Thomas không tài nào hiểu được làm thế nào việc cắt đứt ngón tay của Minho sẽ tạo tiền đề cho bọn trẻ trốn thoát khỏi đám Chạch còn lại. Và tất nhiên nó cũng không ngu đến mức hoàn toàn tin tưởng Jorge chỉ sau một cuộc trao đổi ngắn. Nó bắt đầu lo ngại rằng mọi thứ sắp sửa chuyển biến tệ hại, vô cùng tệ.
Nhưng khi Jorge nhìn vào Thomas, trong mắt anh ta có điểu gì đó khiến nó yên lòng, ngay cả khi đồng bọn của anh ta bắt đấu reo hò, hú hét.
Nhưng với Minho lại là chuyện khác. Thằng bé bật dậy ngay sau khi Jorge tuyên bố hình phạt, và đáng lẽ đã động thủ nếu như không bị con bé xinh xắn bước tới kề dao vào cằm. Lưỡi dao làm cho một giọt máu rỉ ra, ánh lên đỏ rực dưới ánh nắng tràn qua khung cửa vỡ kính. Minho không thể nói tiếng nào trước nguy cơ bị thương nghiêm trọng. ị
- Kế hoạch là như thế này. - Jorge bình thản tuyên bố - Brenda và tôi đưa sẽ đưa đám lang thang cơ nhỡ này tới chỗ giấu thức ăn, để cho chúng ăn uống một chút. Sau đó chúng ta sẽ gặp nhau tại Tháp, trong khoảng một tiếng đồng hồ tính từ thời điểm này. - Anh ta nhìn đồng hồ. - Tức là đúng mười hai giờ trưa. Chúng tôi sẽ mang theo đồ ăn trưa cho những người còn lại.
- Tại sao chỉ có anh và Brenda? - Ai đó lên tiếng hỏi.
Thoạt đẩu Thomas không biết ai vừa phát ngôn, nhưng rồi nó nhận ra đó là một người đàn ông có lẽ là lớn tuổi nhất trong phòng.
- Nếu tụi nó tấn công hai người thì sao? Tụi nó có đến mười một để chọi với hai.
Jorge nheo mắt giễu cợt.
- Cám ơn vì đã nhắc nhở, Barkley. Lần tới khi tôi quên mất mình có mấy ngón chân, bảo đảm tôi sẽ ngồi xuống đếm cùng anh. Nhưng hiện tại thì làm ơn ngậm miệng lại và dẫn nhóm chúng ta đi tới Tháp. Nếu những đứa trẻ nít này dám hó hé, Brenda sẽ cắt vụn anh chàng Minho trong khi tôi đập cho tơi tả những đứa còn lại. Tụi nó yếu đến mức đứng còn không vững nữa là. Bây giờ thì, lên đường thôi!
Thomas thấy nhẹ cả người. Ngay khi đã tách rời được hai nhóm, chắc chắn Jorge sẽ dẫn bọn trẻ chạy trốn. Anh ta không hề có ý định trừng phạt Minho thật sự.
Người đàn ông tên Barkley đã đứng tuổi nhưng có vẻ cứng rắn. Những cơ bắp gân guốc nổi cuồn cuộn dưới ống tay áo của ông ta. Một tay ông ta cầm dao, tay kia cầm búa.
- Tốt thôi. - Ông ta nói sau một hồi đấu mắt với Jorge. - Nhưng nếu tụi nó cắt cổ anh, thì chúng tôi sẽ chẳng liên quan gì đâu nhé.
- Cảm ơn ông anh. Bây giờ thì đi đi, nếu không chúng ta sẽ có nhiều trò vui trên Tháp đấy.
Barkley bật cười ha hả như thể muốn vớt vát chút tự trọng, rồi bắt đầu tiến vào đoạn hành lang mà Thomas và Jorge đã đi. Ô ng ta vẫy tay ra hiệu cho những người Chạch khác, và chẳng mấy chốc tất cả bọn họ đã lục tục kéo vào trong hành lang, trừ Jorge và con bé tóc dài. Con bé vẫn đang kề dao vào cổ Minho.
Khi đám người Chạch đã rời khỏi phòng, Jorge nhìn Thomas bằng ánh mắt gần như nhẹ nhõm, rồi khẽ lắc đầu, như thể những người kia vẫn có thể nghe được họ.
Sự chú ỷ của Thomas chuyển sang phía Brenda. Nó trông thấy con bé buông dao khỏi cổ Minho và lùi lại, hờ hững chùi vết máu nhỏ vào quần.
- Tôi thực sự có thể kết liễu anh đấy, anh biết không. - Nó nói với chất giọng hơi khàn khàn. - Tấn công Jorge một lần nữa thôi là tôi sẽ cứa đứt tĩnh mạch của anh.
Minho đưa ngón tay cái vuốt nhẹ vết thương, rồi quan sát vết máu đỏ tươi.
- Dao sắc đó. Anh thích em rồi đó.
Newt và Chảo chiên đồng loạt rên lên.
- Có vẻ như tôi không phải là người Chạch duy nhất ở đây nhỉ. - Brenda đáp trả. - Anh còn điên hơn tôi nhiều.
- Chúng ta chưa ai bị mất trí đâu. - Jorge bước đến bên cạnh con bé. - Nhưng sẽ không còn lâu nữa đâu. Đi thôi, chúng ta cần đến chỗ giấu đồ để các cậu ăn uống một chút. Trông các cậu hệt như một đám xác sống đói ăn.
Minho tỏ ra không hài lòng với lời đề nghị đó.
- Anh nghĩ chúng tôi sẽ nhảy múa vi được ngồi chơi với hai kẻ điên các anh, sau đó đế cho anh cắt ngón tay của tôi chắc?
- Cậu ngậm miệng lại coi. - Thomas nạt, cố gắng dùng ánh mắt để truyền đạt một thông điệp khác. - Ta hãy đi ăn cái đã. Chuyện tay cậu đủ hay thiếu ngón thì để sau hay tính.
Minho nheo mắt ngờ vực, nhưng có vẻ như đã hiểu được thông điệp.
- Sao cũng được. Chúng ta đi thôi – Thằng bé nói.
Brenda bỗng bước đến trước Thomas, ghé sát mặt vào mặt thằng bé. Đôi mắt con bé đen láy, khiến cho phần tròng trắng dường như sáng long lanh.
- Anh là trưởng nhóm hả?
Thomas lắc đầu.
- Không. Trưởng nhóm là người mà em vừa mới kề dao vào cổ ấy.
Brenda nhìn Minho, rồi quay lại nhìn Thomas. Con bé nhăn răng cười.
- Thế thì ngớ ngẩn thật. Anh mới giống thủ lĩnh.
- Ơ, cảm ơn nhé.
Thomas có cảm giác mặt mình đỏ lên vì xấu hổ, rồi nó nhớ đến hình xăm của Minho và sực nhớ ra hình xăm khủng khiếp của chính mình. Nó cố gắng nói gì đó để che giấu sự thay đổi cảm xúc đột ngột.
- Anh, ơ... cũng sẽ chọn em thay vì cái ông Jorge đứng đằng kia.
Con bé chồm tới hôn lên má Thomas.
- Anh dễ thương ghê. Hi vọng tụi em không phải lấy mạng anh.
- - Thôi được rồi. - Jorge đã bắt đầu xua mọi người tới chỗ cánh cửa ta tơi dẫn ra ngoài đường. – Tán tỉnh nhau thế là đủ rồi. Brenda, còn nhiều chuyện để nói lắm, sau khi chúng ta đã đến điểm trữ đồ. Đi thôi.
Brenda không rời mắt khỏi khỏi Thomas. Còn đối với Thomas nó vẫn còn cảm thấy luồng điện chạy khắp cơ thể khi đôi môi con bé chạm vào má mình.
- Em thích anh rồi đó. - Con bé nói.
Thomas nuốt nước bọt đầu óc hoàn toàn rỗng tuếch. Brenda le lưỡi liếm mép rồi nhăn răng cười, trước khi quay gót ra cửa, tay giắt dao vào túi quần.
- Đi thôi! - Con bé nói mà không buồn quay lại.
Thomas biết tất cả các trảng viên đang ngó mình lom lom, nhưng nó kiên quyết không nhìn vào mắt đứa nào. Thay vào đó nó xốc lại áo rồi bước đi, không buồn giấu diếm nụ cười trên môi. Những đứa khác nhanh chóng đi theo nó, và cả nhóm rời tòa nhà tiến ra vùng ánh sáng mặt trời chói lòa rọi trên vỉa hè ngổn ngang gạch vỡ bên ngoài.
Brenda dẫn đầu nhóm người, còn Joger khóa đuôi. Thomas khá vất vả để thích nghi với cường độ ánh sáng. Nó dùng tay che chắn và nheo mắt trong khi cả nhóm nép sát vào tường để tranh thủ bóng râm nhỏ hẹp. Các tòa nhà và đường phố chung quanh dường như sáng rực ở mức độ khủng khiếp, như thể chúng được xây bằng một loại đá phù thủy nào đó.
Brenda di chuyển dọc theo các bức tường của tòa nhà cho đến khi đến được nơi Thomas cho là mặt hậu. Tại đây, có những bậc thang mất hút bên dưới hè đường, khiến nó chợt nhớ đến một thứ gì đó trong cuộc sống trước đây của mình. Hình như là lối vào của một hệ thống xe lửa ngầm.
Không chần chừ, cũng chẳng đợi xem mọi người có ở phía sau mình hay không, Brenda nhảy xuống các bậc thang. Nhưng Thomas nhận thấy con dao đã tái xuất hiện trong tay phải của con bé, được nắm chắc và giữ cách người vài xen-ti-met. Đó là biểu hiện kín đáo của việc sẵn sàng tấn công hoặc phòng thủ vào bất cứ thời điểm nào.
Nó đi theo Brenda, chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi ánh nắng và quan trọng là đến chỗ có thức ăn. Càng đi thì bụng dạ nó càng réo gọi đồ ăn. Thậm chí nó còn ngạc nhiên vì mình vẫn đủ di chuyển được, vì sự mệt mỏi giống như một thứ chất độc lan tràn bên trong cơ thể nó, thay thế những phần thiết yếu bằng một thứ ung nhọt đau đớn.
Cuối cùng bóng tối mát mẻ và dễ chịu cũng nuốt chửng nhóm người. Thomas đi theo tiếng chân của Brenda cho đến khi tới một ngưỡng cửa nhỏ. Bên kia cửa có một quầng sáng màu cam. Con bé bước vào bên trong, bỏ lại Thomas ngần ngừ trên ngưỡng cửa. Đó là một căn phòng nhỏ, ẩm thấp, chất đầy thùng và đồ hộp. Từ trên trần thòng xuống một bóng đèn tròn duy nhất. Nó quá
nhỏ để có đủ chỗ cho mọi người.
Brenda có lẽ đã đọc được suy nghĩ của Thomas. Con bé nói:
- Anh và những người còn lại có thể ngồi lại ngoài hành lang. Em sẽ đem thức ăn ngon lành ra ngay.
Thomas gật đầu mặc dù con bé không nhìn mình, rồi đi ngược ra hành lang. Nó ngồi thụp xuống cạnh một vách tường, cách xa nhóm trảng viên đang ở trong bóng tối của đường hầm. Nó chắc chắn một điều là sẽ không đứng lên trở lại trừ phi được ăn gì đó.
“Thức ăn ngon lành” hóa ra là đậu hộp và một loại xúc xích nào đó, theo lời Brenda. Nhãn hộp toàn ghi chữ Tây Ban Nha. Cả nhóm ăn nguội, nhưng đối với Thomas đó là bữa ăn tuyệt vời nhất, và nó ăn ngấu nghiến tất cả. Bọn trẻ thừa biết không nên ăn quá nhanh sau một giai đoạn đói lâu, nhưng Thomas mặc kệ. Nếu nó ói ra hết, no se lại được ăn tiếp. Hi vọng là đồ ăn còn trong hạn dùng.
Sau khi đưa đồ ăn cho các trảng viên háu đói, Brenda tiến đến ngồi cạnh Thomas. Ánh sáng dịu nhẹ của căn phòng chiếu lên mái tóc nâu sẫm của con bé. Brenda đặt hai chiếc ba lô đựng thức ăn đóng hộp xuống bên cạnh mình.
- Của anh một cái này. - Con bé nói.
- Cảm ơn - Thomas đã xử lí quá nửa lon đồ ăn của mình. Nó liên tục xúc hết muỗng này đến muỗng khác. Trong hành lang không ai nói gì, âm thanh duy nhẫt là tiếng nhai và nuốt thức ăn.
- Ngon không? - Brenda hỏi, trong khi xúc đồ ăn của mình.
- Còn phải hỏi. Anh sẵn sàng đổi mẹ để lấy món này ấy chứ. Nếu anh còn có mẹ. –Thomas chợt nghĩ đến giấc mơ của mình và hình ảnh thoáng qua của mẹ, nhưng nó cố hết sức để quên đi. Hình ảnh đó quá buồn.
- Anh sẽ chán nó nhanh thôi. – Brenda lên tiếng, lôi Thomas ra khỏi dòng suy tưởng. Nó nhận thấy đầu gối phải của con bé đang gác vào cẳng chân của mình, và chợt có suy nghĩ lực cười là con bé cố tình làm như thế. – Chúng ta chỉ có bốn, năm sự lựa chọn mà thôi.
Thomas tập trung xóa sạch đầu óc của mình, đưa các suy nghĩ trở về thực tại.
- Em lấy thức ăn ở đâu ra? Với lại, thức ăn còn bao nhiêu?
- Trước khi bị mặt trời đốt cháy, thành phố này có một số nhà máy sản xuất đồ hộp, cộng với nhiều nhà kho để trữ thực phẩm. Em nghĩ có khi đó là lý do VSAT đưa người bị nhiễm Nhật Trùng tới đây. Ít nhất họ cũng chắc mẩm là chúng em không chết dói trước khi hóa điên và tàn sát lẫn nhau.
Thomas vét nốt chỗ nước sốt còn lại dưới đáy lon, rồi liếm hết cái muỗng.
- Nếu thế thì, tại sao chúng ta chỉ có một vài lựa chọn? – Thomas hỏi, tự dưng có ý nghĩ mình đã tin con bé quá nhanh, lỡ đâu bị đầu độc thì chết. Nhưng con bé cũng ăn cùng một loại thức ăn với nó, nên sự lo lắng của nó là thừa.
Brenda chỉ tay lê trần nhà.
- Bọn em chỉ tìm những cái ở gần nhất. Những công ty chuyên làm một vài loại thức ăn, chứ không làm phong phú nhiều loại. Em sẽ bán mẹ của anh lấy thứ gì đó tươi sống. Một đĩa xà lách tươi chẳng hạn.
- Anh đoán mẹ anh sẽ không có cơ hội nào nếu đứng giữa tụi mình và một cửa hàng tạp phẩm.
- Chắc thế.
Brenda mỉm cười, gương mặt thoáng đượm buồn. Mặc dù vậy, nụ cười của nó vẫn tỏa sáng, và Thomas cảm thấy mến con bé. Nó vừa mới xin tý huyết của Minho, nhưng Thomas vẫn thấy quý mến. Có lẽ một phần cũng vì hành động đó.
- Bây giờ các cửa hàng tạp phẩm vẫn còn tồn tại á? – Thomas hỏi. - Ý anh là, nó sẽ như thế nào sau vụ Nhật trùng này ? Trời thì nóng như thiêu, lại còn bị vây quanh bởi một đám người điên loạn nữa.
- Không, ơ, em không biết nữa. Quầng lửa mặt trời đã gíết chết nhiều người trước khi họ kịp trốn xuống phía nam hoặc phía bắc. Gia đình em sống ở miến bắc Canada. Ba mẹ em là một trong những người đầu tiên đi tới trại tị nạn được hai chính phủ dựng lên. Những người về sau lập ra VSAT ấy.
Thomas nhìn sững con bé trong một giây, miệng há hốc. Brenda vừa tiết lộ tình hình thế giới cho nó nghe nhiều hơn bất kỳ người nào, kể từ khi trí nhớ nó bị xóa sạch.
- Khoan nào... đợi đã. - Nó nói. - Anh cần nghe toàn bộ chuyện này. Em có thể kể lại từ đầu được không?
Brenda nhún vai đáp:
- Cũng chẳng có gì nhiều để kể. chuyện xảy ra lâu lắm rồi. Các quầng lửa mặt trời xảy ra hoàn toàn bất ngờ và không thể dự báo được, nên khi các nhà khoa học cố đưa ra lời cảnh báo thì đã quá muộn. Chúng đã quét sạch một nửa trái đất, tiêu diệt mọi thứ quanh vùng xích đạo. Đồng thời thay đổi khí hậu ở khắp nơi. Những người sống sót tập hợp lại, một số chính phủ liên kết với nhau. Không lâu sau dó, họ phát hiện ra một loại virus độc địa đã phát tán từ một trung tâm kiểm soát dịch bệnh nào đó. Họ gọi bằng cái tên Nhật trùng ngay từ đầu.
- Trời đất - Thomas lẩm bẩm. Nó nhìn xuôi theo hành lang về phía các trảng viên khác, tự hỏi liệu chúng có nghe được câu chuyện vừa rồi. Nhưng có vẻ như không đứa nào lắng nghe, vì tất cả còn đang tập trung vào việc ăn uống. Dù sao thì chúng cũng ngồi quá xa.
- Khi nào thì...
Brenda xuỵt khẽ, giơ một tay lên.
- Khoan đã - Con bé nói - Có gi đó không ổn. Em nghĩ chúng ta có khách.
Thomas chẳng nghe thấy gì. Các trảng viên còn lại cũng vậy. Nhưng Jorge đã xuất hiện ngay bên cạnh Brenda, thì thầm gì đó vào tai con bé. Brenda vừa mới dợm đứng lên thì một tiếng ầm nổ ra ở cuối hành lang, nơi có các bậc thang dẫn lên mặt đât. Đó là một âm thanh cực lớn, nghe như tiếng của một tòa nhà sụp đổ. Xi măng rơi xuống rào rào, kim loại gãy răng rắc. Một đám mây bụi ùa đến chỗ bọn trẻ, che mất ánh sáng yếu ớt từ trong căn phòng trữ thực phẩm.
Thomas ngồi đờ ra vì sợ hãi. Nó chỉ có thể thấy Minho, Newt và các trảng viên khác chạy trở lại chỗ cầu thang rồi rẽ sang một nhánh khác của hành lang mà nó không nhận ra trước đó. Brenda túm áo Thomas, lôi nó đứng dậy.
- Chạy mau! - Con bé hét lớn, và bắt đầu lôi nó bỏ chạy khỏi vụ sập hầm, đi vào sâu hơn trong lòng đất.
Thomas sực tỉnh và đập mạnh vào tay Brenda nhưng con bé nhất quyết không buông ra.
- Không! Chúng ta phải chạy theo các bạn a...
Trước khi Thomas kịp nói hết câu, cả một mảng trần đổ ập xuống ngay trước mắt nó. Các khối bê tông va chạm với nhau, gây ra những tiếng kinh thiên động địa. Lối đi dẫn tới chỗ các trảng viên còn lại vừa chạy đã bị cắt đứt hoàn toàn. Thomas nghe thấy những tiếng rầm rầm ở trên đầu và nhận ra mình không còn sự lựa chọn nào nữa. Có thể thời gian cũng đã hết.
Nó miễn cưỡng quay lại và bỏ chạy cùng với Brenda. Bàn tay con bé vẫn núi chặt áo của Thomas trong khi chúng guồng chân chạy vào trong bóng tối chân