Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4383 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 86
tom.

❊ ❊ ❊

Chín giờ tối hôm sau, viên thư ký mặt mày u ám của chánh án Tòa Tối cao hạt Suffolk là Richard Rothstein vẫy tôi, Kate và luật sư quận Dominic Ioli vào các phòng đã chỉ định sẵn, chúng tôi ngồi bên chiếc bàn dài bằng gỗ hồng sắc.

Ioli là một chính khách ba hoa, đầu đầy tóc hoa râm, nói vài câu vu vơ nhưng thấy chẳng ai bắt chuyện, ông ta bỏ cuộc và lật giở tờ Times. Tôi biết nhiều về Dominic Ioli - ông ta khôn ngoan hơn bề ngoài và hiếm khi thất bại.

Khi chánh án Rothstein sải bước vào, mặc bộ kaki và áo sơmi trắng, cặp mắt đen sắc sảo và cái mũi dài nhọn của ông ta cho tôi biết tôi đích thực là một tên Ireland gần như ngu ngốc, ông ta chẳng cần mất thời giờ làm gì.

Phớt lờ phép lịch sự, ông ta quay sang Ioli và hỏi:

- Nhiệm vụ của ông ở đây là gì, Dominic?

- Chúng tôi chưa có thời gian xem xét đầy đủ những lời buộc tội, - ông ta nói, - nhưng tôi nghĩ cũng chẳng sao. Phán quyết ra sao thì tòa này vẫn không chê vào đâu được. Nếu tiếp tục bào chữa, chúng ta bỏ ngỏ cửa cho kháng án. Chỉ định luật sư mới sẽ cần đến trì hoãn, nhưng tốt hơn là bây giờ nên dùng thời gian vào việc đó hơn phải làm lại vụ này lần nữa.

- Nghe có lý đấy, - Rothstein nói và xoay cái nhìn sang tôi. - Anh là Dunleavy?

Tôi đã chuẩn bị để tranh cãi hăng hái, nhưng không hề có ý định quỳ gối trước bất cứ ai.

- Thưa Ngài, trình độ và đánh giá là thứ chúng vốn có, - tôi nói bằng giọng tự nhiên. - Nhưng tôi tin chắc rằng trong nghề nghiệp của ngài, ít nhất ngài cũng gặp vài luật sư tài ba mà không phải là sinh viên luật nổi bật. Theo tất cả những gì tôi biết, luật sư quận là một trong những người đó.

Được cổ vũ vì một thoáng cười trong mắt Rothstein, tôi dấn tới:

- Vì thế lời buộc tội duy nhất là tôi nhờ người thi hộ bằng Luật, và lời đó là hoàn toàn giả dối. Ở đây có một bản X-quang cổ tay trái của tôi, chụp đêm trước khi tôi nhận bằng, và đây là bệnh án tôi đến phòng cấp cứu Saint Vincent ngày 5 tháng Tư, 1997.

Đêm hôm ấy tôi chơi bóng rổ ở Cage tại Village thì bị ngã rất nặng. Tôi có thể xin y tế gia hạn, nhưng tôi đã mất nhiều tháng chuẩn bị và nói thật, vào thời điểm đó tôi không chắc muốn làm luật sư. Tôi quyết định viết bằng tay phải và cứ để cho điểm số quyết định hộ tôi.

- Anh đang kể cho tôi nghe rằng anh thi đỗ khi viết bằng bàn tay không thuận?

- Tôi không có tay không thuận. Tôi thuận cả hai tay.

- Có thể có nhiều lựa chọn ngoài việc viết tiểu luận chứ?

- Đúng thế, - tôi nói và nhìn thẳng vào mắt ông ta. - Hoặc nhận hoặc bỏ qua nó.

- Chúng tôi sẽ xem xét, - Rothstein nói và đẩy một tập giấy qua bàn. Rồi với tay ra sau, ông vớ đại một cuốn sách trên giá.

- Anh gặp may đấy, Dunleavy - Ulysses của Joyce. Tôi sẽ đọc chính tả dòng đầu, anh viết bằng tay phải nhanh hết mức có thể. Sẵn sàng chưa?

- Đã bảy năm nay tôi không làm việc này.

- Anh lo gì? Anh không có bàn tay không thuận kia mà. Sẵn sàng?

- Vâng.

Rothstein đọc với vẻ khoái trá.

Tôi giận dữ ngoáy vội và đẩy trả tập giấy.

- Giờ thì tôi biết vì sao anh viết bằng tay phải cừ thế, Dunleavy, - Rothstein nói và nụ cười trong mắt ông chuyển xuống đôi môi mỏng. - Chữ anh đẹp hơn chữ tôi nhiều. Mà này, chiều nay tôi đã gọi vài cú điện, té ra tin đồn này từ văn phòng Ronnie Montgomery. Gặp anh ở tòa vào sáng mai nhé.

- Nhưng, thưa ngài... - Ioli nói.

- Sẽ gặp cả anh nữa, Dominic.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »