Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 972 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

Thomas không nhìn ra tim mình đang đập dồn, cũng chẳng kịp có thời gian để đoán xem điều gì có thể là nguyên nhân của vụ nổ. Tất cả những gì nó có thể nghĩ tới là những trảng viên khác đã bị tách rời khỏi mình. Nó mù quáng chạy theo Brenda, buộc phải phó thác hoàn toàn sinh mạng của mình cho con bé.

- Đây rồi! - Brenda reo lên. Hai đứa rẽ ngoặt sang bên phải. Thomas suýt nữa thì ngã nhào, nhưng con bé giúp nó đứng vững. Khi đã chạy với tốc độ ổn định, Brenda buông áo Thomas ra. - Anh chạy gần em nhé.

Những âm thanh sụp đổ phía sau hai đứa nhỏ dần khi chúng đổi hướng. Sự kinh hoàng dâng lên trong lòng Thomas.

- Các bạn anh thì sao? Liệu...

- Cứ chạy đi! Tốt nhất là mọi người tản ra.

Không khí lạnh hẳn đi khi chúng chạy vào sâu trong đường Hầm. Bóng tối cũng dày đặc thêm. Thomas cảm thấy sức mạnh của minh dần dần quay trở lại và nó nhanh chóng lấy lại hơi thở. Phía sau chúng, tiếng ồn gần như đã ngừng lại. Thomas lo lắng cho các trảng viên khác, nhưng bản năng mách bảo nó sẽ ổn nếu ở bên cạnh Brenda. Các bạn của nó sẽ đủ khả năng tự bảo vệ nếu thoát ra khỏi vụ nổ. Nhưng sẽ thế nào nếu một sổ đứa bị bắt bởi người đã gây ra vụ nổ? Hoặc là bị giết? Ai là người đã tấn công bọn trẻ? Sự lo lắng làm máu trong người Thomas khô lại trong khi bỏ chạy.

Brenda đổi hướng thêm ba lần nữa. Thomas không biết làm thế nào con bé có thể nhận ra được đường đi. Nó vừa mới định mở miệng hỏi thì con bé dừng lại, đặt một bàn tay lên ngực Thomas để ngăn nó lại.

- Anh có nghe thấy gì không? - Con bé hỏi.

Thomas lắng nghe, nhưng chỉ nghe thấy tiếng thở của mình. Những thứ khác chìm trong bóng tối và yên lặng.

- Không. - Nó đáp. - chúng ta đang ở đâu?

- Một mạng lưới các đường hầm và lối đi bí mật liên kết các tòa nhà ở bên này thành phố, có thể là toàn bộ thành phố cũng nên. Bọn em còn chưa khám phá hết nữa. Người ta gọi nó là Ngầm.

Thomas không thể trông thấy gương mặt của Brenda, nhưng con bé đang ở gần đến mức nó có thể cảm thấy hơi thở của con bé. Brenda có hơi thở không mùi, một điều rất đáng ngạc nhiên dối với Thomas, căn cứ trên điểu kiện sống của con bé. Thật là dễ chịu.

- Ngầm á? - Nó lặp lại. - Nghe thật ngớ ngẩn.

- Ờ, em không đặt ra cái tên đó.

- Mọi người đã khám phá được bao nhiêu phần của cho nay rồi? - Thomas không thích ý tưởng chạy quanh dưới đất mà không biết chuyện gì đang chờ phía trước.

- Không nhiều lắm. Bọn em thường đụng phải đám Chạch. Những kẻ cực kỳ xấu xa. Hỏng toàn diện.

Câu nói của con bé khiến Thomas quay một vòng, tìm kiếm thứ gì đó trong bóng tối mà nó cũng không biết nữa. Toàn thân nó căng lên vì nỗi sợ Tưởng như nó vừa nhảy xuống bể nước đá.

- Vậy... tụi mình an toàn chưa? Mà vụ nổ đó là sao? Chúng ta cần quay lại tìm kiếm các bạn của anh.

- Vậy chứ chú Jorge để đi đâu?

- Hả?

- Chúng ta cũng nên đi tìm chú Jorge chứ hả?

Thomas không muốn chống đối con bé.

- Phải, chúng ta cần đi tìm Jorge, bạn bè anh. Cả đám sư huynh đó. Chúng ta không thể bỏ họ lại được.

- Sư huynh nghĩa là gì?

- Đừng bận tâm. Chỉ là... em nghĩ chuyện gì đã xảy ra ở đó?

Brenda thở dài, áp sát Thomas hơn nữa, áp ngực vào ngực nó. Môi con bé sượt nhẹ qua tai Thomas:

- Em muốn anh hứa với em một điều. - Con bé nói rất khẽ, nghe như một lời thì thào.

Thomas rung minh.

- Ờ... điều gì?

Brenda không lui lại, mà tiếp tục nói vào tai Thomas.

- Cho dù chuyện gì xảy ra, ngay cả khi tụi mình phải đi một mình, anh sẽ đưa em quay lại. Quay lại với VSAT, với thứ thuốc điều trị mả anh đã hứa với chú Jorge. Em đã được tiết lộ chuyện đó trong nhà kho chứa đồ. Em không thể ở đây và dần dần phát điên. Em không thể. Thà chết đi còn hơn.

Brenda nắm lấy hai bàn tay Thomas, siết chặt. Rồi con bé ngả đầu lên vai nó, vùi mũi vào cổ nó chắc con bé đang phải đứng kiễng chân. Nhưng hơi thở của con bé khiến làn da Thomas rợn lên từng đợt.

- Thomas thích thú với sự gần gũi này, nhưng có vẻ thế này là quá đột ngột vả ky lạ . Rồi nó nghĩ đến Teresa và cảm thấy tội lỗi. Tất cả những chuyện này thật ngớ ngẩn. Nó đang trong một nỗ lực tuyệt vọng vượt qua một vùng đất hoang, mạng sống của nó được đặt ớ đích đến, ban bè nói chắc đã toi mạng. Teresa có lẽ cũng đã chết. Việc ngồi đây ôm ấp một đứa con gái lạ hoắc trong bóng tối là điều quái đản nhất mà nó có thể nghĩ ra.

- Này. - Thomas lên tiếng, giằng tay mình ra khỏi tay Brenda, rồi nắm lấy hai cánh tay con bé, đẩy nó ra xa. Tuy vẫn chưa thể nhìn thấy gì, nhưng Thomas hình dung con bé đang nhìn mình - Em không nghĩ chúng ta cần phải làm rõ chuyện này sao?

- Anh vẫn chưa hứa mà. - Brenda nhắc.

Thomas chỉ muốn hét toáng lên, nó không thể tin nổi con bé lại cư xử một cách kỳ quặc như thế.

- Thôi được. Anh hứa. Jorge có nói với em mọi chuyện không?

- Gần như mọi chuyện, em nghĩ thế. Mặc dù em đã đoán ra điều gì đó ngay khi chú Jorge bảo nhóm Chạch lên đường mà không có bọn em và hẹn họ tại Tháp.

- Em đoán thế nào?

- Em đã đoán là bọn em sẽ giúp các anh băng qua thành phố, đổi lại các anh đưa bọn em về với thế giới văn minh.

Chuyện này bỗng khiến Thomas lo ngại.

- Nếu em đoán ra mọi chuyện nhanh đên thế, em có nghĩ những bạn bè của em cũng đoán được hay không?

- Có chứ.

- Em nói thế là sao? Nghe như em đã hiểu ra điều gì rổi.

Brenda đặt tay lên ngực Thomas.

- Em nghĩ đó là điều đã xảy ra. Thoạt đầu em tưởng thủ phạm là một nhóm Chạch đã hỏng hoàn toàn, nhưng khi không có ai đuổi theo chúng ta, nên em đoán Barkley và một vài đồng bọn đã cho nó lối vào cửa Ngầm để giết chết chúng ta. Bọn họ biết có thể kiếm được thức ăn ở nhiều chỗ khác nhau và có rất nhiều lối đi xuống Ngầm.

Thomas vẫn chưa hiểu vì sao Brenda tỏ ra gần gũi vớn mình như thế.

- Chuyện đó thật vô lí. Ý anh là, giết chết chúng ta á? Họ không muốn sử dụng chúng ta sao? Không muôn đi cùng chúng ta sao? Không muốn đi cùng chúng ta sao?

- Không. Barkley và những người khác hài lòng với cuộc sống, ở đây. Em nghĩ bọn họ hỏng nhiều hơn em và Jorge. Họ đã bắt đầu để mất lí trí. Em không nghĩ họ có ý định đó. Em dám cá bọn họ cho rằng em với Jorge quay sang nhập nhóm với các anh và gạt họ ra rìa. Họ nghĩ chúng ta xuống dưới này để bàn bạc kế hoạch.

Thomas buông tay con bé ra, rồi dựa đầu vào tường. Brenda lại nép người vào Thomas, vòng tay ôm eo nó.

- Ơ này... Brenda? - Thomas thắc mắc. Có gì đó không bình thường với con bé này.

- Sao cơ? - Con bé áp đầu vào ngực Thomas.

- Em đang làm gì thế?

- Ý anh là sao?

- Em không thấy thái độ của em rất lạ sao?

Brenda bật cười. Âm thanh bất ngờ đó khiến Thomas trong một thoáng đã nghĩ có khi nào con bé bắt đầu trở thành Chạch hoàn toàn hay gì đó. Nhưng Brenda đã đẩy nó ra, miệng vẫn cười khùng khục.

- Cười cái gì? - Thomas hỏi.

- Không có gì. - Con bé đáp giữa những tràng cười. - Chắc là mình đến từ những vùng miền khác nhau. Thế thôi. Xin lỗi anh.

- Tức là sao? - Tự dưng Thomas muốn Brenda ôm trở lại.

- Anh đừng lo. - Con bé nói, cuối cùng cũng thôi cười - Xin lỗi vì đã bạo dạn như thế. Chuyện đó khá là bình thường tại nơi em ở lúc trước.

- Không sao. Ý... ý anh là, tốt thôi. Anh thấy ổn. - Thomas mừng thầm là Brenda không trông thấy mặt mình, vì nó đã đỏ đến mức có thể khiến con bé cười ngặt nghẽo một lần nữa.

Thomas bỗng nghĩ đến Teresa. Rồi Minho và những đứa khác. Nó cần phải nắm quyền chủ động. Ngay bây giờ.

- Đấy nhá, em vừa nói rồi. - Thomas lên tiếng, cố đưa sự tự tin vào trong giọng nói của mình. – Không có ai theo chúng ta. Chúng ta cần phải quay lại.

- Anh có chắc không? - Con bé nói với giọng nghi ngờ

- Em hỏi vậy là sao?

- Em có thể đưa anh vượt qua thành phố này. Tìm thấy đủ thức ăn cho cả hai người. Tại sao không mặc kệ họ và tự mình tìm đến nơi trú ẩn an toàn?

Thomas không muốn nói chuyện này.

- Nếu em không muốn quay lại với anh thì tùy. Anh sẽ đi. - Nói rồi nó đặt tay lên tường để mò mẫm và bắt đầu đi về hướng ngược lại.

- Đợi đã! - Brenda cất tiếng gọi và chạy đến chỗ Thomas. Con bé cầm lấy bàn tay nó, đan các ngón tay vào nhau, rồi đi bên cạnh nó, tay trong tay như một đôi tình nhân. - Em xin lỗi mà. Thật đó. Em chỉ... em chỉ nghĩ sẽ dễ dàng hơn nếu đi ít người hơn. Em không thân lắm với những kẻ... Chạch đó. Không phải như anh với các... trảng viên bạn anh.

Thomas đã nói ra chữ đó lúc nào nhỉ? Nó không nhớ, nhưng chắc có đứa nào đó đã nói ra mà nó không để ý.

- Anh thực sự nghĩ càng nhiều người đi càng tốt. Ngay cả khi đã vượt qua thành phố này, ai biết sắp tới sẽ là chuyện gì. Biết đâu lúc đó chúng ta sẽ cần số đông.

Nó ngẫm nghĩ vể điều vừa nói ra. Liệu nó có thực sự quan tâm đến việc duy trì quân số đông để có cơ hội an toàn cao hơn? THực sự nó có vô tư đến thế?

- Được rồi. – Brenda chỉ nói vỏn vẹn có thể. Trong con bé có gì đó đã thay đổi. Con bé tỏ ra kém tự tin hơn. Ít chủ động hơn.

Thomas rút tay ra khỏi tay Brenda, kiếm cớ đưa lên che miệng ho. Sau đó nó không chạm vào tay con bé nữa.

Hai đứa không nói gì trong mấy phút liền. Thomas đi theo Brenda, cảm nhận con bé, mặc dù không nhìn thấy gì. Sau nhiều lần đổi hướng, một luồng sáng xuất hiện phía trước, rực lên nhanh chóng khi chúng tiến lại gần.

Hóa ra đó là ánh nắng rọi xuống từ cái lỗ lởm chởm trên nóc đường hầm - hậu quả của vụ nổ. Những khối đá đồ sộ, những mảnh sắt thép uốn cong, đoạn ống gãy nằm chắn ngang lối tiếp cận cầu thang mà bọn trẻ đã đi xuống. Việc trèo qua đống đó nát này có thể nguy hiểm. Một đám mây bụi che phủ mọi thứ. Ánh nắng bỗng sống động hơn nhờ những hạt bụi nhảy nhót lung tung như đám muỗi mắt. Không khí nồng nặc mùi thạch cao và mùi khét.

Hai đứa cùng bị cản đường quay lại phòng trữ đồ ăn, nhưng Brenda tìm được hai cái ba lô lúc trước đã đem ra.

- Hình như ở đây không có ai. - Con bé nói. - Họ không quay lại rồi. Chú Jorge và các bạn anh có lẽ đã đi lên trên kia.

Thomas thực sự không biết mình đã hi vọng tìm thấỵ điều gì, nhưng ít ra cũng có một tin tốt lành.

- Đâu có cái xác nào, đúng không? Không ai chết trong vụ nổ.

Brenda nhún vai.

- Đám Chạch có thể đã kéo xác họ đi. Nhưng em không nghĩ vậy. Vô lí lắm.

Thomas gật gù như thể củng cố thêm nhận định của Brenda. Nhưng nó không biết phải làm gì tiếp theo. Liệu hai đứa phải đi qua Ngầm để tìm kiếm các trảng viên khác? Hay là lên mặt đường? Quay lại tòa nhà nơi họ đã đánh lừa Barkley và đồng bọn chăng? Ý tưởng nào cũng ghê rợn cả. Thomas nhìn quanh như thể câu trả lời hiện diện đâu đó một cách thần kỳ.

- Chúng ta phải băng qua Ngầm. - Brenda tuyên bố sau một lúc. Có lẽ con bé đã cân nhắc các khả năng giống như Thomas. – Nếu những người kia đi lên mặt đất thì bây giờ họ đã đi xa rồi. Hơn nữa, họ sẽ thu hút mọi sự chú ý và tránh cho chúng ta điều đó.

- Còn nếu như họ ở dưới này, chúng ta sẽ tìm ra họ chứ? - Thomas hỏi. - Các đường hầm sau đó sẽ giao nhau mà, đúng không?

- Phải. Với lại, em biết chú Jorge sẽ đưa mọi người di chuyển sang phần bên kia của thanh pho, về phía núi. Chúng ta cần phải lên đường nếu muốn bắt kịp họ và đi tiếp.

Thomas nhìn Brenda, ngẫm nghĩ. Hoặc là giả vờ nghĩ, vì thật sự nó không còn lựa chọn nào khác ngoài bám theo con bé. Brenda có lẽ là khoản đánh cược tốt nhất nó có được, nếu không muốn nói là duy nhất, để tránh một cái chết nhanh chóng và khủng khiếp trong tay của đám Chạch điên loạn. Nó còn có thể làm gì đây?

- Thôi được. - Thomas nói. - Ta đi nào.

Brenda mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào tỏa sáng trên gương mặt đen đúa của con bé. Thomas bất giác hồi tưởng lại khoảnh khắc ở cùng con bé trong đường hầm tối tăm. Ý tưởng đó tan biến ngay khi thành hình. Brenda đưa cho nó một chiếc ba lô, rồi lục trong ba lô của mình, rút ra chiếc đèn pin và bật lên. Luồng ánh sáng chiếu qua đám mây bụi, quét tới quét lui trước khi dừng lại ở đoạn đường hầm mà chúng đã đi qua hai lần.

- Mình đi được chưa? - Brenda hỏi.

- Được rồi. - Thomas khẽ nói. Nó cảm thấy nặng nề khi nhớ tới các bạn của mình, và tự hỏi liệu mình có lựa chọn sáng suốt khi đi cùng Brenda hay không.

Nhưng khi con bé bắt đầu bước, nó đi theo.

I J _ < r t A l *' * 1 A.' ^


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »