Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4374 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 37
rainborne.

❊ ❊ ❊

Có ba đặc tính của bạn bè hoặc đồng sự mà tôi đặc biệt quý chuộng là nghèo sâu sắc và đáng tin cậy, ngay thẳng đúng kiểu đàn ông và một người vợ biết tiết chế tình dục. Ngoài ra, có khi các đặc điểm này kết hợp với nhau nhưng không làm chúng bớt dễ thương, và trời ạ, Clifford Krauss, bác sĩ pháp y ưa thích của tôi, có cả ba thứ đó.

Vì mọi phẩm chất hấp dẫn đó của anh, tôi không băn khoăn chút nào khi chín năm trước, Krauss tiếp quản nhà xác, một năm sau khi tôi là đội trưởng đội Hình sự, anh đã giỏi tay nghề gấp hai hoặc ba lần so với bất cứ người nào ở số nhà Mười bảy này. Chắc chắn là anh ta biết thế.

Lúc này, tất cả chúng tôi đã biết cậu thanh niên nằm dài trên cái xe đẩy bằng kim loại trong nhà xác là Michael Walker, mười bảy tuổi, ở Bridgehampton, Long Island, là một trong những chàng trai liên quan tới ba người bị giết ở East Hampton. Cho đến sáng nay, tôi vẫn chưa biết những anh chàng da đen này ở Hamptons, nói chi đến vụ giết ba người một lúc. Nhưng, tôi chỉ là một cảnh sát đường phố ở Bed-Stuy mà thôi.

Lúc tôi bước vào, Krauss đang bên bàn làm việc, trước máy tính. Anh khum bàn tay lên điện thoại và nói: “Nhân viên điều tra những cái chết bất thường hạt Suffolk”.

- Người ta vừa thông qua báo cáo của tôi, - anh nói sau khi treo máy, - và khá tin rằng khẩu súng giết chết Walker đã dùng giết ba người ở Hamptons cuối tuần có Ngày Lao động.

Rồi Krauss vớ lấy tập giấy dài, màu vàng, tiến đến chỗ tôi đang đứng cạnh xác Walker và dùng một cái đũa vấy bẩn làm que chỉ, đưa tôi đi một vòng quanh cái xác.

Sự quả quyết và mạnh mẽ trong cách nói của Krauss không dịu đi trong chín năm qua, và nếu có, thì sự nhiệt tình thu góp các bí ẩn ở xác chết chỉ tăng lên mà thôi. Anh bắt đầu bằng kích cỡ và vị trí chính xác chỗ vào và ra của các vết thương, góc bắn của viên đạn. Anh đọc các ghi chép, miêu tả cỡ, kiểu chế tạo và vỏ đạn đã cậy khỏi lớp vữa sau giường, anh nói cả ba thứ đều phù hợp với vũ khí và bộ giảm thanh mà cảnh sát Long Island đã tìm thấy.

- Tôi ước lượng thời gian chết vào sớm ngày mười một tháng Chín, - anh nói, - rất sớm, khoảng chừng bốn giờ sáng.

- Khoảng chừng?

- Vâng, - Krauss nói, mắt anh long lanh. - Có thể là bốn rưỡi. Máu cậu ta chảy hết và độ giãn của đồng tử cho thấy cậu ta đang ngủ say trước lúc bị bắn.

- Cái quái gì đánh thức cậu ta dậy nhỉ? - tôi nói.

- Tôi thì thích là một nụ hôn của J-Lo[23], - Krauss nói.

- Vậy Walker không phải đang xem tivi?

- Không, trừ khi cậu ta cứ để nó chạy.

- Chúng tôi tìm thấy một cái mũ bóng rổ trên sàn phòng kho, trông như có người lục lọi tìm thứ gì đó ở đấy. Cái mũ chưa hề đội và ba chiều đều quá cỡ so với anh chàng này.

- Chẳng phải hiện giờ thanh niên ăn mặc đủ kiểu sao?

- Quần jeans, áo khoác, áo ấm cộc tay nhưng không đội mũ. Không có vân tay của Walker trên mũ. Biết đâu chúng ta gặp may, của sát thủ để quên.

- Đấy là tất cả những gì anh cho tôi biết phải không, Cliffy?

- Một điều cuối cùng. Con chuột ăn ngón chân cái của Walker là một con chuột cái Na Uy màu đen, nặng từ một ký rưỡi đến hai ký hai, đang có chửa.

- Sao lúc nào cũng là chuột màu đen, Krauss? Tại sao không bao giờ là màu trắng?

Một điều nữa, chỉ để ghi chép. Diện mạo của vợ Cliffy hoàn toàn thuần khiết. Tên cô là Emily, và cô là người dịu dàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »