Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4405 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 24
loco.

❊ ❊ ❊

Cho gã đàn ông may mắn đó một điếu xì gà!

Tôi trở lại chiếc Big Black Beast và mọi thứ, kể cả điếu Graycliff cháy chậm của tôi, vẫn như lúc tôi đi.

Tám giờ sáng, các làn xe ở Manhattan rất thoáng, và hai mươi phút sau, điếu xì gà của tôi cháy hết, tôi đang ở quán Jake, Khu phố Tàu. Đang giết thời gian.

Nơi đây là một cõi nhân gian khác, những con người bé nhỏ, tràn đầy sinh lực hối hả trên vỉa hè đông đúc lúc nào cũng làm tôi hào hứng. Làm tôi nghĩ đến Saigon, Apocalypse Now[17] và Người săn hươu[18].

Tôi gặp may vào được chỗ đỗ đủ rộng cho chiếc Beast, một điều kỳ diệu ở chốn này, và lang thang cho đến lúc tìm ra nơi quen thuộc, tôi chén sạch hai đĩa tỉm sắm ngọt, ướt với hai chai bia nhẹ.

Sau bữa tối chắc dạ, tôi đi loanh quanh giết thời gian thêm một lúc nữa, rồi lái xe đến khu Tribeca tối tăm hơn, yên tĩnh hơn.

Tôi đỗ xe trên phố Franklin, trèo vào ghế sau và duỗi dài trên tấm đệm bằng bọt biển.

Các cửa kính sẫm màu của xe tôi đều có khe thông hơi, ngủ ở đây khá tốt, và lúc tôi mở mắt lần sau đã ba rưỡi sáng, tôi đấm thùm thụp vào ngực như khi bị chuông báo thức lôi khỏi giấc ngủ lúc nửa đêm. Tôi dụi mắt và khi đường phố lại lọt vào tiêu điểm, tôi thấy những cái bóng run rẩy trên lớp sỏi là chuột. Những người Đức cổ xưa nói gì về việc thức dậy trong một thành phố không bao giờ ngủ nhỉ?

Không dừng lại uống cà phê, tôi nhằm hướng Bed-Stuy, và nửa giờ sau khi tắt chuông báo thức, tôi mở khóa bằng móc vào tiền sảnh nhà Michael Walker. Rồi mỗi bước tôi trèo hai, ba bậc lên mái nhà kẻ bỏ trốn.

Ở đây mát mẻ và yên tĩnh, trong thời khắc này Bed-Stuy thanh bình như Bethlehem trong một đêm đầy sao, đẹp êm đềm.

Khi người dân đơn độc cuối cùng ngoặt vào góc phố, tôi tụt xuống cửa thoát hiểm vào bếp của Walker.

Tôi cần một dịp may ở đây và tôi đã có. Các cửa sổ mở nửa chừng, tôi không phải cạy để lọt vào trong. Có nhiều ánh sáng để lắp bộ giảm thanh vào khẩu Beretta Cougar của tôi, tiện thể mà nói, nó rất đẹp.

Như tôi đã nói: đang giết thời gian.

Một người đang ngủ dễ bị làm hại đến không thể tin nổi gần như là một cảm giác sai khi chăm chú ngắm cậu ta. Michael Walker khoảng hai mươi hai tuổi, và trong thoáng chốc, tôi nghĩ lại trông tôi ra sao khi trẻ trung và ngây thơ. Cách đây chưa lâu lắm.

Tôi ho khẽ.

Walker cựa quậy, rồi cặp mắt đen chớp chớp, mở hẳn:

- Cái gì...

- Chào Michael, - tôi nói.

Nhưng viên đạn bay vèo và găm vào đằng sau não cậu ta giống lời chúc ngủ ngon hơn nhiều.

Tôi cam đoan Walker không kịp hiểu xảy ra chuyện gì và vì sao.

Tôi không cần nói với bạn rằng giờ này chẳng có gì ngoài bản tin tào lao trên tivi. Tôi tìm chương trình Saturday Night Livephát lại do Rob Lowe dẫn, anh ta đang độc thoại lúc tôi cẩn thận ấn những ngón tay thờ ơ của Walker quanh báng súng của tôi. Rồi tôi đút súng vào một túi nilon dán kín.

Sau khi tìm thấy khẩu súng của Walker trong góc phòng kho, thứ đồ duy nhất tôi để lại đây là thả món quà của anh chàng sĩ quan Lindgren - cái mũ Miami Heat màu đỏ - lên sàn bếp, rồi tôi rút qua cửa thoát hiểm.

Lúc tôi hạ cửa xe xuống trên cầu Brooklyn và ném khẩu súng lục giá một trăm đôla của Walker xuống dòng sông Đông, còn một giờ nữa mặt trời mới mọc.

Tôi hát bài Bình minh của cô Norah Jones[19] dễ thương gần suốt dọc đường về nhà. Việc xảy ra với Walker hầu như đáng trách, nhưng thực ra tôi không cảm thấy gì. Trống rỗng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »