Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4380 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 92
tom.

❊ ❊ ❊

Trong buổi sớm tháng Sáu ngột ngạt này, nhiệt độ xấp xỉ ba mươi sáu độ C, chính quyền bang khởi đầu việc theo đuổi công lý bằng cách gọi Mammy Richardson, bạn gái cũ của tay buôn bán ma túy Artis LaFontaine lên bục. Mammy có mặt ở sân bóng rổ khi Feif và Dante đánh nhau. Cô đã nhìn thấy tất cả.

Là một phụ nữ to lớn, đẹp, trạc ngoài ba mươi, Mammy là người nổi bật ở dinh thự của Wilson trong hè vừa qua. Cô bước lên bục nhân chứng, vận trang phục màu kem làm cô trông càng đầy đặn trong chùm tia sáng chiếu qua cửa sổ duy nhất của phòng xử.

- Xin các vị chú ý đến ngày mười ba tháng Tám năm ngoái. Cô Richardson, cô hãy nhớ lại cô ở đâu trong buổi chiều hôm ấy?

- Tôi xem trận đấu bóng rổ ở dinh cơ của ông Wilson, - Richardson nói, rõ ràng là thích thú với sự hiện diện của mình, giọng cô rung lên háo hức.

- Cô có thể kể lại cho chúng tôi ai chơi trong trận đó?

- Các chàng trai ở BridgeHamptons đấu với đội Montauk lớn tuổi hơn.

- Đây là trận đấu giao hữu?

- Tôi không nói thế. Theo cách cả hai đội chơi, các vị có thể cho đó là cuộc đấu chung kết của NBA.

- Cô Richardson, cô có biết vì sao một cuộc chơi cuối tuần lại căng thẳng như thế?

- Phản đối! - Kate ngắt lời. - Nhân chứng không phải là người đọc ý nghĩ của người khác.

- Phản đối được chấp nhận.

- Cô Richardson, tất cả các cầu thủ trong đội BridgeHamptons đều là người Mỹ gốc Phi?

- Vâng, - Richardson nói.

- Còn đội Montauk?

- Da trắng.

- Đội nào thắng, cô Richardson?

- Đội da trắng.

- Lúc đó xảy ra chuyện gì, cô Richardson?

- Lúc đó xảy ra sự rắc rối. Một vài người trong đội Montauk bắt đầu khoe khoang. Một trong các cầu thủ đội BridgeHamptons không thông cảm. Cậu ta đẩy một người. Họ xô đẩy lại. Trước khi mọi người bình tĩnh lại, một trong các nạn nhân và bị cáo ngã xuống.

- Ngã xuống? - Howard hỏi, giả vờ không hiểu.

Richardson chiếu cái nhìn vào ông ta.

- Ông hiểu đấy, họ đánh nhau.

- Cô ngồi cách sân bao xa, cô Richardson?

- Gần hơn từ chỗ tôi đến bồi thẩm đoàn lúc này.

- Eric Feifer cao to bao nhiêu?

- Cao khoảng mét tám và gầy gò. Nặng nhiều nhất khoảng 75 kg.

- Cô có con mắt tinh tường đấy, cô Richardson. Theo báo cáo của nhân viên điều tra, Eric Feifer cao một mét bảy tám và nặng bảy mươi ký. Còn bị cáo?

- Mọi người đều trông thấy rồi.

- Chính xác là cao hai mét năm centimét, nặng 115 kg. Làm thế nào Eric Feifer đánh lại được?

- Anh chàng da trắng gầy gò ấy đã đánh. Cậu ta đấm vào người Dante.

- Sau đó xảy ra chuyện gì?

- Michael Walker, một trong những người trong đội với Dante chạy ra ôtô và trở lại với một khẩu súng. Cậu ta kề súng vào đầu Eric.

- Cậu ta dí súng cách đầu Eric Feifer bao xa?

- Cậu ta dí súng vào sát đầu. Như các bức ảnh kia cho thấy.

- Phản đối, - Kate kêu to như một người hâm mộ gào lên với trọng tài vì một cú còi thổi sai. - Thưa ngài, rõ ràng nhân chứng đã được huấn luyện và không có quyền đánh đồng những gì cô ta nhìn thấy với các bức ảnh tại hiện trường tội ác. Đây là nguyên cớ cho một vụ xử sai.

- Bồi thẩm đoàn sẽ không để ý đến nhận xét cuối cùng của cô Richardson, và nhân viên tốc ký sẽ xóa nó trong biên bản.

Howard dấn tới:

- Sau đó xảy ra chuyện gì, cô Richardson?

- Walker hạ súng xuống.

- Michael Walker có nói gì không?

- Phản đối, thưa ngài, - Kate nói, giận điên lên. - Đây chẳng khác gì một lời đồn.

- Bác bỏ, - Rothstein nói.

- Michael Walker đã nói gì, cô Richardson?

- Cái chuyện cứt đái này chưa xong đâu, thằng da trắng. Không phải bằng một phát tầm xa.

- Không còn câu hỏi nữa, thưa ngài, - Howard nói và Kate đã sẵn sàng bật dậy khỏi ghế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »