Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4282 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 21
tom.

❊ ❊ ❊

Ngay lập tức tôi cảm thấy nếu vội vã, mọi việc sẽ rất tệ hại và tôi không nên dính vào. Nhưng dù sao tôi cũng đi với Clarence.

Chúng tôi trèo vào chiếc xe tải Buick to tướng màu vàng của Clarence và nhằm hướng tây, qua Amagansett và East Hampton, và trước khi đến khu thương mại BridgeHamptons hai khối nhà, chúng tôi rẽ phải vào đài kỷ niệm và đi về phía bắc theo đường 114.

Đi khá lâu, con đường dẫn đến bến cảng Sag, nhưng dọc đường đầy rẫy cảnh bần hàn còn rớt lại lâu dài ở Hamptons. Tên con đường là Kings Highway (Đường cái của Nhà vua), nhưng nó gợi cho ta là Black Hamptons (Hamptons ảm đạm). Vừa đi qua những cơ ngơi nhiều triệu đô, ngay sau đó là những túp lều sơ sài, những căn nhà di động, những chiếc ôtô cũ kỹ, mục nát vứt thành đống giống như ở Azarks[13] hoặc Appalachia[14].

Dante sống với bà ngoại cạnh con đường bẩn thỉu dẫn lên bãi rác thành phố, và lúc chúng tôi đỗ cạnh nhà, người phụ nữ ra mở cửa có gò má, cặp mắt nâu sinh động của Dante nhưng không có tầm cao của cậu. Bà ta rắn chắc và tròn trịa, còn Dante cao và dẻo dai.

- Đừng đứng ngoài lạnh, - bà Marie nói.

Phòng khách trong căn nhà di động tối tăm và hơi ảm đạm. Ánh sáng duy nhất chiếu từ ngọn đèn bàn điện áp thấp và sự tuyệt vọng trong không khí ngột ngạt như sờ thấy được. Khó mà tưởng tượng bà và Dante có thể chung sống tại nơi này.

- Chúng cháu đến đây để giúp đỡ, - Clarence nói, - và bước đầu tiên là bảo Dante đi khai báo.

- Các cậu đến đây để giúp đỡ? Giúp thế nào? Dante và Michael chẳng dính dáng gì đến những tội ác ấy, - bà Marie nói. - KHÔNG GÌ HẾT! Dante hiểu rất rõ cơ hội người ta tạo cho và nó đã giành được, đó là thứ rất có ý nghĩa.

- Cháu hiểu thế, - Clarence nói, giọng cậu ta đau thắt lòng. - Nhưng cảnh sát thì không. Dante không về nhà càng lâu, càng xấu hơn cho cậu ấy.

- Cháu tôi có thể thành hội viên NBA, - bà Marie nói, dường như bà không nghe thấy lời của Clarence. - Nhà này đầy ôtô của những kẻ trục lợi, dí tiền vào mũi nó, còn Dante từ chối hết. Dante nói với tôi rằng khi nó trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, nó muốn mua cho tôi một ngôi nhà mới và một chiếc ôtô mới. Tôi hỏi nó, nhà này thì có gì tệ? Xe của bà thì có gì tệ? Bà không cần những thứ ấy.

Marie xoáy cái nhìn chằm chằm, nghiêm khắc lên chúng tôi. Nơi ở bé tin hin của bà không chê vào đâu được, có thể thấy sự cố gắng ngang ngạnh tạo cho nó một vẻ giống cuộc sống ổn định của tầng lớp trung lưu. Ngang tầm mắt, trên bức tường phía sau Marie là bức ảnh trang trọng của Dante, anh trai, cha mẹ cậu ta, tất cả ăn vận chải chuốt và chỉnh tề, đứng bên ngoài Nhà thờ Tưởng niệm Baptist ở Riverhead. Trong ảnh, Dante khoảng lên mười, Clarence cho tôi biết ngay sau khi chụp bức ảnh này, bố Dante bị đâm chết ngay trên phố và mẹ cậu bị tống giam. Tôi cũng biết anh trai Dante, người có triển vọng nghề nghiệp rạng rỡ gần như Dante, bị kết án hai năm trong một trung tâm trừng giới hẻo lánh.

- Bà Marie, - Clarence nói, - bà hãy bảo Dante gọi điện cho Tom. Tom từng là một cầu thủ giỏi. Hiện giờ Tom là một luật sư vững vàng. Nhưng anh ấy không thể giúp Dante nếu Dante không cho phép.

Marie trừng trừng nhìn tôi, gương mặt bà không lộ vẻ gì.

- Vùng này đầy rẫy những kẻ từng là cầu thủ vĩ đại, - bà nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »