Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4395 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 35
tom.

❊ ❊ ❊

Đang là sáng thứ Hai, người duy nhất cảm thấy tán thành nửa vời thế giới này là nhiếp ảnh gia hãng AP và anh bạn Lenny Levitt. Từ dịp cuối tuần, bức ảnh Dante và bà cậu dưới ánh trăng của Len đã xuất hiện trên bìa các tờ Post, Daily News và Newsday. Vai trò phụ của tôi trong công việc của anh chỉ vừa đủ nhắc tới một lần - trên tờ Newsday - và tôi có một cơ hội khá tốt để lui về cuộc sống cũ, thoải mái dù ít gây nên cảm hứng của tôi.

Mặc dù việc duy nhất tôi làm xong là kết thúc vụ bất động sản cho ông bạn Pete Lampke, tôi đỗ xe ngoài văn phòng lúc tám giờ mười lăm sáng. Giống mọi sáng ngày thường suốt ba năm nay, tôi để con Wingo ở ghế trước và vào hiệu bánh Montauk uống cà phê và ăn bánh Danish.

Vì sao tôi trung thành với hiệu bánh này là một điều bí ẩn. Chắc chắn không phải vì bánh ròn tan hoặc vị đậm đà của cà phê. Ắt hẳn là nhờ sự vui tươi buổi sớm bền vững và đáng tin cậy của cô chủ Lucy Kalin.

Hôm nay, câu duy nhất Lucy nói là “hai đô hai mươi xu”. Tôi đoán cô đã có một đêm tồi tệ.

- Tôi biết giá mà, Lucy. Chúc cô buổi sáng tốt lành.

Cầm bữa sáng trong tay, tôi dắt chó và nhằm hướng văn phòng.

Tầng trệt của tòa nhà Grossman ở cạnh tôi, và ông chủ có tên đặt cho tòa nhà cũng đang đến, tươi tỉnh và sớm sủa. Thường ngày Jake Grossman là người nồng hậu, vui vẻ, thích tán chuyện kể cả những việc ngoài chuyên môn của ông.

Song sáng nay đáp lại lời chào của tôi, ông như người câm điếc.

Có chuyện gì đây. Tôi nhẹ người lui vào phòng làm việc, nơi có thể yên ổn đọc lại giấy tờ trước khi liên hệ với Clarence.

Lúc tôi gọi, anh chàng tội nghiệp này khổ sở vì việc xảy ra với Dante nên chỉ nói phải đến phòng cấp cứu ở SoutHamptons xin thuốc an thần mới qua đêm được. Tôi hình dung ra sự việc, nhưng cậu ta có vẻ hơi lạnh nhạt. Sáng nay mọi người làm sao thế nhỉ?

Tôi biết bà Marie chắc càng khổ sở hơn vì bà không nhấc máy.

Đến trưa, các hợp đồng của Lampke vẫn chưa tới, tôi gọi điện cho người môi giới Phyllis.

- Tôi nợ anh một cuộc gọi, - cô nói. - Peter đã quyết định làm việc với một luật sư có nhiều kinh nghiệm về bất động sản hơn.

- Thật thế ư?

- Thật.

Tin xấu làm tôi đói bụng, nhưng sang bên kia đường ngập nắng vào hiệu bánh của John, Wingo và tôi đến một cửa hàng tạp hóa nhỏ do một người đàn ông Honduras và ba cô con gái điều hành ở ven Amagansett.

Như thường lệ, nơi này đầy chật những thợ mộc Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, những người làm vườn, người làm công nhật, những người giữ cho Hamptons đáng yêu. Mặc dù ở đó có cả chồng báo đăng ảnh Dante, chẳng ai quan tâm đến sự kiện gây xúc động mới nhất ở Hamptons. Trong đám người nói tiếng Tây Ban Nha tách biệt với thành phố, tôi trở thành vô hình và cảm thấy khá dễ chịu.

Tôi ăn bánh mì kẹp thịt lợn và rau ngay tại bàn, rồi bất chấp mọi cố gắng, tôi vẫn nghĩ đến Dante đang sợ hãi trong xà lim, đến ông luật sư già cả, mệt mỏi của cậu. Điều khả dĩ duy nhất là với một vụ lớn như thế, sẽ không có người nào giam chung với Dante.

Vì ngày hôm qua Michael Walker vẫn chưa nộp mình, tôi gọi cho Lenny ở văn phòng hãng AP để xem anh ta có nghe được tin tức gì không. Chúng tôi đang nói chuyện thì có cái gì đó ném qua cửa sổ vào văn phòng. Cái quái gì thế này? Kính vỡ rơi đầy bàn tôi. Rồi tôi thấy một cái túi đang cháy trên sàn.

- Tôi gọi cậu sau nhé, Lenny! Có người vừa phá cửa sổ của tôi.

Tôi dập tắt ngọn lửa bằng bình cứu hỏa treo ngoài hành lang, nhưng căn phòng đầy khói màu vàng hăng xè và bốc mùi hôi thối khủng khiếp, làm Wingo và tôi phát hiện ra ngay một túi phân đang cháy.

Tôi hiểu rằng có kẻ đang muốn tôi tức phát điên. Nghĩ sao đây? Tôi cũng hơi cáu bọn chúng thật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »