Mừa tuôn xối xả, như thể ông trời đã hút cạn đại dương và giận dữ trút tất cả xuống đầu chúng.
Thomas ngồi yên một chỗ nhìn mưa trong ít nhất hai tiếng đồng hổ. Nó tựa vào tường, toàn thân rã rời và đau nhức, thầm mong thính giác của mình được phục hổi. Có vẻ như nó đã thành công. Sự im lặng choáng váng giảm dần, và tiếng ù trong tai nó biến mất. Khi cất tiếng ho, nó cảm thấy đã nghe được nhiều hơn là một rung động đơn thuần. Nó nghe thấy âm thanh của tiêng ho. Từ một nơi rất xa, như thể từ trong một giấc mơ nào đó, vọng đến tiếng rơi của những hạt mưa. Có lẽ nó sẽ không bị điếc hẳn.
Ánh sáng màu xám chì luồn qua các cửa sổ chẳng thể địch lại bóng tối lạnh lùng bên trong tòa nhà. Các trảng viên nằm ngồi co ro quanh phòng. Minho co người thành trái bóng ngay cạnh chân Thomas, gần như không nhúc nhích. Như thể mọi cử động sẽ phát tín hiệu đau ồ ạt qua các dây thần kinh của thằng bé. Newt cũng ở gần đó, cùng với Chảo chiên. Không đứa nào tìm cách bắt chuyện hay bàn bạc gì. Không ai buồn đếm lại hoặc điểm danh để biết còn thiếu đứa nào. Cả bọn nằm hoặc ngồi bất động như Thomas, có lẽ chúng cũng đang nghiền ngẫm cùng một suy nghĩ như nó – thế giới đảo lộn nào có thể tạo ra một cơn dông như thế kia?
Tiếng mưa rơi lớn dần cho đến khi Thomas không còn nghi ngờ nữa – nó có thể nghe được mưa. Đó là một âm thanh êm dịu và cuối cùng nó ngủ thiếp đi, bất chấp mọi thứ.
Khi tỉnh lại, toàn thân nó cứng đơ, đến nỗi có cảm giác như bị đổ keo vào các mạch máu và cơ bắp, nhưng các bộ phận trong tai và đầu đã hoạt động bình thường trở lại. Thomas nghe thấy tiếng thở nặng nhọc cua các trảng viên đang ngủ, tiếng rên rỉ khe khẽ của Minho, và tiếng nước mưa dội ầm ầm xuống hè đường bên ngoài.
Trời tối mịt. Đêm đã xuống tự bao giờ.
Gạt mọi lo lắng sang một bên, để mặc cho sự mệt mỏi chế ngự. Thomas cựa mình cho đến khi nằm thẳng, đầu gác lên chân của đứa nào đó. rối lại ngủ thiếp đi.
Có hai thứ đánh thức nó dậy: ánh sáng của bình minh và một sự yên lặng bất ngờ. Cơn dông đã tan. Nó đã ngủ trọn đêm. Tuy nhiên, trước khi cảm thấy sự cứng đơ và nhức nhối của cơ thể, nó nhận ra một thứ mạnh mẽ hơn nhiều.
Cơn đói
Nắng rọi xuyên qua các ô cửa sổ mất kinh tạo thành những đốm sáng lỗ chỗ trén sàn xung quanh Thomas. Nó ngước lên và nhìn thấy một tòa nhà hoang tàn, với những lỗ hổng to tướng ở từng tầng trong suốt mườí hai tầng lầu bên trên. Có vẻ như bộ khung bằng thép là thứ giúp cho tất cả khỏi bị đổ sụp. Nó không thể hình dung nối điều gì đã gây ra sự hủy hoại như thế. Nhưng những mảnh trời xanh đang lấp ló trên đó, một điều tưởng như không thể ở thời điểm Thomas chui vào tòa nhà. Dù cơn dông có kinh dị tới đâu, sự thay đổi khí hậu trên trái đất có dữ dội tới mức nào để tạo ra một thứ như thế, thì nó cũng đã tan hẳn.
Những cơn đau nhói lên trong bụng Thomas, rên ri đòi ăn. Nó nhìn quanh và thấy các trảng viên khác vẫn còn đang ngủ, trừ Newt đang nằm tựa lưng vào tường, mắt buồn bã nhìn vào một điếm trơ trọi ở giữa phòng.
- Này, cậu ổn không? - Thomas hỏi. Ngay cả hàm nó cũng đang cứng lại.
Newt từ tốn quay sang phía Thomas, đôi mắt thẳng bé nhìn mông lung cho đến khi dứt ra được khỏi dòng suy nghĩ và tập trung vào Thomas.
- Ổn hả? Ờ, tôi nghĩ mình ổn. chúng ta còn sống. Chắc đó là điều quan trọng nhất rồi còn gì. - Sự cay đắng trong giọng điệu của thằng bé không thể mạnh mẽ hơn.
- Đôi khi tôi tự hỏi. - Thomas lẩm bẩm.
- Chuyện gì?
- Liệu sống sót có quan trọng gì. chết đi có phải dễ dàng hơn nhiều hay không.
- Thôi đi. Tôi không tin cậu thực sự nghĩ như vậy.
Sau khi cụp mắt xuống để nói ra những cảm giác tuyệt vọng của mình, Thomas ngước lên, ném vào Newt một cái nhìn sắc lẻm. Rồi nó mỉm cười, như thế cảm thấy nhẹ nhõm.
- Cậu nói đúng. Tôi chỉ cố tỏ ra khốn khổ như các cậu. - Nó gần như tự thuyết phục được bản thân rằng đó là sự thật, và nó không hề cảm thấy cái chết sẽ là lối thoát dễ dàng nhất
Newt chán chường chỉ tay về phía Minho hỏi:
- Minho bị chuyện chết bằm gì vậy?
- Sét đánh làm quần áo nó bắt lửa. Làm thế nào óc nó không bị nướng khét thì tôi không biết. Nhưng tụi tôi đã kịp dập lửa trước khi có thiệt hại nghiêm trọng. Tôi nghĩ thế.
- Trước khi có thiệt hại nghiêm trong à? Tôi không muốn biết thứ được cậu cho là nghiêm trọng thật sự trông như thế nào đâu.
Thomas nhắm mắt một giây và ngả đầu vào tường.
- Này. như cậu đã nói, Minho còn sống, đúng không? Quần áo vẫn còn tức là nó không bị bỏng ở quá nhiều chỗ. Nó sẽ ổn.
- Ờ, tốt thôi! - Newt tặc lưỡi mỉa mai. - Tôi sẽ nhớ để sau này không thuê cậu làm bác sĩ riêng.
- Ai daaa. - Minho dài giọng rên ri. Mắt thằng bé hấp háy rồi nheo bắt gặp anh mắt của Thomas. - Ôi trời. Tôi tởm quá. Tởm khủng khiếp.
- Nó tệ cỡ nào? - Newt hỏi thằng bé.
Thâv vì trả lời, Minho từ từ nâng ngươi ngồi dậy, nhăn nhó quạu quọ theo từng cử động. Cuối cùng nó cũng làm được và khoanh chân xếp bằng. Áo quần Minho cháy xém và tơi tả, nhiều chỗ để lộ lớp dả đầy bỏng nước như của một sinh vật ngoài hành tinh. Ngay cả khi Thomas không phải là một bác sĩ và không có chút kiến thức nào về những chuyện như thế này, bản năng vẫn mách bảo nó là các vết bỏng đã được kiểm soát và sẽ phục hồi nhanh chóng. Phần lớn da mặt của Minho không hề hấn gì, và thằng bé vẫn còn nguyên mái tóc khỏe mạnh trên đầu.
- Ngồi được lên thế này chứng tỏ cậu cũng đâu có tệ lắm. - Thomas nói với một nụ cười ranh mãnh.
- Im đi - Minho đáp. - Tôi khoe như vâm đây này. Dẫu có đau đớn gấp hai lần như vậy tôi vẫn có thể đá tung cái đít ngựa của cậu đó.
Thomas nhún vai:
- Tôi thích ngựa mà. Ước gi được ăn thịt một con ngay bây giờ - Bao tử nó kêu ùng ục.
- Đùa hả? - Minho nói. - Thomas đầu bã chán phèo giờ cũng biết đùa ta ơi!
- Biết chứ sao không.-Newt đáp.
- Tôi là đứa hài hước mà. - Thomas nhún vai đáp.
- Ờ vui ghê. - Minho nói, nhưng nó đã hết hứng để đùa cợt tiếp. Nó quay đầu nhìn các trảng viên còn lại. Đa số chúng vẫn đang ngủ hoặc nằm yên với vẻ mặt trống rỗng. - Bao nhiêu?
Thomas nhẩm đếm. Mười một. Sau tất cả những chuyện đà trải qua, chỉ còn mười một đứa. Tính cả thằng bé mới đến, Aris. Bốn, năm mươi thẳng con trai đã sống trong Trảng trước khi Thomas xuất hiện trước đó vài tuần. Bây giờ chi còn có mười một.
Mười một.
Thomas không thể nói nên lời sau khi nhận ra điều đó. Khoảnh khắc nhẹ nhõm ngay trước đó bỗng trở nên giống như một sự phỉ báng. Một sự kinh tởm.
Làm thế nào mình có thể là một phần của VSAT? Nó nghĩ bụng. Làm thế nào mình có thể là một phần của tất cả chuyện này? Nó biết nên kể lại giấc mơ của mình, nhưng nó không thể.
- Chúng ta chỉ còn mười một người. - Rốt cuộc Newt lên tiếng. Vậy đấy, cuối cùng điều đó cũng được nói ra.
- Vậy là có sáu đứa chết trong cơn dông sao? Hay là bảy? - Minho nói với một sự bình thản tuyệt đối, như thể đang đếm số táo mất di khi gió thổi bay mấy cái ba lô.
- Bảy. - Newt gằn giọng, tỏ ra không hài lòng với thái độ của thằng trưởng nhóm. Rồi nó dịu giọng lại. Trừ phi có đứa chạy vào một tòa nhà khác.
- Trơi đất - Mimho nói, - tụi mình sẽ làm thế nào để vượt qua thành phố này với vỏn vẹn mười một người đây? Theo những gì chúng ta hiểu thì nơi này có thể có đến hàng trăm Chạch. Có khi hàng ngàn. Trong khi tụi mìmh không thể biết phải đề phòng điều gì trước bọn họ.
Newt thở dài thành tiếng.
- Tất cả những gì cậu nghĩ tới chỉ có vây thôi hả? Còn những đ ứa đã chết thì sao, Minho? Jack đã mất tích. Winston cũng vậy, nó chẳng có cơ hội nào. Ngoài ra... - Newt nhìn quanh, - tôi cũng không thấy Stan hay Tim đâu hết. Tụi nó thi sao đây?
- Thôi nào. - Minho giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Newt. - Ngậm miệng lại và bình tĩnh coi, bồ. Tôi đâu có đòi làm thằng trưởng nhóm chết bằm đâu. Cậu muốn dành cả ngày khóc thương cho chuyện đó thì tùy. Nhưng một trưởng nhóm sẽ không làm thế. Người trưởng nhóm sẽ phải tìm ra cần đi đâu và làm gì sau khi xong chuyện.
- Ờ, chắc nhờ vậy mà cậu được giao nhiệm vụ đó - Newt nói. Nhưng rồi khuôn mặt nó hiện lên vẻ hối lỗi. - Thôi bỏ đi. Xin lỗi cậu, thật đấy. Tôi chi...
- Thôi, tôi cũng xin lỗi cậu. - Minho đảo mắt, và Thomas hi vọng Newt không nhận thấy điều đó vì cái nhìn cùa thẳng bé đang cắm xuống đất.
May thay thằng Aris đi tới nhập bọn với ba đứa. Thomas muốn cuộc đối thoại chuyển sang một đề tài khác.
- Có bao giờ các cậu thấy thứ gì như cơn dông vừa qua không? - Aris hỏi.
Nhận thấy thằng nhỏ đang nhìn mình, Thomas lắc đầu:
- Không tự nhiên chút nào. Ngay cả trong mơ ký ưc tởm lợm của tôi, tôi cũng khá chắc chắn những thứ như thế không xảy ra thường.
-Nhưng đừng quên những gì Chuột chù và người phụ nữ nói với cậu trên xe buýt. - Minho nói. - Qụầng lửa mặt trời, cả thế giới bùng cháy như địa ngục, chuyện đó làm biến đôi khi hậu nặng tới nỗi gây ra những cơn dông điên rồ như vừa rồi. Có cảm giác tụi mình còn may vi nó không mạnh hơn.
- ‘ May’ hình như không phải chữ đầu tiên tôi nghĩ tới - Aris nói,
- Ờ cũng phải.
Newt chỉ tay về phía cửa ra vào vỡ kính, nơi ánh nắng đã đạt độ sáng như của hai ngày đầu tiên bọn trẻ tới Đất cháy.
- Ít nhất thì nó cũng đã tan. Tốt hơn ta nên nghĩ tới những việc vần làm tiếp theo.
- Thấy rồi - Minho nói. - Cậu cũng vô tâm như ai. Nhưng cậu nói đúng.
Thomas nhớ lại hình ảnh của đám người Chạch bên ngoài cửa sổ phòng tập thể. Trông họ như những cơn ác mộng biết đi, chỉ còn thiếu giấy chứng tử đế chính thức biến thành xác sống.
- Phải đó chúng ta nên xem xét tình hình trước khi một đám người điên loạn xuất hiện. Nhưng ta cần ăn trước. Phải đi tìm thức ăn trước. – Mấy chữ cuối gán như làm nó đau đớn. Nó đang rất muốn được ăn.
- Đồ ăn hả?
Thomas kêu lên vì bất ngờ. Giọng nói vang lên từ trên lầu. Nó ngước mắt nhìn lên, giống như những đứa khác. Một khuôn mặt đang nhòm xuống bọn trẻ từ cái lỗ của lầu ba. Người này có vẻ gốc gác Tây Ban Nha. Đôi mắt anh ta hơi hoang dại, khiến trong bụng Thomas dâng lên một chút lo lắng.
-Anh là ai? - Minho la lớn.
Thế rồi, trước sự kinh ngạc của Thomas, người đàn ông nhảy qua cái lỗ trên trần, rơi xuống phía bọn trẻ. Đúng vào giây cuối cùng anh ta cuộn tròn người lại và lộn ba vòng, trươc khi bung người ra tiếp đất bằng chân.
- Tên tôi là Jorge. - Anh ta nói, hai tay dang ra như thể mong nhận những tràng pháo tay cho màn nhào lộn. - Tôi là gã Chạch cai quản nơi này.