Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 975 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

Thomas hét lên và bắt đầu đập vào bàn tay đầy sẹo và thương tích. Mắt nó vẫn còn đang điều chỉnh để thích nghi với ánh sáng đèn pin của Brenda. Nó nheo mắt lại nhìn bàn tay của gã Chạch đang níu áo mình. Gã lôi mạnh, làm người Thomas đập vào vách tường. Mũi nó vập vào lớp bê tông đau điêng. Nó cảm thấy máu bắt đầu rỉ ra.

Gã đàn ông đẩy nó vào một chút, rồi lại lôi ra ngoài. Đẩy, rồi lại lôi lần nữa. Mỗi lần như vậy Thomas lại bị đập mặt vào tường. Nó không thể tin nổi gã ta có thể khỏe đến như thế, nếu căn cứ theo vẻ ngoài yếu ớt và đầy thương tích của gã.

Brenda đã rút con dao ra, tìm cách bò qua người Thomas để chém vào bàn tay gã Chạch.

- Coi chừng! - Thomas hét lên.

Con dao đang ở quá gần. Nó túm lấy cổ tay gã đàn ông và lay mạnh, cố gắng nới lỏng nắm tay cứng như thép của gã, nhưng không ăn thua. Nó tiếp tục bị lôi kéo đập người vào tường.

Brenda hét lên một tiếng rồi ra tay. Con bé trườn qua người Thomas, lưỡi dao của nó lóe lên khi cắt vào tay gã Chạch. Ga rú lên một tiếng man rợ và buông áo Thomas ra. Bàn tay gã biến mất, để lại một vết máu tươi trên sàn. Tiếng rú của gã tiếp tục vang lên, phụ họa bởi những vọng âm kéo dài.

- Ta không thể để hắn trốn thoát! - Brenda noi to. – Nhanh lên, ra khỏi đây nào!

Dù đang ê ẩm khắp người, Thomas biết con bé nói đúng. Nó bắt đầu xoay sở tìm cách chui ra. Nếu gã Chạch gặp lại đồng bọn, chúng sẽ kéo nhau trở lại. Rất có thể chúng đã nghe thấy tiếng lộn xộn và đang trên đường quay lại.

Rốt cuộc Thomas cũng đưa được hai cánh tay và đâu chui qua lỗ. Sau đó mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Nó dùng bức tường làm điểm tựa để đẩy người ra bên ngoài, mắt canh chừng gã Chạch, chờ đợi một đòn tấn công khác. Gã ta đang ở cách đó một vài mét, cánh tay bị thương co quắp trên ngực. Ánh mắt hai người chạm nhau. Gã tru lên như một con thú bị thương.

Thomas đứng dậy, nhưng bị đập đầu vào cái bàn.

- Chết tiệt! - Nó rủa, rồi bò ra từ bên dưới chiếc bàn gỗ. Brenda bám theo nó sát nút. Hai đứa nhanh chóng đứng lên, tiến đến bên cạnh gã Chạch, người đang nằm trên sàn trong tư thế bào thai. Máu nhỏ giọt từ vết thương của gã đã kịp tạo thành một vũng nhỏ trên sàn.

Brenda dùng một taỵ giữ đèn pin, tay kia cầm dao chĩa vào gã đàn ông.

- Ông gia, đáng lẽ ông nên bỏ đi cùng đám bạn ông. Đáng lẽ phải biết không nên đụng vào bọn tôi.

Thay vì trả lời, gã Chạch đột ngột chống tay, vung cái chân lành đá một cú với độ nhanh và lực mạnh bất ngờ. Gã đá trúng Brenda trước, làm con bé ngã vào Thomas và cả hai đứa đổ nhào xuống đất. Thomas nghe thấy tiếng con dao và chiếc đèn pin lăn lông lốc trên nền xi măng. Những cái bóng nhảy múa trên tường.

Gã Chạch đang lảo đảo đứng dậy, chạy đến chỗ con dao đang nằm ở gần cửa ra hành lang. Thomas cũng chồm dậy và lao tới nhằm vào khoeo chân của gã Chạch để quật gã xuống đất. Trong khi ngã gã quay ngoắt lại, vung cùi chỏ trúng vào cằm Thomas. Nó đau điếng người, bàn tay tự động đưa lên ôm mặt.

Brenda vào cuộc. Con bé nhảy xổ vào gã đàn ông, đập trúng mặt gã hai lần, khiến gã đờ ra vi bất ngờ. Lợi dụng khoảnh khắc đó con bé giật mạnh làm gã nằm sóng soài, úp sấp trên mặt sàn. Brenda tóm lấy hai tay gã, bẻ quặt chúng ra sau lưng, rồi đẩy lên phía trên, gây ra một sự đau đớn khó tả. Gã Chạch giằng co và giãy giụa, nhưng con bé đã dùng cả hai chân để kìm người gã lại. Gã bắt đầu hét toáng lên, tiếng hét chói tai đầy kinh hoàng.

- Chúng ta cần phải kết liễu hắn! - Brenda hét to để át tiếng gã Chạch.

Thomas đã nhổm dậy và đang sững sờ chứng kiến cảnh tượng.

- Cái gì? - Nó hỏi lại, chưa kịp hiểu lời nói của con bé.

- Tóm lấy con dao đi. chúng ta phải giết hắn!

Gã Chạch vẫn tiếp tục la hét. Âm thanh phát ra từ gã khiến Thomas chỉ muốn bỏ chạy thật xa. Nó thật trái tự nhiên. Phi nhân tính.

- Thomas! - Brenda gào lên.

Thomas bò đến chỗ con dao, nhặt nó lên, nhìn vào vệt máu đỏ thẫm trên đó. Nó quay lại nhìn Brenda.

- Mau lên! - Con bé nói, hai mắt long lên giận dữ. Có gì đó mách bảo Thomas sự giận dữ của Brenda không phải chỉ vì gã Chạch. Con bé điên tiết vì nó chần chờ quá lâu.

Nhưng sao nó làm thê được? Sao nó có thể giết một con người, ngay cả khi đó là một gã điên chỉ muốn lấy mạng và xẻo mũi nó, chỉ vì gã hét quá to ?

Thomas lóng ngóng tiến lại chỏ Brenda tay giơ con dao ra như thể nó dính đầy chất độc. Như thể chỉ nội việc cầm con dao cũng khiến nó có thể dính đủ thú bệnh tật và chết dần một cách đau đớn.

Gã Chạch tiếp tục gào thét trong lúc bi khóa tay đè chặt dưới sàn.

Bắt gặp ánh mắt của Thomas, Brenda nói một cách cương quyết

- Em sẽ lật hắn lại. Anh cần phải đâm thẳng vào tim hắn!

Thomas định lắc đầu, nhưng rồi ngưng lại. Nó không còn lựa chọn nào khác. Nó phải làm chuyện này thôi. Thế là nó đành gật đầu.

Hự một tiếng, Brenda đổ người xuống bến phải của gã Chạch, lật nghiêng người gã. Tiếng thét của gã càng lớn hơn. Ngực gã ưỡn ra ngay trước mắt Thomas, cách nó có vài phân.

- Làm đi! - Brenda hét lên.

Thomas siết chặt con dao trong ta y, rồi nắm bằng cả hai tay cho chắc. Mười ngón tay của nó bấu chặt lấy cán dao, lưỡi dao chúc xuống đất. Nó phải làm thôi. Phải làm thôi.

- Làm ngay đi! - Brenda lại hét lên.

Gã Chạch cũng gào lên.

Mồ hôi túa ra trên mặt Thomas.

Tim nó đập điên cuồng.

Mồ hôi chảy cả vào mắt nó. Toàn thân nó gồng lên đau nhức. Những tiếng hét thật kinh khủng, phi nhân tính.

- Mau!

Dùng hết sức bình sinh, Thomas ấn con dao vào ngực gã Chạch.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »