Ngầm là một nơi ẩm thấm và tồi tàn. Thomas gần như thích bóng tối mịt mùng hơn là việc nhìn thấy những thứ quanh mình. Các vách tường và sàn tuyền một màu xám ngắt của bê tông, đây đó có nước nhiễu giọt tong tỏng. Cứ mỗi vài chục bước, hai đứa lại đi ngang qua một cái cửa, nhưng phần lớn chúng bị khóa. Bụi phủ dàỵ trên những giàn đèn trần đã tắt từ lâu. ít nhất một nửa trong số chúng đã bị vỡ, trở thành những mảnh thủy tinh lởm chởm gắn trong những cái lỗ han gỉ.
Nhìn tổng thể, nơi này cho cảm giác như một hầm mộ bị ma ám. Ngầm cũng chẳng phải một cái tên hay. Thomas tự hỏi cấu trúc nàỵ được xây để làm gì. Những lối đi và ngóc ngách để phục vụ cho công việc ai mà biết được? Lối thoát hiểm chăng? Đường thoát thân trước những thứ như quầng lửa mặt trời và đám người điên loạn chắc?
Hai đứa không nói nhiều trong khi Thomas đi theo Brenda qua hết đường hầm này đến đường hầm khác. Có lúc chúng rẽ trái tại các điểm giao cắt, lúc lại rẽ phải. Cơ thể Thomas đã tiêu thụ nhanh chóng mọi năng lượng được cung cấp từ bữa ăn vừa rồi, nên sau khi đi được khoảng vài giờ, cuối cùng nó cũng thuyết phục con bé ngừng lại để ăn tiếp.
- Anh đoán em biết đường đi. - Thomas nói với con bé sau khi hai đứa lên đường đi tiếp. Mọi thứ chúng đi qua đều giống hệt nhau đối với nó. Tối tăm và buôn tẻ. Bụi bặm hoặc ẩm ướt. Đường hầm yên tĩnh, ngoại trừ tiếng nước nhỏ giọt xa xăm và tiếng quần áo kêu sột soạt khi hai đứa bước đi. Những bước chân của chúng vang lên thình thịch trên nền bê tông.
Bỗng Brenda ngừng bước, quay lại nhìn Thomas, đưa mặt vào luồng đèn pin rọi từ dưới lên.
- Hù!
Thomas giật nảy người. Nó xô con bé một cái.
- Thôi đi. - Nó la lên. Nó cảm thấy mình như thằng ngốc. Tim nó suýt nữa nổ tung vì sợ. - Em làm thế giống...
Brenda bỏ đèn pin xuống, nhưng mắt vẫn nhìn Thomas không rời.
- Giống cái gì?
- Không có gì.
- Giống Chạch chứ gì?
Chữ đó cứa thẳng vào tim Thomas. Nó không muốn nghĩ về con bé như thế.
- Ờ... phải. - Nó khẽ nói. - Xin lỗi.
Con bé quay ngoắt lại và bước đi, ánh đèn pin loang loáng phía trước.
- Em là Chạch, Thomas à. Em đã nhiễm Nhật trùng rồi. Em là Chạch. Anh cũng vậy.
Thomas chạy vài bước để bắt kịp con bé.
- Phải. Nhưng em chưa mất trí. Và anh cũng thế, đúng không nào? Chúng ta sẽ được điều trị trước khi hóa điên. - Chuột chù nên nói đúng sự thật.