Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4333 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 78
raiborne.

❊ ❊ ❊

Đồn Cảnh sát East Hamptons hoàn toàn không êm đềm như hè đường bên ngoài Golden Pear. Tôi thất vọng thấy nó y hệt mọi đồn cảnh sát khác - bè bè, dữ tợn, đông đúc và đầy mồ hôi. Ba thanh tra lực lưỡng trông như người Ireland lèn trong một phòng. Chánh thanh tra là người trẻ nhất trong bốn người, có phòng làm việc riêng nhỏ, cỡ bằng phòng kho be bé.

- Cứ tự nhiên như ở nhà nhé, - Thanh tra Van Buren nói. Anh ta đổ ào những thứ trên cái ghế bành xuống sàn. - Hiện giờ, chúng tôi sắp chuyển đến trụ sở mới trong hai năm.

Tôi không mong thái độ lịch sự hơn, và chẳng nhận được gì. Một cảnh sát điển hình. Ai thích một cảnh sát từ thành phố lớn đến thăm, nhìn anh ta như một dạng cảnh sát phách lối? Nhưng Van Buren giống như mọi cảnh sát trẻ khác, đầy hoài bão, và chẳng có gì “tỏ vẻ” về những con người chồng chất ở sân sau.

- Tôi đến đây, - tôi nói, - vì khoảng một tháng sau khi Michael Walker bị bắn chết, tôi đã điều tra vụ Manny Rodriguez, một rapper cũng bị bắn chết. Hôm qua, tôi phát hiện ra cậu ta cũng lảng vảng gần cơ ngơi nhà Wilson. Như thế là có năm xác chết liên quan đến sân bóng của Wilson.

- Một nhóm khởi đầu, - Van Buren nói và tôi bật cười vì nghĩ nó sẽ giúp tôi cùng anh ta đến một nơi nào đó.

- Một nhóm toàn người chết, - tôi nói.

- Chắc là anh nên nói chuyện với Phòng điều tra các vụ giết người của hạt Suffolk. Sau vài tuần đầu tiên, họ đang điều hành công việc ở Southhold. Nhưng vì anh đã đi cả một quãng đường đến đây, tôi sẵn lòng lái xe đưa anh đến nhà Wilson.

Tôi để chiếc Taurus khác thường màu đen của tôi lại bãi đỗ và vào chiếc Crown Vic khác thường màu đen của Van Buren, chúng tôi đến khu vực sang trọng của thành phố. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã trong một vùng khiến phố Main trông như các sơ đồ.

- Qua các hàng rào kia là nhà của Seinfeld, - Van Buren nói. - Cuỗm khỏi tài sản sáu mươi sáu triệu đô của Billy Joel. Trên con đường kia là nơi Martha Stewart ở.

- Nơi này thú vị thật, nhưng những người da đen sống ở đâu?

- Chúng ta sắp đến cơ ngơi của Wilson, - Van Buren nói và rẽ vào một con đường nông thôn đặc biệt rộng tên là đường Beach.

Van Buren mở khóa dây xích của cảnh sát trên cánh cửa gỗ mộc và chúng tôi theo con đường dành cho xe dài, thẳng ra đại dương. Sân bóng rổ cũng khóa, nhưng Van Buren có chìa.

- Anh là người nói chuyện với Wilson đầu tiên? - Tôi hỏi.

- Không.

- Một trong các thanh tra khác?

- Không ai nói chuyện với Wilson hết.

- Ba cậu trai địa phương chồng chất trên bãi cỏ. Sau đó lại một người chết nữa, vậy mà không ai thấy cần thiết phải nói chuyện với Wilson?

- À, không. Đấy không phải cách chúng tôi làm ở đây.

Tôi nhìn khắp cơ ngơi, nhưng ngoài phong cảnh đại dương đẹp mắt chẳng có gì hơn để xem hoặc ghi chép.

Rốt cuộc, Van Buren và tôi đứng trong hiên tòa nhà đồ sộ, cậu ta nói là đang rao bán.

- Lúc này tôi đang thúc bách về tiền mặt, - tôi nói.

Van Buren cười vang, và chúng tôi thực sự ăn ý với nhau.

- Có một cái tên chợt đến, - cuối cùng anh ta nói. - Một tay buôn bán ma túy ở địa phương tự xưng là Loco.

Tôi gật và gãi đầu:

- Anh nói chuyện với Loco chưa?

- Chưa người nào tìm ra hắn ta.

- Nếu tôi thử thì sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »