Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4356 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 22
loco.

❊ ❊ ❊

Một buổi chiều im lìm giữa tuần trong thủ đô đông đúc, tại khu thương mại Montauk, Hugo Lindgren ngồi bên quầy của Quán bánh kếp John, giết thời gian mà chỉ một cảnh sát mới có thể bằng cách biến tách cà phê miễn phí thành quãng nghỉ hai giờ có lương.

Vì chỉ có mình Lindgren bên quầy - thực ra là “vị khách” duy nhất ở toàn bộ nơi này - tôi làm ra vẻ thân thiện và ngồi vào ghế cạnh anh ta. Có bao nhiêu kẻ buôn bán ma túy dám làm một hành động như thế?

- Loco, - anh ta lẩm bẩm.

Lúc tôi ngồi, Erin Case mắt xanh đi tới, bưng một bình cà phê gần cạn.

- Xin chào, - Erin nói bằng giọng Ulster[15] trầm, khỏe của cô.

- Nếu không phiền quá, tôi thích cà phê đã tách cafeine pha sữa, thêm vài giọt vani.

- Có gì phiền đâu, thưa ông. Có ngay đây ạ, - Erin nói và bàn tay phải của cô rót đầy cặn trong bình vào tách của tôi. - Ông gọi cà phê tách cafeine pha sữa, thêm vài giọt vani?

- Hẳn đây là ngày may mắn của tôi.

- Ngày nào cũng là ngày may mắn của ông, thưa ông!

Quán bánh kếp John sắp đóng cửa và đã treo biển, nên khi Erin xin lỗi để lau sirô trên quầy bằng gỗ phong phủ vải giả da màu đỏ, tôi và Lindgren ngượng ngùng quay lại với thứ gọi là cà phê của chúng tôi. Lúc Erin cúi xuống gầm bàn nhặt một tờ thực đơn rơi, tôi đẩy nhẹ tờ Newsday của tôi cho anh ta.

- Cột của John Paul Newport ở Hillary, - tôi nói. - Đây là tin vui. Loại tin mà một trung úy như anh có thể “thổi còi” đấy.

- Cảm ơn ông bạn, - Lindgren nói.

Anh ta hé bài xã luận chỉ đủ thấy hai cái phong bì dày cộp, rồi đẩy trả tờ New York Post của anh ta.

- Hôm nay, trò chơi đố chữ là một chai bia, - anh ta nói, - nhưng có khi anh may hơn tôi.

- Tiền cà phê của tôi, Hugo, - tôi nói và thả năm đôla lên quầy lúc đi ra cửa.

Tôi chỉ mở tờ Post khi đã an toàn ở ghế sau chiếc Big Black Beast đỗ giữa bãi xe vắng vẻ.

Tôi đọc bức thư ngắn của Lindgren.

Hình như sáng nay, một công dân tinh mắt đã gọi điện đến cảnh sát, báo về một người có ngoại hình rất giống Michael Walker, kẻ bỏ trốn đang bị truy nã. Tối qua, nghi phạm đã rời một phòng tập thể dục ở Brooklyn, và tên người gọi dài 22 chữ cái. Lúc liếc nhìn vào ghế sau, tôi thấy Hugo cũng để lại cho tôi một thứ ân huệ nho nhỏ - một cái mũ mới tinh màu đỏ tươi của đội bóng rổ Miami Heat.

Có lẽ trong nhiều năm qua tôi đã đánh giá Lindgren quá thấp. Tôi biết chỉ là tờ Post chứ không phải London Times, nhưng ai có thể ngờ đó là một cái cớ bẩn thỉu, suy đồi cho một sĩ quan cảnh sát có những hình tròn hoặc từ vựng để chơi trò đố chữ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang