Luật Sư Và Bị Cáo

Lượt đọc: 4303 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »
Chương 55
tom.

❊ ❊ ❊

Cậu ta chỉ là một đứa trẻ.

Một đứa trẻ rất cao trông đầy sợ hãi.

Đó là ý nghĩ thoáng qua đầu tiên của tôi khi Dante Halleyville, gập người ngang eo để không bị cộc đầu lúc bước căn phòng luật sư bé tí mà Tom và tôi đang đợi. Giờ thì tôi cho rằng đấy là ưu điểm để chàng trai mười tám tuổi ấy giữ vững vị trí với những người khác trên sân bóng rổ và cũng tương tự tại phòng giam an ninh tối đa 4,5m x 3m. Cái nhìn của Dante lộ rõ vẻ khiếp sợ như con tôi hoặc con bạn hoặc bất cứ đứa trẻ nào thấy mình bỗng nhiên bị nhốt ở cái nơi khủng khiếp này.

- Tôi có tin lành cho cậu đây, - Tom nói. - Đây là cô Kate Costello. Kate là một luật sư hàng đầu ở New York. Cô ấy vừa tạm thời bỏ việc tại một công ty lớn để giúp vụ của cậu.

Dante đã nhận được quá nhiều tin xấu, cậu chỉ nhăn nhó:

- Anh không nuốt lời hứa với tôi chứ, Tom?

- Không hề, - Tom nói, cố giải thích rõ hơn. - Bào chữa cho cậu là việc tôi đang và sẽ làm cho đến khi cậu ra khỏi đây. Nhưng lúc này cậu cần có một nhóm hợp pháp cho riêng cậu - một luật sư không mưu mẹo lắm, dễ dao động và một luật sư loại A. Kate ở Montauk, nên cô ấy cũng là người địa phương, - anh nói và giơ tay tìm bàn tay Dante. - Vậy là rất tốt, Dante.

Dante vồ lấy bàn tay Tom và họ ôm nhau, rồi Dante nhìn vào mắt tôi lần đầu tiên, rất bẽn lẽn.

- Cảm ơn chị Kate. Tôi rất cảm kích.

- Rất vui được gặp cậu, Dante, - tôi nói và muốn dành cho vụ này nhiều hơn bất cứ vụ nào tôi đã làm trong vài năm gần đây. Rất lạ, nhưng là thực.

Việc đầu tiên Tom và tôi làm là nói chuyện với Dante về vụ giết Michael Walker. Cậu gần khóc khi kể với chúng tôi về bạn mình, và khó mà tin rằng cậu đã làm gì đó với vụ giết người này. Trong thời của mình, tôi đã từng gặp nhiều kẻ dối trá đầy sức thuyết phục và những tay lừa đảo bậc thầy, còn Dante Halleyville có mọi thứ để mất.

- Tôi có mẩu tin tốt lành nữa đây, - Tom nói. - Tôi đã lần theo vết anh chàng ở sân bóng rổ tối hôm ấy, một người Cuba tên là Manny Rodriguez. Chúng tôi không thể nói chuyện dài, nhưng cậu ta đã kể với tôi là nhìn thấy thứ gì đó trong đêm ấy, một thứ rất nghiêm trọng. Giờ tôi biết cậu ta làm việc ở đâu, tìm ra cậu ta lần nữa sẽ không khó gì.

Gương mặt trẻ trung của Dante hơi rạng lên, và tôi có thể thấy mọi dũng khí là điều cần đến để gắn bó với nhau ở chốn này, lòng tôi đầy cảm mến cậu ta. Tôi nghĩ Mình thích cậu bé này. Nhất định phải có bồi thẩm đoàn công bằng.

- Làm thế nào cậu giữ vững được? - Tôi hỏi.

- Đây là việc gian khổ, - Dante nói chậm rãi. - và một số người không chịu nổi. Đêm qua khoảng ba giờ sáng, những cái chuông kia réo vang và một tiếng hét trong điện thoại nội bộ: “Treo cổ ở xà lim số tám!”. Họ nói thế khi một người cùng phòng treo cổ, việc đó xảy ra thường xuyên nên lính gác thường đeo một dụng cụ đặc biệt ở thắt lưng để cắt họ xuống.

Tôi ở khu số chín, bên kia đường nên nhìn thấy lính gác chạy vào xà lim và cắt người tự vẫn xuống. Tôi không biết họ đến có kịp thời không. Tôi nghĩ là không.

Tôi chưa đọc hết tài liệu nhưng Tom và tôi ở lại với Dante suốt buổi chiều, bầu bạn với cậu và để cậu có dịp quen biết tôi chút ít. Tôi kể cho cậu nghe những vụ tôi đã làm và vì sao tôi chán ghét việc đó, còn Tom thuật lại một số sự việc đen tối của NBA - như đêm Michael Jordan chúi xuống tránh bóng khỏi đầu.

- Tôi muốn đề nghị trọng tài ngừng cuộc đấu và cho tôi bóng, - Tom nói, - nhưng tôi không ngờ việc đó đã được tập dượt quá kỹ với huấn luyện viên của tôi.

Dante rã rời, và trong giây lát tôi bắt gặp một thoáng cười, nụ cười thuần khiết đến đau lòng. Nhưng đến sáu giờ, khi thời gian của chúng tôi đã hết, mặt cậu lại u ám. Hẳn cậu cảm thấy kinh khủng khi để cậu lại chốn này.

Chúng tôi trở lại Montauk thì đã hơn tám giờ, nhưng Tom muốn cho tôi xem phòng làm việc. Phòng làm việc của chúng tôi. Anh vớ lấy báo chí vứt trên bậc đầu tiên và dẫn tôi lên cầu thang dựng đứng, kêu cót két. Tầng áp mái của anh với các bức tường có cửa sổ nghiêng xuống hai bên nên Tom chỉ có thể đứng thẳng người ở khoảng giữa, khác xa với Walmark, Reid và Blundell, nhưng tôi hầu như thích nó. Giống như thích các căn phòng ở trường đại học. Một sự khởi đầu lại đầy hy vọng và chân thật.

- Chắc em chú ý là mọi thứ trong phòng đều của IKEA chính hiệu.

Tom giở qua tờ Times trong lúc tôi nhìn quanh.

- Em có nhớ hồi tôi chỉ đọc báo Thể thao? Giờ mọi thứ tôi đọc là phần Metro. Hình như đấy là phần duy nhất liên quan đến mọi thứ và tôi...

Anh dừng lại giữa câu và trông anh như bị đá vào bụng.

- Gì thế? Có chuyện gì thế? - Tôi nói và đi vòng quanh để tìm hiểu.

Gần đầu trang là bức ảnh hè đường ở Bedford-Stuyvesant. Nhiều ngọn nến thắp sáng trước một ban thờ dựng tạm, đánh dấu và khẳng định thêm một vụ giết người vu vơ trong vùng.

Dưới bức ảnh là bài viết với đầu đề THÊM MỘT NẠN NHÂN NỮA CỦA GIỚI HIP-HOP.

Tên nạn nhân ở ngay đoạn thứ nhất, lồ lộ trước mắt cả hai chúng tôi - Manny Rodriguez.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Giới Thiệu Của Báo Chí. Mở Đầu: Nhà Nghỉ Mùa Hè Của Người Khác. Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chú Thích.
Tiến »