Thomas cảm thấy Jorge nối gót mình khi nó bước vào trong đoạn hành lang tối mò. Không khí nồng mùi ấm mốc, nước nhò giọt xuống từ trên trần làm vang lên những tiếng tong tong rợn người.
- Cứ đi tiếp đi. - Jorge lên tiếng từ phía sau lưng Thomas. - Ở phía cuối kia là một căn phòng có ghế . Chỉ cần chạm vào tôi, tất cả sẽ chết hết.
Thomas muốn quay lại hét vào mặt anh ta, nhưng vẫn lầm lũi bước tiếp.
- Tôi không có ngu đâu. Anh có thể thôi tỏ ra hăm dọa được rồi đó.
Gã Chạch chỉ cười rinh rích, không đáp.
Sau nhiều phút yên lặng, cuối cùng Thomas cũng đến được một cánh cửa gỗ có núm cửa bằng bạc. Nó đưa tay mở cửa không chút đắn đo. Tuy vậy. khi đã ở bên trong, nó không biết phải làm gì nữa. Căn phòng tối đen như mực.
Nó cảm thấy Jorge bước qua bên cạnh mình rồi nghe thấy tiếng phật của một tấm vải dày bị giật mạnh. Một ánh sáng lòa xuất hiện khiến Thomas đưa tay lên che mắt. Lúc đầu nó phải nheo mắt lại, sau đó bỏ taỵ xuống và có thể nhìn đươc mọi thứ. Nó nhận rã Jorge dã kéo một tấm vải bạt che cửa sổ. Kính cửa đã vỡ. Bên ngoài chỉ thấỵ ánh nắng và bê tông.
- Ngồi xuống. - Jorge nói. Giọng anh ta đỡ cộc cằn hơn là Thomas tưởng. Nó hi vọng đó là do rốt cuộc anh ta đã công nhận rừang vị khách của mình sẽ có một cách tiếp cận tình hình bình tĩnh và có suy nghĩ. Rằng cuộc đối thoại này có thể hữu ích cho những cư dân hiện tại của tòa nhà hoang. Nhưng dĩ nhiên, anh ta là Chạch, nên Thomas hoàn toàn không biết anh ta sẽ phản ứng thế nào.
Trong phòng không có đồ đạc gì ngoài hai cái ghế gỗ nhỏ và một chiếc bàn đặt giữa chúng. Thomas kéo chiếc ghế gần mình rồi ngồi xuống. Jorge ngồi xuống chiếc ghế còn lại, chổm người đặt cùi chỏ lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau. Khuôn mặt anh ta tỉnh bơ, mắt dán chặt vào Thomas.
- Nói đi.
Thomas ước gì mình có thể dành vài giây để sắp xếp lại các ý nghĩ đã chạy qua đầu lúc ở ngoài căn phòng lớn, nhưng nó biết minh không có thời gian.
- Được thôi. - Nó ngập ngừng, cho đến lúc này thì không ổn lắm. Nó hít một hơi. - Tôi nghe anh nhắc tới VSAT ở ngoài đó. Chúng tôi đều biết những người đó. Sẽ rất hay nếu được nghe những gì anh biết về họ.
Jorge không nhúc nhích, vẻ mặt giữ nguyên như cũ.
- Lúc này tôi không phải là người lên tiếng. Cậu mới là nguời nói.
- Vâng, tôi biết. - Thomas nhích ghế lại sát bàn hơn một chút rồi lại đẩy nó ra và gác chân nọ lên chân kia. Nó cần phải bình tĩnh lại và cứ để cho câu chữ tự động tuôn ra. - Ơ, chuyện này hơi khó vì tôi không biết anh đã biết những gì. Do đó tôi sẽ coi như anh chẳng biết cái quái gì hết.
- Tôi thành thật khuyên cậu không nên dùng lối nói chuyện như vậy với tôi một lần nào nữa.
- Chỉ là cách nói thôi mà.
- Nói tiếp đi.
Thomas hit thêm một hơi nữa.
- Chúng tôi từng là một nhóm khoảng năm mươi đứa con trai. Và một đứa con gái. - Nó bỗng cảm thấy nhói đau khi nói đến đó. - Bây giờ chúng tôi chỉ còn mười một người. Tôi không biết hết mọi chi tiết, nhưng VSAT là một tổ chức đã làm đủ trò ghê rợn vói chúng tôi, vì một lí do nào đó. Chúng tôi bắt đầu từ một nơi có tên là Trảng, nằm bên trong một mê cung đá, bị canh chừng bởi những sinh vật được gọi là Nhím sầu.
Nó chờ đợi, tìm kiếm bất kỳ phản ứng nào trên khuôn mặt Jorge trước những thông tin khác thường mà nó vừa đưa ra. Nhưng anh ta không tỏ ra hoang mang hay thừa nhận gì hết. Không hề.
Thế là nó kể lại cho anh ta nghe mọi chuyện. Cuộc sống trong Mê cung, việc chúng thoát ra ngoài và tưởng mình đã an toàn, nhưng hóa ra đó chỉ là một phần trong kế hoạch của VSAT. Nó kể về Chuột chù và nhiệm vụ mà người này đã giao cho cả bọn: sống sót đủ lâu để đi một trăm dặm vể phía bắc, tới nơi trú ẩn an toàn. Nó thuật lại chuyến đi trong đường hầm tối, việc lũ trẻ bị tấn công bởi các quả cấu kim loại lỏng, nhưng dặm đầu tiên của hành trình.
Thomas kể lại toàn bộ câu chuyện cho Jorge nghe. Càng kể, nó càng có cảm giác điên rồ hơn. Nhưng nó vân tiếp tục, vì không thể nghĩ ra được chuyện gì khác để làm. Nó kể với hi vọng VSAT cũng là một kẻ thù đối với đám người Chạch nhiều như với bọn trẻ.
Tuy nhiên, nó không nhắc tới Teresa. Con bé là thứ duy nhất nó giữ lại.
- Vậy nên, chúng tôi có gì đó đặc biệt. - Thomas nói, cố gắng chốt lại tình hình. - Họ không thể hành xác chúng tôi chì để thỏa mãn sự độc ác. Mục đích của họ là gì?
- Nhắc tới mục đích, - Jorge lên tiếng sau mười phút ngồi nghe. Thời gian dành cho Thomas đã hết, - mục đích của cậu là gì?
Thomas chờ đợi. Đây rồi. Cơ hội duy nhất của nó.
- Là gì? - Jorge hỏi dồn.
Thomas nói luôn:
- Nếu anh giúp chúng tôi... ý tôi là nếu như anh, hoặc một vài người các anh đi cùng chúng tôi và giúp chúng tôi đến được nơi trú ẩn an toàn...
- Thì?
- Thì có thể các anh cũng được an toàn đấy... - Đây là kế hoạch Thomas đã tính toán từ trước, một hi vọng được Chuột chù khơi lên. - Họ bảo chúng tôi đều đã bị nhiễm Nhật trùng. Và nếu chúng tôi tới được nơi trú ẩn an toàn, chúng tôi sẽ được chữa bệnh. Họ bảo họ có liệu pháp. Nếu các anh giúp chúng tôi đi đến đích, có thể các anh cũng sẽ nhận được liệu pháp đó. - Thomas ngừng lởi và nhìn Jorge một cách háo hức.
Có điều gi đó đã thay đổi, rất nhẹ thôi, trên khuôn mặt của gã Chạch khi anh ta nghe thấy câu nói vừa rồi của Thomas. Nó biêt minh đã thành công, vẻ mặt đó rõ ràng là hi vọng, dù nó xuất hiện rất ngắn ngủi và bị thay thế bởi một sự dửng dưng hoàn toàn.
Nhưng Thomas biết thứ mình đã nhìn thấy.
- Một liệu pháp. - Gã Chạch nhắc lại.
- Một liệu pháp. - Thomas xác định từ thời điểm này mình sẽ nói ít nhất có thể. Nó đã cố gắng hết sức.
Jorge ngả người ra sau, làm cái ghế gỗ nghiến kèn kẹt, rồi khoanh tay lại. Anh ta thôi không nhướng mày, mắt tỏ vẻ trầm ngâm.
- Tên cậu là gì?
Thomas ngỡ ngàng trước câu hỏi này. Nó cứ chắc mắm mình đã xưng danh với anh ta, hoặc có vẻ như nó đáng lẽ đã làm thế rồi. Nhưng một lần nữa, toàn bộ diễn biến này không hoàn toán giống như một cuộc làm quen thông thường.
- Tên cậu là gì? – Jorge nhắc lại. – Này cưng chắc chắn cậu phải có một cái tên.
- Ồ, phải rồi. Xin lỗi anh. Tôi tên Thomas.
Lại một biểu hiện thoáng qua trên gương mặt Jorge. Lần này là điều gì đó giống như một... sự vỡ lẽ. Pha trộn với sự ngạc nhiên.
- Thomas hả? Có thể gọi cậu là Tommy chứ? Hay là Tom?
Cái tên cuối cùng khiến Thomas đau nhói khi nghĩ tới giấc mơ của mình và Teresa.
- Không. - Nó đáp nhanh, có lẽ hơi quá nhanh. - Chỉ... Thomas thôi.
- Được rồi, Thomas. Để tôi hỏi cậu một chuyện. Cậu có biết chút xíu gì về những điều Nhật trùng gây ra cho mọi người không? Cậu có thấy tôi giống một người mắc bệnh hay không?
Có vẻ như đây là một câu hỏi mà trả lời kiểu nào cũng bị ăn đòn, nhưng Thomas chọn giải pháp an toàn nhất.
- Không.
- Không, cho cả hai câu á?
- Đúng! Ý tôi là... câu trả lời cho cả hai câu hỏi là không.
Jorge mỉm cười, khẽ nhếch mép bên phải. Thomas hiểu nó sẽ không kéo dài.
- Nhật trùng tiến triển theo giai đoạn, chú em ạ. Mọi người trong thành phố này đều bị nhiễm bệnh, và tôi cũng không bất ngờ khi biết cậu với đám bạn của cậu cũng đã bị dính nó. Tôi đang ở giai đoạn đầu, một gã Chạch theo tên gọi thôi. Tôi bị dính mới cách đây vài tuần. Dương tính ở một chốt kiểm dịch chính phủ đang cố gắng điên cuồng để tách rời người bệnh và người lành. Nhưng họ không thành công. Cả thế giới của tôi sụp đổ. Tôi bị đẩy tới đây. Phải đánh nhau để chiếm được tòa nhà này cùng với những kẻ mới đến khác.
Nghe đến đây, Thomas cảm thấy hơi thở tắc nghẹn trong cổ mình. Anh ta khiến nó nhớ đến những sự kiện trong T'ràng.
- Đám bạn bè có vũ khí của tôi ở ngoài kia cũng giống như tôi. Cứ việc đi dạo quanh thành phố, cậu sẽ hiểu những gì đã xảy ra. Cậu sẽ thấy các giai đoạn bệnh, sẽ biết sau khi Hỏng thì người ta như thế nào, mặc dù có thế cậu sẽ không còn sống được lâu để nhớ đến nó. Ở đây chúng tôi không có thuốc làm tê đâu. Kẹo lạc ấy. Không hề.
- Ai đã đưa các anh đến đây? - Thomas hỏi, tạm gác lại thắc mắc về thuốc làm tê.
- VSAT, cũng như các cậu. Chỉ có điều, chúng tôi không đặc biệt như các cậu tự nhận. VSAT được thành lập bởi các chính phủ còn tồn tại để chống lại căn bệnh, và họ tuyên bố thành phố này có liên quan với cuộc chiến đó. Ngoài ra tôi không biết gì thêm.
Thomas cảm thấy ngạc nhiên xen lẫn với hoang mang. Và một tia hi vọng cho những lời giải đáp.
- VSAT là ai ? Là cái gì?
Jorge tỏ ra cũng lúng túng như Thomas.
- Tôi đã nói tất cả những gì mình biết. Mà tại sao cậu lại hỏi tôi câu đó? Tôi tưởng các cậu có ý nghĩa đặc biệt đối với họ và họ đứng đằng sau tất cả những sự việc cậu vừa kể đấy thôi?
- Tất cả những chuyện tôi kể đều là sự thực chân thành. Chúng tôi đã được hứa hẹn đủ thứ, nhưng vẫn chưa biết được gi nhiều về những thứ đó. Họ không cho chúng tôi manh mối nào cả. Có vẻ như họ đang thử nghiệm để xem liệu chúng tôi có thể vượt qua tất cả những chuyện tởm lợm này khi không biết điều gì đang diễn ra.
- Điều gì khiến cậu nghĩ bọn họ có liệu pháp điều trị Nhật Trùng?
Bây giờ Thomas phải giữ giọng bình tĩnh và nghĩ lại những điều đã nghe chuột chù nói.
- Người đàn ông mặc đồ trắng mà tôi đã kể. Ông ta nói đó là lí do chúng tôi phải đến được nơi trú ấn an toàn.
- Hừm. - Jorge lên tiếng, nghe như là công nhận nhưng thực ra là ngược lại. - Điều gì khiến cậu nghĩ họ sẽ cho chúng tôi nhập bọn với các cậu và nhận được liệu pháp đó?
Thomas phải cố giữ sự nhã nhặn và bình tĩnh.
- Dĩ nhiên tôi không bảo đảm chuyện đó. Nhưng tại sao không thử? Nếu các anh giúp chúng tôi tới đó, các anh sẽ có một cơ hội nhỏ. Nếu giết chúng tôi, các anh không có cơ hội nào. Chỉ có một gã Chạch đã hỏng hoàn toàn mới chọn giải pháp thứ hai.
Jorge lại bật ra tiếng cười bệnh hoạn đó một lán nữa.
- Cậu có gì đó đặc biệt lắm, Thomas à. Mới vài phút trước tôi còn muốn móc mắt cậu, rồi làm chuyện tương tự với những đứa cỏn lại. Vậy nhưng tôi sẽ là thằng ngu nếu không bị cậu thuyết phục dù chỉ một nửa.
Thomas nhún vai, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
- Tất cả những gì tôi quan tâm là sống sót thêm một ngày nữa. Tôi chỉ muốn vượt qua thành phố này, sau đó tính tiếp. Và tôi còn muốn một chuyện nữa, anh có muốn biết không? - Nó cố tỏ ra cứng rắn hơn.
Jorge nhướng mày.
- Chuyện gì?
- Nếu việc móc mắt anh có thể giúp tôi sống đến mai, tôi sẽ làm ngay lập tức. Nhưng tôi cần anh. Chúng tôi cần anh. - Tuy nói cứng như vậy, nhưng Thomas khồng chắc có bao giờ làm chuyện đó thật .
Nhưng nó đã phát huy tác dụng.
Gã Chạch nhìn Thomas một hồi lâu, rồi chìa một tay ra.
- Tôi tin chúng ta có một thỏa thuận, cưng à. Vì nhiều lí do.
Thomas cũng đưa tay ra bắt. Ngay cả dù nó đang vô cùng nhẹ nhõm, nó cũng phải vận dụng toàn bộ công lực để không biểu hiện ra mặt.
Nhưng rồi Jorge hất đổ tất cả mọi thứ.
- Tôi chỉ có một điểu kiện. Thằng chó đã dám chọc tôi đó tôi nhớ cậu gọi tên nó là Minho phải không?
- Phải. - Thomas nói với giọng yếu xiu. Tim nó bắt đầu đập liên hổi.
- Nó phải chết.