Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

- Không. - Thomas đáp với tất cả sự dứt khoát và cứng rắn mà nó có thể huy động.

- Không á? - Jorge lặp lại, mặt tỏ vẻ ngạc nhiên. - Tôi đề nghị với cậu một cơ hội để băng qua thành phố đầy rẫy đám Chạch muốn ăn tươi nuốt sống cậu, nhưng cậu lại từ chối? Gạt bỏ yêu cầu nhỏ nhặt nhất của tôi? Tôi không vui chút nào.

- Như thế là không khôn ngoan. - Thomas đáp. Nó không rõ làm thế nào có thể giữ được sắc mặt bình tĩnh và sự can đảm hiện tại từ đâu mà ra. Nhưng có gì đó mách bảo nó đây là cách duy nhất đé sống sót với gã Chạch này.

Jorge lại chồm người tới, đặt cùi chỏ lên bàn. Lần này anh ta không đan hai bàn tay vào nhau nữa, mà co lại thành nắm đấm. Các khớp ngón tay của anh ta trắng bệch ra.

- Không lẽ mục đích sống của cậu là chọc tức tôi cho đến khi toi cắt tiết mọi mạch máu của cậu?

- Anh đã thấy điều cậu ấy làm với anh. - Thomas phản bác. - Anh biết rồi đấy. Nếu anh giết Minho, anh sẽ đánh mất kỹ năng chiến đấu đó. Cậu ấy là chiến binh giỏi nhất của chúng tôi, và cậu ấy không biết sợ là gì. Có thể Minho hơi bốc đồng, nhưng chúng tôi cần cậu ấy.

Thomas cố tỏ ra thực tế. Thậm chí thực dụng. Nhưng trên trái đất này nếu có ai đó ngoài Teresa mà Thomas có thể gọi là bạn, thì người đó là Minho. Và nó sẽ không chấp nhận để mất thằng bé.

- Nhưng nó làm tôi tức điên. - Jorge nghiến răng, hai nắm đấm không hề nới lỏng. - Nó biến tôi thành một đứa con gái trước mặt người của tôi. Chuyện đó thật... không thể chấp nhận được.

Thomas nhún vai ra vẻ bất cẩn, như thế đó là một lập luận vố nghĩa.

- Vậy thì trừng phạt cậu ta đi. Biến cậu ta thành một đứa con gái. Nhưng giết cậu ta sẽ không giúp ích gì cho chúng ta. Quân số càng đông, cơ may của chúng ta càng nhiều. Là người sống ở đây, anh biết rồi. Không lẽ tôi phải giải thích với anh chuyện này sao?

Cuối cùng, cuối cùng thì Jorge cũng nới lỏng nắm đấm. Anh ta thở hắt ra, khiến Thomas nhận ra anh ta đã nín thở nãy giờ.

- Thôi được. - Anh ta nói. - Thôi được. Nhưng không phải nhờ cậu năn nỉ đâu nhé. Tôi sẽ tha mạng cho nó, vì tôi đã quyết đinh một chuyện. Thật ra là vì hai lí do. Một trong số đó đáng lẽ cậu nên tự nghĩ ra.

- Sao cơ? - Thomas không bận tâm nếu tỏ ra nhẹ nhỏm nữa. Nỗ lực che giấu cảm xúc khiến nó kiệt sức. Ngoài ra, nó đang rất tò mò trước điều Jorge sắp nói.

- Đầu tiên, cậu không biết rõ mọi chi tiết phía sau cuộc thử nghiệm, hay là thứ gì đó mà VSAT đang buộc các cậu phải hoàn thành. Có lẽ các cậu càng đến đích đông đù thì cơ may sống sót càng lớn. Cậu có bao giờ nghĩ nhóm B là đối thủ của các cậu không? Tôi nghĩ mối quan tâm lớn nhất của tôi lúc này là đảm bảo cho cả mười một người nhóm cậu tới đích.

Thomas gật đầu không đáp. Nó không muốn làm hỏng chiến thẳng vừa có được: Jorge đã tin lời nó về Chuột chù và thuốc điều trị.

- Nó đã đưa tôi tới nguyên do thứ hai. - Jorge nóí tiếp. - Điều mà tôi đã quyết định trong đầu.

- Điều gì? - Thomas hỏi.

- TÔI sẽ không đưa tất cả nhóm Chạch ngoài kia đi cùng tôi. Cùng chúng tôi.

' - Hả? Tại Sao? Tôi cứ tưởng mấu chốt nằm ở chỗ nhóm các anh giúp chúng tôi chiến đấu để vượt qua thành phố này chứ?

Jorge lắc đầu quầy quậy, ngả người ra sau va khoanh tay lại, thái độ đe dọa giảm hẳn.

- Không. Nếu chúng ta làm việc đó thì sự lén lút sẽ tót hơn nhiều so với cơ bắp. Chúng tôi đã chui rúc quanh cái lỗ địa ngục này kể từ khi mới đến, và tôi nghĩ cơ hội để chúng ta vượt qua nó thành công, đồng thời kiếm ra thức ăn và đồ tiếp tế sẽ cao hơn nhiều, nếu chúng ta vận dụng những gì đã học hỏi được. Rón rén băng qua đám Chạch mất trí thay vì lao qua họ như một nhóm chiến binh tập sự.

- Anh thật khó đoán. - Thomas nói. - Nói không phải chứ, hình như nhóm các anh muốn trở thành các chiến binh kia mà. Căn cứ trên những thứ sắc nhọn và trang phục của các anh.

Lại một khoảnh khắc ỵên lặng kéo dài. Thomas bắt đầu nghĩ mình đã phạm sai lầm thì Jorge bật cười ha hả.

- Này, chú em, cậu maỵ lắm khi được tôi thích đấy. Không biết tại sao, nhưng tôi thấy mến cậu. Chứ nếu không tôi đã giết cậu ba lần rồi.

- Anh có thế làm thê được sao? - Thomas hỏi.

- Hả?

- Giết một ai đó ba lần.

- Tôi sẽ có cách.

- Vậy thì, tôi sẽ cố tỏ ra dễ mến hơn.

Jorge đập bàn rồi đứng dậy.

- Được rồi. Thỏa thuận thế này. Chúng tôi cần dưa cả muời một người các cậu đến nơi trú ẩn an toàn. Để làm điều đó, tôi chỉ đưa theo một người nữa. Tên con bé là Brenda. Nó là một đứa thiên tài. Chúng ta cần đầu óc của nó. Nếu chúng ta đến nơi, nhưng vẫn không có thuốc điều trị cho chúng tôi, thì tôi không nghĩ cần phải nói thẳng với cậu các hậu quả sẽ như thế nào.

- Coi kia. - Thomas trêu. - Cứ tưởng chúng ta đã là bạn rồi chứ.

- Hừ chúng ta chưa phải là bạn đâu cưng, chúng ta là đối tác của nhau. Tôi sẽ giao các cậu cho VSAT. Các cậu đưa cho tôi thuốc chữa bệnh. Thỏa thuận như thế, nếu không thì sẽ có máu đổ đấy.

Thomas cũng đứng dậy, khiến chiếc ghế của nó nghiến kèn kẹt trên mặt sàn.

- Chúng ta đổng ý như thế nhé?

- Đúng vậy. Còn bây giờ thì nghe đây. Cấm cậu không được hé răng nói tiếng nào khi ra ngoài kia. Việc thoát khỏi mấy đứa Chạch còn lại khá là... khó khăn đấỵ.

- Kế hoạch là gì?

Jorge nghĩ một lúc, mắt nhìn Thomas không rời. Rồi anh ta lên tiếng.

- Cứ ngậm miệng lại và để tôi làm mọi chuyện. - Anh ta bắt đầu đi ra cửa phòng, nhưng nhanh chóng dừng lại. - À, tôi không nghĩ cha nội Minho của cậu sẽ thích chuyện này lắm đâu.

Khi hai người đi theo hành lang ra chỗ những người còn lại. Thomas mới nhận ra mình đang đói tới mức nào. Những cơn co thắt trong dạ day đã lan ra phần còn lại của cơ thể nó, như thể bộ máy tiêu hóa và các cơ bắp của nó bắt đầu ăn lẫn nhau.

- Mọi người nghe đây! - Jorge thông báo khi hai người đã ra đến gian phòng ngoài. – Tôi và cậu mặt chim đây đã đi đến một giải pháp.

Mặt chim á? Thomas nghĩ bụng.

Đám Chạch vẫn đang đứng, các món vũ khí ghê rợn nắm chắc trong tay, mắt nhìn vào các trảng viên đang ngồi dựa lưng vào tường. Ánh nắng chói chang chiếu xuyên qua các cửa sổ và lỗ hổng ở những tầng trên.

Jorge dừng lại ở giữa phòng và bắt đầu chậm rãi quay một vòng để nhìn mặt cả nhóm. Thomas thấy anh ta thật tức cười, kíểu như cố gắng làm quá lên.

- Đầu tiên, chúmg ta cần cung cấp thức ăn cho những người này. Tôi biết chia sẻ số lượng thực phẩm mà chúng ta vất vả mới có được với một nhóm người lạ mặt là một chuyện có vẻ điên rồ nhưng tôi nghĩ chúng ta có thế sử dụng sự giúp đỡ của họ. Hãy cho họ thịt lợn nấu đậu. Dù sao thì tôi cũng đã ngán món đó lắm rồi. - Một người trong đám Chạch cười khúc khích. Đó là một đứa trẻ còi cọc có đôi mắt láo liên. - Thứ hai, là một người đàng hoàng và cao thượng tôi quyết định không xử tử kẻ đã tấn công mình.

Thomas nghe thấy một vài tiếng càu nhàu thất vọng, và bất giác tự hỏi những người này đang ở giai đoạn nào của bệnh Nhật trùng. Tuy nhiên, một con bé xinh xắn có mái tóc dài sạch sẽ một cách đáng ngạc nhiên đảo tròn mắt và lắc dấu như thể đang nghĩ những tiếng làu bàu kia thật ngu ngốc. Thomas hi vọng đó chính con bé Brenda mà Jorge đã nhắc tới.

Jorge chỉ tay vào Minho, người đang mỉm cười và vẫy tay chế giễu đám Chạch, một hành động không hề bất ngờ đối với Thomas.

- Cậu hài lòng chứ? - Jorge gằn giọng - Được rồi. Xem như các bạn đã đón nhận tin tức một cách tích cực.

- Tin gì chứ? - Minho hỏi bằng giọng gay gắt.

Thomas liếc nhìn Jorge, tự hỏi anh ta sắp nói điều gì.

Jorge đáp một cách thản nhiên:

- Dù chúng tôi cho đám lang thang các cậu thức ăn để không phải chết đóu, cậu vẫn bị trừng phạt vì đã tấn công tôi.

- Ồ, thế à? – Dù có sợ thì Minho cũng không biểu hiện ra mặt. – Trừng phạt thế nào?

Jorge nhìn Minho. Sự lạnh lùng xuất, hiện trên gưong mặt của anh ta

- Cậu đã đấm tôi bằng cả hai tay. Vậy thì chúng tôi sẽ cắt mỗi bàn tay một ngón.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »