Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4272 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 42
tom.

❊ ❊ ❊

Mười lăm phút sau, Jeff đến Amagansett và đỗ trong bãi đằng sau McKendrick, một bar có vẻ đầy dân thành phố vào đêm thứ Tư. Nhưng tôi đoán đây là một lý do. Hoặc là một dự kiến. Làm lành với dân địa phương?

Chúng tôi vào cửa sau và chọn một ngăn cạnh bàn đánh pun, vì thế khoảng một phút sau nơi này thật yên lặng.

Lúc Jeff tin chắc không ai biết chúng tôi ở đây, anh bảo tôi ra quầy lấy bia. Anh muốn tôi thấy chính xác tôi bị đối xử ra sao, muốn tôi cảm thấy chán ghét sự gần gụi và riêng tư.

Chucky Watkins, một người ngu xuẩn, thỉnh thoảng làm thuê cho Walco đang ngồi bên bàn lúc tôi lách đến quầy.

- Tôi đoán anh sợ đến đây nếu không có huấn luyện viên bóng đá đi kèm?

- Kev, - tôi nói, phớt lờ Watkins, - một bình Bass khi nào anh có dịp nhé.

- Khi nào anh có dịp nhé, Kev, - Pete Zacannino ngồi trong góc, nhại tôi. Một tuần trước thôi, những người trong phòng này là bạn khá tốt của tôi.

Kevin, một anh chàng đặc biệt tốt bụng, đưa cho tôi bình bia và hai cái cốc vại, và lúc tôi mang trở lại bàn thì Martell, một người quen cũ khác, chìa chân ngáng làm nửa bình bia đổ ra sàn. Những tiếng cười hô hố bùng lên từ đầu này đến đầu kia căn phòng.

- Không sao chứ, Tom? - Jeff từ ngăn phía sau hỏi. Một tuần trước, đi cùng Jeff hay chỉ có một mình, hẳn tôi đã đập cái bình lên sọ Martell rồi xem sẽ xảy ra chuyện gì.

- Không sao, Jeff, - tôi nói to với cả phòng. - Em chỉ đánh đổ ít bia, và em sẽ quay lại quầy hỏi Kev có vui lòng đổ đầy lại không.

Cuối cùng, lúc tôi trở lại ngăn, Jeff uống một ngụm lớn bia và nói:

- Chúc mừng cuộc sống mới của chú.

Tôi hiểu điều Jeff cố làm, và tôi yêu anh vì thế. Nhưng vì lý do nào đó, phản ứng tự nhiên hoặc chỉ là sự ngu xuẩn mù quáng hẳn chưa được hiểu hoàn toàn. Vì sau ba vại bia, tôi đứng phắt dậy và bật máy hát tự động một bài của Stones. Rồi, tay trái cầm ca bia đầy, tôi chĩa vào đám đông:

- Tôi rất mừng vì cả bọn thô lỗ các người có mặt tại đây, vì tôi có lời tuyên bố đây. Như các vị đã biết, tôi giúp Dante Halleyville nộp mình. Trong quá trình đó, tôi đã quen biết Dante và bà nội cậu ta. Các người có đoán ra không? Tôi mến và rất ngưỡng mộ cả hai. Vì thế và vì nhiều lý do khác nữa, tôi quyết định đại diện cho cậu ta. Các vị nghe cho rõ nhé. Tôi sẽ là luật sư của Dante Halleyville, và là luật sư của cậu ta, tôi sẽ làm mọi việc để cậu ta được thả. Cảm ơn các vị rất nhiều vì đã đến đây. Chúc ngủ ngon. Và về nhà an toàn nhé.

Vài giây sau, Chucky Watkins và Martell đến chỗ tôi. Một cái gì đó bùng nổ trong lòng tôi, và đây là một khía cạnh của Tom Dunleavy mà hầu hết những gã này đều biết. Tôi ném thẳng ca bia đầy vào mặt Watkins, hắn ngồi sụp xuống như bị bắn và cứ ngồi thế mãi. Tôi nghĩ chắc mũi hắn vỡ. Có khi còn tệ hơn.

- Lại đây! - tôi quát Martell, nhưng gã lùi lại tránh tôi. Tôi không cao lớn bằng Dante Halleyville, nhưng tôi cũng cao mét chín, nặng hơn chín chục ký và rất biết đánh nhau.

- Nào, lại đây! Bất cứ ai! - Tôi hét với những thằng hèn khác trong phòng. - Nhận cú đòn nặng nhất nào! Ai?

Nhưng chỉ có Jeff tiến tới. Anh ghìm tôi xuống dưới cánh tay rắn chắc của anh và đẩy tôi ra cửa sau.

- Giống hệt ông già Tommy, - anh nói lúc chúng tôi đã ở trong xe anh. - Nóng nảy y như thế.

Tôi nhìn chằm chằm qua kính chắn gió vẫn còn nóng lúc Jeff dận ga và chúng tôi ầm ầm ra khỏi bãi đỗ.

- Chẳng giống tí nào hết, - tôi nói. - Em chỉ hơi ngà ngà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »