giết.

Cả hai là những đường dẫn quan trọng cần theo dõi, nhưng trước hết, có một việc nữa tôi cần làm. Sáng hôm sau, khi những cánh cửa trượt mở ra Quảng trường Times, tôi là một trong năm trăm gã khờ sẵn sàng lâm trận vì bốn trăm chỗ.

Trước hết phải tới NBA thật nhanh, tôi đi ôtô rồi lên xe điện ngầm lắc lư một phần tư dặm tới Grand Central, tôi cảm thấy tràn đầy mục đích và lo âu như bất cứ người làm công nào ở New York. Giờ đây, tôi là một công nhân. Vì sao không nên đi bằng phương tiện công cộng kia chứ? Chao ôi, tôi vẫn đang mặc complê. Mà còn là lượt phẳng phiu nữa chứ.

Cuối tuyến đường, lại chen chúc vội vã, lần này đi lên và thẳng tới phố Bốn mươi hai. Tôi thả một đôla vào lớp lót đỏ tía của cái hộp kèn trumpet mở và nhằm hướng đông cho đến lúc đứng trước mặt tiền đá hoa số 461 Đại lộ Ba, tòa nhà nguy nga thích hợp với một trong những công ty luật danh giá, độc quyền - Walmark, Reid và Blundell.

Trước khi có thể nhụt chí, tôi len qua những cánh cửa bằng đồng thau lấp lánh và bắt thang máy lên tầng ba mươi bảy.

Nhưng nó chỉ đưa tôi đến mặt trái của rào chắn khác, cũng đe dọa như những bức tường vây quanh nhà tù Riverhead. Thay cho dây thép gai và bê tông, đây là một tác phẩm khổng lồ bằng gỗ gụ bóng lộn, lớn đến mức ắt phải từ khu rừng nhiệt đới, chở bằng xe cỡ đại rồi được cần trục cẩu đến tòa nhà mới, khó tưởng tượng nổi.

Thay cho lính gác có vũ trang, là một cô tiếp tân tóc vàng hoe lộng lẫy, đeo tai nghe trông như một nhân vật trong tiểu thuyết viễn tưởng.

- Xin chào. Tôi đến gặp cô Kate Costello, - tôi nói.

- Anh có hẹn không ạ?

- Không.

- Chị ấy đang đợi anh?

- Tôi là một người bạn.

Với các cô tiếp viên, câu ấy cũng như một tiếng không. Có khi còn tệ hơn. Cô dẫn tôi vào thẳng một nơi đày ải toàn da, chỉ hai mươi phút sau tôi đã toát mồ hôi trên chiếc đi văng giá ba chục ngàn đô. Đêm hôm qua, việc tới đây bất ngờ dường như là một hành động thiên tài, và trên chuyến tàu ba giờ rưỡi từ Montauk, niềm tin của tôi chưa lúc nào suy giảm. Vâng, không quá nhiều.

Nhưng những cuộc đàm luận dí dỏm một mình và nhẩm lại chẳng bao giờ giống hệt sự căng thẳng của khoảnh khắc thật - lúc này, Kate sải bước đến chỗ tôi, gót giầy thấp của cô gõ như những chiếc búa nhỏ trên sàn đá hoa.

Tôi tự hỏi liệu cô có biết bộ vét màu xanh nước biển giản dị đến khắc khổ che giấu phần nào vẻ đẹp của cô. Cô có để ý không nhỉ?

- Anh làm gì ở đây? - Cô hỏi và trước khi trả lời, tôi đã trở lại tận đáy cái hố tôi đào cho Kate mười năm trước đây.

- Tôi cần em giúp để bào chữa cho Dante Halleyville.

Tôi đã tưởng tượng đây là lúc Kate mời tôi vào văn phòng của cô, nhưng cô chỉ đăm đăm nhìn thấu qua tôi. Tôi nói theo lương tri, nhưng tôi chưa biết nó được tiếp nhận ra sao. Tôi chăm chú nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Kate nhưng không thể đọc được chúng, và lúc tôi ngừng lại lấy hơi, cô đã cắt lời tôi:

- Tom, - cô nói, - anh đừng đến đây nữa.

Rồi cô quay ngoắt và xuống đại sảnh, tiếng gót giày của cô gõ còn lạnh lùng hơn lúc đến. Cô không ngoái nhìn lại lần nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »