Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4397 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 28
tom.

❊ ❊ ❊

Lúc đó là bốn giờ mười lăm sáng. Trong ánh trăng, phố Main vắng vẻ của East Hamptons trông gần như vô hại. Trong tầm nhìn, chiếc ôtô duy nhất là một chiếc Subaru màu trắng rất oách đỗ trước cửa rạp chiếu bóng xinh đẹp thời những năm 50.

Lúc Clarence từ từ xuyên qua thành phố, đèn chiếc Subaru bật sáng và lao xuống đường. Chúng tôi đi theo đến đồn cảnh sát bé tí, và khi chúng tôi tới nơi, chiếc Subaru đã đỗ đằng trước.

Thấp, rắn chắc và kiên quyết, Lenny Levitt đứng cạnh xe, chiếc máy ảnh Nikkon quàng qua cổ, một chiếc nữa đặt chắc trên giá ba chân.

Tôi nhảy khỏi xe Clarence và đọc cho Levitt lời tuyên bố vắn tắt tôi đã thảo trong chuyến xe từ thành phố New York.

- Dante Halleyville và Michael Walker, - tôi nói chậm rãi, đủ cho anh kịp ghi vào sổ tay, - tuyệt đối không liên quan đến các vụ giết Eric Feifer, Patrick Roche và Robert Walco. Dante Halleyville là một chàng trai ưu tú, không có tiền sự hoặc bất cứ lý do gì để dính dáng đến các tội ác này.

- Còn Walker đâu? - Levitt hỏi.

- Ngày mai Walco sẽ trình diện. Lúc này không bình luận gì hơn.

- Vì sao họ bỏ trốn?

- Tôi vừa nói rồi, Len? Giờ bắt đầu chụp đi. Đây là cơ hội của cậu để rút khỏi mục Thể thao.

Tôi gọi Lenny vì lý do thông tấn. Những tờ báo khổ nhỏ và cảnh sát thích hình ảnh nghi phạm da đen bị còng tay, dẫn qua hai hàng người hung hãn và bị tống vào xe tuần tra. Nhưng sáng nay họ sẽ không có thứ đó.

Hình ảnh Lenny chụp thanh thản hơn nhiều, gần như nên thơ: một thiếu niên khiếp đảm và người bà bé nhỏ khoác tay nhau tiến vào cửa đồn cảnh sát của một thành phố nhỏ. Lá cờ Mỹ rập rờn trong ánh trăng. Không một bóng cảnh sát trong tầm nhìn.

Chụp xong, Levitt cuộn phim như đã thỏa thuận, còn Clarence và tôi bắt kịp Dante và bà Marie lúc họ ngập ngừng bước vào đồn East Hampton. Trung úy Marty Diallo đang ở sau bàn. Mắt anh ta nhắm nghiền, miệng há to, và lúc cửa đóng lại sau chúng tôi, anh ta suýt ngã khỏi ghế.

- Marty, - tôi nói và nhắc lại câu này, - Dante Halleyville đến đây để khai báo.

- Chẳng có ai ở đây hết, - Diallo vừa nói vừa lau rử mắt và rút súng ra. - Tôi phải làm cái quái gì đây?

- Đây là một việc tốt lành, Marty. Chúng tôi sẽ ngồi đây trong lúc anh gọi vài cú điện thoại. Dante tự đến khai báo. Hãy hạ súng xuống.

- Bây giờ mới bốn giờ sáng, Dunleavy. Anh không thể đợi thêm vài giờ nữa sao?

- Lẽ tất nhiên là chúng tôi không thể. Hãy cầm điện thoại lên đi.

Marty nhìn tôi với vẻ lạ lùng, vừa bối rối vừa coi thường, và chúng tôi lờ mờ hiểu vì sao Dante nhất quyết muốn tôi đi cùng cậu ta.

- Tôi không hiểu tại sao anh lại ở đây với cái thằng ôn con rác rưởi này, - cuối cùng, Diallo nói.

Rồi anh ta đấm mạnh vào mặt Dante.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »