Một tiếng kêu nhỏ bật ra từ trong lồng ngực Thomas. Nó không rõ tiếng kêu phát ra thành tiếng thật hay nó chi cảm thấy rồi tưởng tượng ra. Brenda đứng ngay cạnh nó, yên lặng - hoặc có thể là sợ cứng người. Ánh đèn từ tay con bé vẫn chiếu thẳng vào người đàn ông quái dị.
Ông ta lảo đảo bước một bước về phía hai đứa, cánh tay lành lặn vung vẩy để giữ thăng bằng trên cái chân lành.
- Hoa hồng cắn mất mũi tao rồi, hình như thế. - Ông ta lặp lại. Đờm dãi trong cổ họng ông ta khiến cho âm thanh phát ra thật kinh tởm. - Tệ thật!
Thomas nín thở, chờ đợi Brenda di chuyển trước.
- Hiểu không? - Người đàn ông hỏi, cố gắng nở nụ cười bằng cặp môi biến dạng. Trông ông ta như một con thú sắp sửa chụp lấy con mồi. - Tệ quá. Mũi tao. Bị Hoa hồng cắn mất. Hình như thế. - Ông ta bật cười khùng khục, tiếng cười khiến Thomas nghĩ ông bao giờ ngủ ngon được nữa.
- Rồi, hiểu rồi. - Brenda nói. - Nghe hay đó.
- Cảm thấy một sự di chuyển, Thomas ngó qua con bé. Brenda đã kín đáo rút từ trong ba lô ra một lon thức ăn và bây giờ đang nắm chắc nó trong tay. Trước khi Thomas kịp nghĩ xem liệu đó có phải là một ý tưởng hay và liệu nó có nên ngăn con bé lại, thì Brenda đã dùng tay ném cái lon vào gã chạch. Thomas quan sát chỉếc lon bay vèo tới, đáp trúng mặt gã đàn ông.
Hắn ta bật ra một tiếng ré khiến Thomas rụng rời.
Thế rồi những tên khác xuất hiện. Hai. Rồi ba. Và bốn. Nam lẫn nữ. Tất cả đều lết từ trong bóng tối ra đứng sau lưng gã Chạch đầu tiên. Tất cả đều đã hỏng. Họ bị Nhật trùng ăn rỗng, hoàn toàn điên loạn và thương tích đầy mình. Thomas nhận thấy tất cả đều bị mất mũi.
- Không đau lắm đâu. - Gã Chạch cầm đầu lên tiếng. - Mũi chúng mày xinh đấy. Tao muốn có mũi trở lại. - Gã ngừng nhe răng để đưa lưỡi liếm môi, rồi nhe răng trở lại. Cái lưỡi của gã có màu tím lét đầy sẹo, như thế khi buồn miệng gã cắn lưỡi chơi. - Bạn tao cũng muốn có mũi.
Nỗi sợ hãi bơm căng lổng ngực Thomas, như thể một luồng hơi độc được giải phóng từ dạ dày của nó. Bây giờ nó đã biết Nhật trùng làm biến đòi con người như thế nào. Nó đã nhìn thấy lúc ở trong phòng tập thể, nhưng giờ đây nó đang mặt đối mặt với điều đó. Ngay trước mắt, không có hàng chấn song bảo vệ nào. Khuôn mặt của đám Chạch đầy thú tính và man rợ. Gã cầm đầu bước một bước run rẩy. Rồi thêm một bước nửa.
Đã đến lúc hành động.
Brenda không nói tiếng nào. Không cần nữa. Sau khi con bé rút ra một lon thức ăn khác và ném về phía đám Chạch, Thomas và con bé cùng quay gót bỏ chạy.
Tiếng la hét điên dại của những kẻ bám đuổi vang lên phía sau lưng hai đứa tựa như tiếng thét xung trận của một đạo quân ma quỷ.
Ánh đèn pin của Brenda run rẩy bay sang phải rồi trái, nhún nhảy theo những bước chạy của chúng, trong khi hai đứa băng qua nhiều ngã rẽ ở hai bên. Thomas biết chúng có lợi thế, vì đám Chạch có cơ thể không lành lặn đầy vết thương. Chắc chấn bọn họ không thể nào bắt kịp. Nhưng nó sợ rằng có nhiều Chạch hơn ở dưới này và thậm chí có thể họ đang đợi hai đứa phía trước...
Brenda dừng lại và rẽ phải, túm tay Thomas lôi theo mình, Thomas loạng choạng vài bước, rồi lấy lại thăng bằng và chạy hết tốc lực. Những tiếng la hét dữ tợn và rú rít của đám Chạch nhỏ đi một chút.
Brenda rẽ trái. Rồi phải. Sau ngã rẽ thứ hai, con bé tắt đèn pin, nhưng không giảm tốc độ chạy.
- Em làm gì vậy? - Thomas hỏi. Nó giơ tay ra phía trước, chắc mẩm mình có thể đụng phải một vách tường vào bất cứ lúc nào.
Đáp lại nó là một tiếng suỵt khẽ. Nó tự hỏi mình tin tưởng Brenda tới mức nào. Cả mạng sống của nó đã được đặt vào tay con bé. Nhưng nó không biết mình còn lựa chọn nào khác, đặt biệt là lúc này.
Vài giây sau, Brenda dừng lại hẳn. Hai đứa đứng trong bóng tối, lấy lại hơi thở. Đám Chạch đã ở khá xa, nhưng vẫn còn ồn ào và đang tiến đến gần.
- Được rồi. - Con bé thì thào. - Ngay ở... đâỵ.
- Cái gì? - Thomas hỏi.
- Cứ đi theo em vào trong này. Đây là một nơi trốn lí tưởng. Em đã tìm thấy nó trong một lấn đi khảo sát. Không cách chi bọn chúng lê lết vào đây được. Đi thôi.
Bàn tay Brenda siết chặt tay Thomas, lôi nó sang bên phải. Thomas cảm thấy chúng lách qua một khung cửa hẹp, rồi con bé lôi nó xuống sàn.
- Có một cái bàn cũ ở đây. - Con bé nói. - Anh có sờ thấy không? - Brenda giơ bàn tay Thomas ra cho đến khi nó cảm thấy lớp gỗ cứng và trơn.
- Có. - Nó đáp.
- Coi chừng cái đầu. Chúng ta sẽ chui vào gầm bàn, rồi qua một khe hẹp trong tường dẫn sang một ngăn trú ẩn. Không ai biết nó được dùng đế làm gì, nhưng đám Chạch không thể nào tìm được đâu. Ngay cả nếu như chúng có đèn, mặc dù em không nghĩ chúng có.
Thomas tự hỏi làm thế nào hai đứa mò mẫm được khi không bật đèn, nhưng nó để dành câu hỏi lại sau. Brenda đã bắt đầu di chuyển, và nó không muốn lạc mẩt con bé. Tay chạm vào chân Brenda, nó bò bằng tay và đầu gối theo sau con bé, chui dưới gầm bàn và tiến vế phía vách tường. Rồi hai đứa bò qua một cái lỗ vuông nhỏ để vào một ngách hầm dài và hẹp. Thomas sờ soạng xung quanh để cảm nhận nơi mình đang trốn. Trần ngách chỉ cách sàn có vài tấc, nên nó vẫn phải tiếp tục bò để di chuyển tới trước.
Brenda đã nằm dựa lưng vào vách tường trong cùng của ngách trú ẩn khi Thomas lóng ngóng bò đến nơi. Hai đứa không còn lựa chọn nào ngoài nằm thẳng, nghiêng người. Tư thế khá chen chúc, nhưng Thomas cũng xoay sở được. Nó nghiêng người về cùng một phía so với Brenda. Mặt con bé chạm vào lưng nó. Nó có thể cảm thấy hơi thở của Brenda phà vào lưng mình.
- Thoải mái ghê. - Thomas thì thào.
- Yên lặng nào.
Thomas cựa mình một chút để có thể tựa đầu vào tường, rỏi thả lỏng người. Nó hít thở thật sâu và chậm rãi, lắng nghe mọi dấu hiệu của đám Chạch.
Lúc đầu sự im lặng làm tai nó ù đi. Nhưng rồi tiếng đám Chạch vang lên Bọn chúng ho hắng, la hét gì đó và cười như điên. Mỗi lúc chúng một đến gần hơn. Thomas bắt đầu cảm thấy lo lắng và sợ rằng hai đứa đã quá ngu ngốc khi tự bẫy mình như thế này. Nhưng rồi nó nghĩ khả năng đám Chạch phát hiện ra cái ngách này rất nhỏ, đặc biệt là trong bóng tối. Bọn chúng sẽ đi tiếp, hi vọng là đi thật xa. Thậm chí quên hẳn Brenda và nó. Như thế còn hơn là một chuyến săn đuổi kéo dài.
Nếu xảy ra trường hợp tệ nhất thì nó và Brenda cũng có thể dễ dàng tự bảo vệ mình qua cái lỗ cửa hẹp. Có thể.
Đám Chạch đang đến gần. Thomas phải cổ gắng lắm mới giữ được nhịp thở. Chỉ cần một hơi thở mạnh là chúng sẽ bị bại lộ. Mặc dù xung quanh tối như mực, Thomas vẫn nhắm mắt để tập trung nghe ngóng.
Có tiếng chân lẹt quẹt. Tiếng càu nhàu và thở nặng nhọc. Ai đó đang đá vào tường, gây ra một loạt tiếng thình thịch. Những lời tranh cãi nổ ra. Toàn những câu lắp bắp cuồng loạn. Thomas nghe thấy hết “Lối này!” rồi lại “Lối kia!’ Thêm nhiểu tiếng ho. Một người khạc nhổ rất mạnh, như thể muốn tống khứ một cơ phận ra bên ngoài. Một người đàn bà bật cười điên dại, khiến Thomas rùng mình.
Brenda lần tìm tay Thomas và siết chặt. Một lần nữa, Thomas lại cảm thấy tội lỗi, như thể đang lừa dối Teresa. Nó không thể không nghĩ Brenda là một đứa thích đụng chạm. Đó là một suy nghĩ ngớ ngẩn giữa lúc...
Một tên Chạch tiên vào căn phòng ngay phía ngoài ngách ẩn nấp. Rồi một tên nữa. Thomas nghe thấy tiếng thở khò khè và tiếng chân chúng kéo lê trên sàn. Thêm một tên thứ ba bước vào phòng, tạo ra tiếng động đặc biệt: roạt, thình, roạt, thình. Thomas cho rằng đó là gã Chạch đầu tiên, kẻ duy nhất nói chuyện với hai đứa, với một bên cơ thể lặc lìa lặc lọi.
- Thằng nhãi. - Gã cất tiếng gọi đầy ghê rợn. Đúng là gã ta. Thomas không thể quên được giọng nói này. - Con rrrrranh. Bước ra đây, bước ra đây, gây tiếng động, gây tiếng động. Tao muốn mũi của bọn mày.
- Chẳng có gì trong này. - Một mụ đàn bà gằn giọng. - chẳng có gì, ngoài một cái bàn cũ rích.
Có tiếng gỗ nghiến trên sàn, rồi khựng lại đột ngột
- Không chừng chúng đang cắt mũi bên dưới. - Gã đàn ông đáp lại - Biết đâu mũi chúng vẫn đang gắn trên khuôn mặt xinh xẻo của chúng.
Thomas nhích sát vào Brenda khi nghe thẫy tiếng một bàn tay hoặc một chiếc giày mò mẫm trên sàn, ngay bên ngoài cái lỗ tường, cách chúng chưa đầy một mét.
- Chẳng có gì dưới này! - Mụ đàn bà lại lên tiếng.
Thomas nghe thấy tiếng mụ bỏ đi. Nhận thấy cơ thể mình đang căng cứng, nó cố gắng thả lỏng nhưng vẫn cẩn thận kiểm soát hơi thở.
Lại có tiêng chân lẹt quẹt. Rồi có tiếng thì thẩm như thể ba tên Chạch đang thảo luận với nhau ở giữa phòng. Liệu đầu óc chúng có còn đủ tinh khôn để làm một việc như thế? Thomas tự hỏi. Nó cố căng tai, nhưng không nghe thấy gì.
- Không! - Một tên la lên. Một gã đàn ông, nhưng Thomas không thể khẳng định đó là gã đầu tiên. - Không! Không không không không không không không không. - Tiếng gã nhỏ dần, thành một lời thầm thì.
Mụ đàn bà cắt ngang lời gã:
- Có có có có có có có có có.
- Im! - Gã cầm đầu lên tiếng. Lần này thì chính là gã. - Im im im im im im!
Thomas thấy lạnh toát người, mặc dù mồ hôi đang tuôn ra khắp người. Nó không biết cuộc đối thoại của đám Chạch có ý nghĩa gì, hay chỉ là một bằng chứng của sự điên loạn.
- Tao đi đây. - Mụ đàn bà nói, hức lên một tiếng, nghe như một đứa trẻ dận dỗi nghỉ chơi.
- Tôi cũng vậy. Tôi cũng vậy. - Người đàn ông thứ hai nói.
- Im im im im im im! - Gã cầm đầu hét lên, lần này to hơn hẳn. - Đi đi đi đi đi đi!
Những chữ lặp đi lặp lại đó càng khiến Thomas hoảng sợ. Nghe như khả năng kiểm soát ngôn ngữ trong bộ não của bọn họ đã bị tổn thương.
Brenda siết bàn tay Thomas chặt tới nỗi làm nó đau nhói, Hơi thở con bé lạnh ngắt khi phả vào cái gáy đầy mồ hôi của nó.
Bên ngoài vẫn vang lên tiếng chân lẹt quẹt và quần áo sột soạt. Bọn chúng đang bỏ đi hay sao?
Những tiếng động đột ngột giảm xuống khi đám Chạch tiến vào một đường hầm hay hành lang gì đó. Những tên khác trong nhóm của chúng có vẻ như đã từ bỏ cuộc chơi, chẳng bao lâu sau không gian lại hoàn toàn yên lặng. Thomas chỉ nghe thấy tiếng thở khe khẽ của nó và của Brenda.
Hai đứa chờ đợi trong bóng tối. Chúng nằm trên mặt sàn cứng, mặt hướng ra cửa ngách, rúc sát vào nhau, mồ hôi vã ra. Yên lặng kéo dài trở thành những tiếng ù trong tai. Thomas tiếp tục lắng nghe, hiểu rằng chúng cần phải tuyệt đối chắc chắn. Dù rất muốn rời khỏi chỗ nấp chật chội và bất tiện, chúng vẫn phải chờ đợi.
Một vài phút trôi qua. Thêm vài phút nữa. Không có gì ngoài yên lặng và bóng tối.
- Em nghĩ chúng đi rồi. - Cuối cùng Brenda thì thào và bật đèn pin.
- Xin chào, mũi ơi! - Một giọng nói ghê rợn vang lên ở bên ngoài.
Rồi một bàn tay thò vào trong ngách tường tóm lấy áo Thomas.