Trong một thoáng Thomas không tin người đàn ông từ trên trời rơi xuống kia là có thật. Anh ta xuất hiện quá bất ngờ, cách nóí và nội dung câu nói của anh ta cũng ngớ ngẩn một cách kỳ lạ. Nhưng anh ta vẫn đứng đó. Và mặc dù không tỏ ra loạn óc như bọn trẻ đã từng thấy, anh ta vừa thú nhận mình là một gã Chạch. - Mấy đứa quên mất cách nói chuyện rồi hả? - Jorge hỏi, nụ cười trên gương mặt anh ta hoàn toàn lạc lõng giữa tòa nhà hoang tàn. - Hay lả mấy đứa sợ người Chạch? Sợ tụi này đề xuống đất móc mắt mấy đứa ra ăn? Hừm, nó ngon lắm đó. Đặc biệt là khi khan hiếm đồ ăn. Vị giống như trứng tái.
Minho lên tiếng trả lời, cố gắng che giấu sự đau đớn của mình:
- Anh nói anh là Chạch? Tức là anh điên nặng hả?
- Anh ta vừa mới nói là thích mùi vị của mắt người. - Chảo chiên nói, - Tôi nghĩ như vậy cũng đủ được xếp vào loại điên rồi.
Jorge bật cười, trong giọng cười có một sự đe dọa rõ rệt
- Coi nào, coi nào, các bạn. Tôi chi ăn mắt của các cậu nếu các cậu đã chết thôi. Tất nhiên, tôi sẽ rất vui lòng tiễn các cậu sang thế giới bên kia nếu cần. Hiểu chưa? Vẻ bỡn cợt trên mặt anh ta biến mất, nhường chỗ cho một sự cảnh cáo. Như thể anh ta đã thách bọn trẻ đối đầu với minh.
Không ai nói gì trong một lúc lâu. Rồi Newt lên tiếng hỏi:
- Ở đây các anh có bao nhiêu người?
Ánh mắt Jorge lia nhanh vào Newt.
- Bao nhíêu? Bao nhiêu Chạch hả? Ở đây, tất cả chúng tôi đểu là Chạch, cưng à.
- Tôi không có ý đó, và anh cũng biết như thế. - Newt đáp thẳng thừng.
Jorge bắt đầu rảo bước trong phòng, lần lượt bước qua từng trảng viên trong khi tuyên bố:
- Mấy đứa cần hiểu nhiều điều về thành phổ này. Về Chạch và VSAT, chính phủ; lí do tại sao họ lại bỏ tụi tôi ở đây trong tình trạng chết dần vì bệnh tật, giết chóc lẫn nhau, mất trí hoàn toàn và điên loạn cùng cực. Với các cấp độ khác nhau của căn bệnh Nhật trùng. Và về việc đã quá trễ đối với mấy đứa - tất cả những ai chưa nhiễm bệnh thì sẽ bị nhiễm thôi.
Thomas dõi mắt theo người lạ mặt trong khi anh ta bước quanh phòng và tuôn ra những lời độc địa. Nhật trùng. Nó cứ tưởng minh đã quen với nỗi sợ bị nhiễm bệnh, nhưng với một người Chạch ở ngay trước mắt, nó càng thấy sợ hơn bao giờ và tuyệt vọng muón làm gì đó.
Jorge đứng lại bênh cạnh Thomas và các bạn, chân anh ta suýt chạm vào Minho. Anh ta tiếp tục nói:
- Nhưng đó không phải là cách thức mọi việc diễn ra, hiểu chưa? Những người yếu thế hơn sẽ nói trước. Tôi muốn biết mọi thứ về các cậu. Các cậu từ đâu tới, tại sao đến đây, mục đích của các cậu là gì. Nói đi. :
Minho bật cười khùng khục.
- Chúng tôi mà yếu thế á? - Thằng bé hất đầu chỉ những đứa xung quanh một cách giễu cợt - Trừ phi sấm sét đã nướng chín võn g mạc của tôi, ở đây chúng tôi có mười một người, anh thì chỉ có một m ình. Anh mới là người phải nói trước.
Thomas thực lòng ước Minho đã không nói như vậỵ. Thằng bé quá khinh suất và khiêu khích, điều đó có thể khiến cả bọn chết chung. Rõ ràng người này không đơn độc. Có thể có hàng trăm Chạch đang ẩn nấp ở các tầng lầu bên trên để quan sát bọn trẻ, trong tay họ là những thứ vũ khí khủng khiếp cỡ nào không ai biết được. Hoặc tệ hơn là họ có thể ngấu nghiến bọn trẻ bằng chính đôi tay, hàm răng và sự điên loạn của mình. Jorge nhìn Minho một 1 úc, mặt tỏ ra thản nhiên:
- Cậu đâu có nói câu đó , đúng không? Hãy nói là cậu không nói với tôi câu đó đi. Cậu có mười giây để xin lỗi.
Minho nhìn qua phía Thomas với một nụ cười nhếch mép.
- Một. - Jorge đếm. - Hai. Ba. Bốn.
Thomas cổ gắng dùng ánh mắt cảnh báo Minho. Nói đi.
- Năm. Sáu.
- Nói đi. - Rốt cuộc Thomas nói thành tiếng.
- Bảy. Tám.
Giọng Jorge mỗi lúc một cao hơn. Dường như Thomas trông thấy một sự di chuyển ở đâu đó bên trên. Một cái bóng lờ mờ xẹt qua. Cỏ lẽ Minho cũng đã nhận thấy điều đó. Sự khiêu khích đã biến mất khỏi gương mặt của thằng bé.
- Chín.
- Tôi xin lỏi.- Minho nói không chút cảm xúc.
- Tôí không nghĩ cậu thành khẩn. - Jorge đáp, rồi đá vào chân Minho.
Hai bàn tay Thomas co lại thành nắm đấm khi thấy bạn mình rú lên đau đớn. Gã Chạch vừa đá vào đúng vết bỏng của Minho.
- Nói cho thành khẩn vào, cưng à.
Thomas ngước lên nhìn gã Chạch đấy căm hận. Những ý nghĩ điên khùng bắt đầu lởn vởn trong đầu nó. Nó muốn nhảy lên tấn công và đánh anh ta như khi đánh thằng Gally sau khi thoát khỏi Mê cung.
Jorge lại co chân đá Minho lần nữa, mạnh hơn gấp đôi vào cùng một chỗ.
- Nói cho thành khẩn!
Anh ta hét to những chứ cuối cùng với một sự thô lỗ gần như điên cuồng.
Minho rên lên và dùng hai bàn tay bịt vết thương.
- Tôi... xin lỗi. - Thằng bé nói đứt quãng giữa những hơi thở nặng nhọc, giọng căng thẳng đầy đau đớn. Nhưng ngay khi Jorge mỉm cười mãn nguyện với sự sỉ nhục vừa hoàn thành, Minho vung tay hất mạnh cẳng chân của anh ta. Jorge mất thăng bằng ngã lăn ra sàn, miệng buột kêu lên một tiếng, nửa bất ngờ, nửa đau đớn.
Minho chồm lên người anh ta, miệng tuôn ra những từ tục tĩu mà Thomas chưa từng nghe thấy trước đây. Thằng bé dùng hai đùi kẹp người Jorge lại và bắt đầu đấm.
- Minho! - Thomas la lớn. - Dừng lại!
Nói rồi nó bật dậy, bất chấp sự cứng khớp và đau cơ. Nó liếc nhanh lên phía trên trong khi lao tới chỗ Minho để lôi thằng bé ra. Ở trên lầu có một số bóng đen di chuyển. Nó trông thấy nhiều người nhìn xuống và chuẩn bị nhảy. Các sợi thừng bắt đầu được thòng xuống từ những cái lỗ.
Thomas lao vào Minho, xô thằng bé ra khỏi Jorge. Hai đứa ngã nhào ra sàn nhà. Thomas nhanh chóng kìm thằng bạn lại, vòng nai tay ôm chặt ngực Minho trong khi thằng bé vùng vẫy cố thoát ra.
- Trên kia bọn chúng rất đông! - Thomas hét vào tai từ phía sau. - Cậu thôi đi! Họ sẽ giết chúng ta mất! Họ sẽ giết cả bọn mất!
Jorge lảo đảo đứng dậy, chậm rãi đưa tay chùi một vệt máu nơi khóe miệng, vẻ mặt của anh ta cũng đủ để Thomas sợ điếng người. Không biết anh ta sẽ làm gì đây.
- Khoan đã! - Thomas hét lớn. - Làm ơn, khoan đã!
Jorge đấu mắt với Thomas trong khi một số Chạch bắt đầu tụt xuống đất từ phía bên trên. Có người thực hiện cú lộn người như Jorge đã làm, có người chỉ tuột hết sợi thừng và đáp xuống đất trên hai chân. Tất cả nhanh chóng tập hợp lại phía sau lưng thủ lĩnh. Có khoảng mười lăm người cả thảy, cả nam lẫn nữ, một vài người ở độ tuổi thiếu niên. Tất cả đểu bẩn thỉu và ăn mặc rách rưới.
Đa số họ gầy gò và có vẻ yếu ớt.
Minho thôi không vùng vẫy nữa. Thomas nới lỏng hai tay. Căn cứ theo tình hình thì nó chỉ còn vài giây trước khi mọi thứ biến thành một cuộc tắm máu. Nó dùng một tay ghì mạnh lưng Minho, tay kia phác một cử chi hòa giải với Jorge.
- Hãy cho tôi một phút. - Thomas nói, cố gắng kiềm chế nhịp tim và hạ giọng. - Làm hại chúng tôi thi các anh chẳng được lợi lộc gì đâu.
- Không được lợi lộc gì á? - Jorge hỏi lại, rồi chu miệng phun một bãi nước bọt hồng hồng. - Được nhiều là đằng khác. Bảo đảm đó, cưng à. - Hai bàn tay anh ta đã siết lại thành nắm đấm.
Rồi anh ta gật đầu, chỉ vừa đủ để nhận thấy. Ngay lập tức, nhóm Chạch phía sau lưng anh ta lồi ra đủ thứ kinh khủng giấu trong những bộ quần áo tả tơi. Dao, rựa, thanh tà vẹt đường ray xe lửa, mảnh kính có cạnh lấm máu và sắc như dao cạo. Một đứa con gái tuổi không quá mười ba giương lên một cái xẻng hư có phần lưỡi lởm chởm răng cưa.
Thomas bỗng dưng có cảm giác chắc chắn là nó đang cầu xin tha mạng cho cả bọn. Các trảng viên không thể nào đương đầu nối với những người này. Không thể nào. Bọn họ không phải là Nhím sầu, nhưng cũng không có mật mã thần thánh nào có thi tất họ được.
- Nghe này, - Thomas vừa nói vừa chậm rãi đứng lên thâm mong Minho đủ khôn để không manh động, - chúng tôi có một nhiệm vụ. Chúng tôi khác với những sư huynh ngớ ngẩn tự dưng chui vào nhà của các anh. chúng tôi có giá trị. Nếu còn sống.
Vẻ mặt đằng đằng sát khí của Jorge giãn ra đôi chút, có lẽ để nhường chỗ cho sự hiếu kỳ. Anh ta hỏi gọn lỏn:
- Sư huynh là gì?
Thomas suýt nửa thì phì cười. Một câu hỏi không ăn nhập nhưng lại rất hợp lí.
- Anh và tôi, mười phút. Chỉ hai người thôi. Đó là tẫt cả những gi tôi yêu cầu. Nếu cần anh có thể mang theo vũ khí.
Jorge bật cười, nghe như tiếng khịt mũi.
- Xin lỗi phải làm nhóc thất vọng, nhưng tôi không nghĩ mình cần đến vũ khí.
Anh ta ngừng nói trong vài giây mà tưởng chừng như cả giờ đồng hồ.
- Mười phút. - Cuối cùng anh ta lên tiếng. - Những người còn lại ở đây trông chừng đám nhóc này. Nếu tôi ra lệnh, giết sạch cả đám. - Anh ta giơ tay ra, chỉ vể phía một hành lang tối tăm đối diện với cửa chính của tòa nhà.
- Mười phút thôi. - Anh ta nhắc lại.
Thomas gật đầu. Thấy Jorge không nhúc nhích, nó bèn đi trước. Nó tiến đến địa điểm đã hẹn, bước vào một cuộc thảo luận có lẽ là quan trọng nhất trong đời.
Và cũng có thể là cuối cùng trong đời.