Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4307 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 64
raiborne.

❊ ❊ ❊

Khi cần tính toán một việc gì đó, tôi không rút vào một chỗ như Tony Soprano[35]. Tôi lang thang vào Công viên Fort Greene và ngồi xuống bên kia pho tượng Methuselah[36] với một kẻ cờ bạc bịp tên là Ezekiel Whitaker. Thay cho trò chuyện tôi có thể suy nghĩ, và ngồi ngoài trời thay vì nhốt mình trong căn phòng u ám.

Nó hợp với tôi hơn, nhất là trong một chiều hè Chủ nhật, những chiếc lá cuối cùng màu nâu nhẹ nhàng rụng xào xạc trong công viên Brooklyn này.

- Đến lượt anh, - Zeke sốt ruột nói lúc mông tôi vừa đặt lên ghế đá.

Với Zeke, thời gian là tiền bạc, y như một bác sĩ tâm thần. Zeke có bộ mặt trông như tạc bằng gỗ cứng và những ngón tay dài, duyên dáng của người chuyên hái quả. Cả anh ta và tôi từng làm việc nhiều năm ngoài trời. Thế nên tôi biết công việc của tôi đã được vạch ra từ trước.

Nhưng mới vào cuộc độ mươi phút, tôi đã chộp được nước cờ gian lận ngay trước cái mũi kiêu ngạo của anh ta, tôi phải nói cho rõ:

- Anh có chắc là mình ổn không đấy, anh bạn? - Tôi hỏi. - Anh lạnh à? Cúm? Hay bị Alzheimer[37]?

Lẽ ra tôi nên im miệng thì hơn, vì tất nhiên lúc đó đầu óc tôi rời khỏi bàn cờ và trở lại với công việc, với cái tên viết bằng phấn trên tấm bảng đen bẩn thỉu trong ngôi nhà có tường bao quanh. Đáng lẽ tôi nên tập trung củng cố vị trí của tôi trên bàn cờ và dạy con dê già này sự nhún nhường cần thiết, tôi lại nghĩ đến Manny Rodriguez. Vụ giết Rodriguez chưa tìm ra đã làm tôi mất ăn mất ngủ nhiều tuần lễ. Mỗi lần vào khu vực ấy, tên hắn ta lại như giục tôi rời bàn cờ.

Tôi chưa bao giờ mua chuộc báo chí bằng chuyện đó, đưa ra hợp đồng thuê đất vĩnh viễn giữa Glock Inc. và Cold Ground Inc. Sự việc là những tay rapper quá bộp chộp không thể là kẻ ám sát được, còn tên giết người này lại không để lại dấu vết. Chẳng những thế, Rodriguez nhận bữa trưa và chạy ra giữa mưa để thả hai nhăm xu vào đồng hồ là loại sinh vật quá thấp, không bõ là mục tiêu trong hệ sinh vật ăn thịt lẫn nhau.

Rodriguez là người chạy việc vặt, hoặc như các tay trùm cờ bạc thích nói, là một quân tốt đen, và trong lúc tôi mải nghĩ thế, Zeke với qua bàn với sự chính xác của một tay chuyên móc túi, thó luôn quân hậu của tôi khỏi ô.

- Cứ giữ lấy nó, Zeke. Đằng nào thì tôi cũng chưa bao giờ thích mụ ấy.

Giờ thì thắng là điều không thể được, nỗ lực chưa chắc thành công và bàn cờ trông như một cái bẫy lớn bằng thép rỉ đang chờ kẹp chặt mông tôi. Nếu còn chút tự trọng tôi sẽ bỏ, nhưng tôi đến đây để suy nghĩ về Rodriguez nên sẽ để mặc Zeke xoáy tiền trong lúc tôi cố giành phần của tôi. Lúc tôi làm thế, Zeke quét tuốt quân của tôi. Anh ta nhặt quân hậu và quân đầu ngựa cuối cùng của tôi, lúc thành của tôi sụp đổ giữa các thương vong khác, anh ta nói:

- Tôi cho rằng anh không còn phải lo về đầu óc sa đọa của tôi nữa, Connie.

- Thế càng nhẹ.

Kết cục nhanh chóng nhưng không đặc biệt nhân từ, và như thường lệ, nó khiến tôi nhớ tới điệu rumba của Mỹ Latinh - chiếu tướng, chiếu tướng, chiếu tướng, chiếu hết.

Tôi mở ví và đưa cho Zeke hai chục đôla mà thấy vẫn còn thoải mái hơn trong những tuần qua - vì cuối cùng, tôi đã nảy ra ý tưởng về kẻ đã giết Manny Rodriguez.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »