Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 976 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34

Ba mươi giây tiếp theo quả thực kinh khủng đối với Thomas.

Gã Chạch vùng vẫy, co giật và ho khạc. Brenda giữ chặt gã trong khi Thomas ấn con dao sâu hơn. Sự sống chậm rãi rời bỏ gã khi ánh sáng trong đôi mắt điên dại nhạt dẩn, những tiếng gầm gừ và sự giẳng co từ từ lắng xuống.

Cuối cùng, khi gã chết hẳn, Thomas ngã ra sau, toàn thân co cứng như một cuộn dây thép gỉ. Nó hổn hển thở, cổ chống lại cảm giác buổn nôn trong ngực.

Nó vừa mới lấy mạng một con người. Nó đã lấy mạng của một người nữa. Nó cảm thấy trong cơ thể mình ngập ngụa toàn chất độc.

- Chúng ta phải đi thôi. - Brenda nói và bật dậy. - Chắc chắn bọn chúng đã nghe thấy vụ lộn xộn này. Đi nào.

Thomas không thể tin nổi khi con bé có thể tỉnh bơ vượt qua hành động chúng vừa làm một cách dễ dàng như thế. Nhưng một lần nữa phải nói là chúng không có lựa chọn nào. Những tiếng động đầu tiên của đồng bọn gã Chạch baswts đầu vọng đến trong đường hầm, nghe như tiếng lũ linh cẩu văng vẳng xuyên qua một hẻm núi.

Thomas bắt mình tự đứng lên, đè nén cảm giác tội lỗi đang đe dọa chế ngự mình.

- Được nhưng như thế này là đủ lắm rồi. Đầu tiên là những quả cầu kim loại ăn đầu người. Giờ là đối đầu với đám Chạch trong bóng tối.

- Anh nói vậy là sao?

Nó đã ngán tận cổ những đường hầm tăm tối. Ngán đến suốt đời.

- Anh muốn thấy ánh sáng. Không cần biết phải đánh đổi điều gì. Anh muốn thấy ánh sáng. Ngay bây giờ.

* * *

Brenda không tranh cãi. Con bé dẫn Thomas đi qua một vài ngã rẽ nữa, và không bao lâu sau chúng đã tìm thấỵ một cầu thang sắt dẫn lên trên, ra khỏi Ngầm. Những âm thanh kéo dài đầy đáng sợ của bọn Chạch từ xa văng đến. Tiếng cười cợt, la lối và khúc khích. Lâu lâu lại có một tiếng hét.

Cần một nỗ lực đáng kể để di chuyển nắp cống, nhưng cuối cùng nó đã chịu nhường chỗ cho hai đứa trèo ra ngoài, chúng đang đứng dưới trời chiểu xám xịt, vây quanh bởi những tòa nhà cao khủng khiếp. Những ô cửa sổ vỡ kính. Rác rưởi vương đầy trên phố. Một vài xác chết nằm đây đó. Không gian đượm mùi thôi rữa và bụi bặm. Và nóng nữa. Nhưng không có ai. Không một người sống nào. Thomas bỗng lo ngại là một số trong những cái xác có thể là bạn mình, nhưng hóa ra không phải vậy. Đó là xác những người đã lớn tuổi và giai đoạn phân hủy đã tiến triển từ lâu.

Brenda chậm rãi quay một vòng để xác định phương hướng.

- Đây rồi, hướng núi nằm ở cuối con đường kia. - Con bé chỉ, nhưng thật khó để xác định vì tầm nhìn của chúng bị chắn, và mặt trời đã khuất sau các tòa nhà.

- Em chắc chứ? - Thomas hỏi.

- Chắc. Đi thôi.

Khi hai đứa đi dọc theo con phố dài vắng lặng, Thomas đưa mắt dò từng cửa số tan hoang, từng con hẻm xơ xác, từng ngưỡng cửa điêu tàn. Nó hi vọng nhìn thấy dấu hiệu của Minho cùng các trảng viên, và không mong trông thấy bất kỳ gả Chạch nào.

Hai đứa đi cho đến khi trời tối hẳn, vừa đi vừa tránh tiếp xúc với bất kỳ người nào. Thỉnh thoảng chúng nghe thấy tiếng thét từ xa vọng đến, hoặc tiếng đồ vật đó vỡ trong một tòa nhà nào đó. Một lần Thomas trông thấy một nhóm người gấp rút băng qua đường cách đó vài khối phố, nhưng có vẻ như bọn họ không nhận thấy hai đứa.

Ngay trước khi ánh mặt trời hoàn toàn tắt hẳn, hai đứa rẽ qua một góc đường và nhìn thấy toàn bộ rìa của thành phố nằm cách đó khoảng một dặm. Các tòa nhà kết thúc một cách đột ngột, phía sau chúng là dãy núi vươn lên hùng vĩ. Dãy núi lớn hơn Thomas đã hình dung khi lần đầu tiên nhìn thấy vài ngày trước. Trên núi hoàn toàn khô cằn và trơ trụi. Ở vùng này thì không thể có chỏm tuyết trên đỉnh núi - lại một ký ức mơ hồ của Thomas.

- Chúng ta đi nốt đến hết thành phố chứ? - Thomas hỏi.

Nhưng Brenda còn đang bận tìm nơi ẩn nấp.

- Em cũng muốn lắm, nhưng không được. Trước hết, chạy quanh đây trong đêm tối là một việc quá sức nguy hiểm. Thứ hai, ngay cả nếu lành lặn ra đến rìa thành phố, ngoài đó sẽ không có chỗ ấn nấp, trừ phi tụi mình chạy được tới tận núi. Một điều mà em không nghĩ mình làm được.

Cho dù Thomas rất sợ cái ý tưởng ngủ lại một đêm nữa trong thành phố này, nó vẫn đồng ý. Sự thất vọng và lo lắng cho các trảng viên khác đã làm tinh thần nó kiệt quệ. Nó đáp một cách yếu ớt:

- Thôi được, vậy chúng ta nên đi đâu đây?

- Đi theo em.

Hai đứa đi vào một con hẻm bị chặn lại bởi một bức tường gạch lớn. Lúc đầu Thomas nghĩ việc ngủ qua đêm tại nơi chỉ có một đường ra là một ý tưởng tệ hại, nhưng Brenda đã thuyết phục được nó. Đám Chạch chẳng có lí do gì để đi vào con hẻm, vì nó không dẫn tới đâu. Hơn nữa, trong hẻm có một số xác xe tải han gỉ để hai đứa nấp trốn.

Brenda và Thomas chui vào trong một chiếc xe trông như đã bị xẻ thịt lấy hết toàn bộ những thứ hữu dụng. Ghế ngồi tơi tả, Ị& nhưng còn khá mềm, buồng lái cũng rộng rãi. Thomas ngồi vào ghế tài xế. Nó đẩy cái ghế ra sau tối đa và cảm thấy thoải mái một cách đáng ngạc nhiên. Brenda ngồi ngay bên phảỉ Thomas. Con bé cũng đang thu xếp chỗ của mình. Bên ngoài, trời đã hoàn toàn tối mịt. Những âm thanh xa xăm của đám người Chạch vọng ra qua các ô cửa sổ vỡ kính.

Thomas hoàn toàn kiệt sức, ê ẩm và đau đớn. Quần áo nó lấm lem những vệt máu khô. Ban nãy nó đã rửa tay thật kỹ, cho đến khi Brenda hét bảo nó không được lãng phí nước. Nhưng nó không thể chịu nổi khi bàn tay, ngón tay mình dính máu của gã đàn ông điên loạn đó. Tim nó chùng xuống mỗi khi nghĩ đến vụ việc đã xảy ra, nhưng nó không thể chối bỏ một sự thật khủng khiếp: nếu trước đây nó chưa bị nhiễm Nhật trùng thì bây giờ chắc chắn nó cũng bị nhiễm rồi.

Giờ đây, trong khi ngồi trong bóng tối, đầu tựa vào cửa xe, những ý nghĩ về việc mình đã làm lại quay cuồng trong đầu Thomas.

- Mình đã giết ông ta. - Nó thì thầm.

- Phải, anh đã giết ông ta. - Brenda nhẹ nhàng đáp. - Nếu không thì ông ta đã giết anh. Chắc chắn đó là một hành động đúng đắn.

Thomas muốn tin vào điều đó. Người đàn ông kia đã hoàn toàn mất trí do Nhật trùng. Dù gì thì ông ta cũng sẽ chết sớm thôi. Chưa kể ông ta đã dùng mọi thủ đoạn có thể để giết hại chúng. Nó phải làm chuyện cần làm. Nhưng cảm giác tội lỗi vẫn đè nặng trong lòng nó, lan tràn trong xương tủy nó. Giết một con người, chuyện đó không dẽ dàng để chấp nhận.

- Anh biết. - Rốt cuộc nó đáp. - Nhưng chuyện đó thật… xấu xa. Thật tàn nhẫn. Anh ước gì mình có thể đứng từ xa bắn cho hắn một phát ân huệ hay gì đó.

- Phải. Xin lỗi anh vì chuyện đã diễn ra như thế.

- Sẽ thế nào nếu anh trông thấy khuôn mặt đáng sợ của hắn mỗi khi ngủ? Sẽ thế nào nếu hắn xuất hiện trong mọi giấc mơ của anh? - Trong lòng Thomas dấy lên sự khó chịu đối với Brenda vì đã khiến nó đâm gã Chạch một cách không chính đáng, khi nó thực sự xem xét lại tình thế lúc đó của hai đứa.

Brenda quay sang đối diện Thomas. Ánh trăng chỉ giúp nó nhìn được đôi mắt đen và khuôn mặt tuy bẩn nhưng xinh xắn của con bé. Có thể nó là một thằng ngu, có thể chuyện này không đúng, nhưng việc nhìn vào con bé khiến nó muốn gặp lại Teresa.

Brenda vươn ra nắm lấy tay Thomas, siết thật chặt. Nó để mặc cho con bé làm thế mà không đáp lại.

- Anh Thomas? - Con bé gọi tên nó, mặc dù hai đứa đang nhìn nhau.

- Hả?

- Anh không chỉ tự cứu mình, anh biết không. Anh đã cứu cả em nữa. Em không nghĩ có thể tự mình đánh bại gã Chạch đó được đâu.

Thomas gật đầu nhưng không nói gì. Nó đau đớn trong lòng vì nhiều nguyên nhân. Nó đã mất hết bạn bè. Chúng đã chết, theo những gì nó hiểu. Chuck thì chắc chắn rồi. Nó cũng đã mất Teresa. Giờ đây nó mới đi được nửa đoạn đường đến nơi trú ẩn an toàa phải nằm ngủ trong xe tải với một con bé sớm muộn gì cũng hóa điên, và bị vây quanh bởi cả một thành phố đầy nhóc những kẻ điên loạn khát máu.

- Anh ngủ mở mắt à? - Brenda hỏi.

Thomas cố gượng cười.

- Không. Chỉ đang nghĩ làm sao đời mình lại tệ thế này.

- Đời em cũng vậy thôi. Tệ hết chỗ nói. Nhưng em mừng là được đi với anh.

Câu nói quá đỗi đơn giản và ngọt ngào khiến Thomas nhắm nghiền mắt lại. Nỗi đau bên trong nó biến thành một tình cảm nào đó dành cho Brenda, gần giống như thứ nó dành cho Chuck. Nó căm ghét những kẻ đã làm cho cuộc đời con bé trở nên như thế này, căm ghét căn bệnh đã khiến mọi chuyện xảy ra, và nó muốn sửa chữa lại tất cả.

Nó lại nhìn Brenda.

- Anh cũng thế. Đơn độc chỉ làm mọi chuyện tồi tệ thêm.

- Bọn họ đã giết chết ba em.

Thomas nhỏm dậy, bất ngờ trước sự thay đổi đột ngột của câu chuyện.

- Cái gì?

Brenda chậm rãi gật đầu.

- VSAT. Ba em cố ngăn bọn họ đưa em đi. Ba điên cuồng la hét và lao vào tấn công bọn họ bằng... hình như là bằng một cây lăn bột. - Con bé bật cười khe khẽ. - Họ đã bắn vào đầu ba.

Những giọt lệ rưng rưng trong đôi mắt Brenda, sáng lấp lán dưới ánh sáng mờ nhạt.

- Em nói nghiêm túc chứ?

- Vâng. Em đã chứng kiến tận mắt. Em đã thấy ba chết trước khi té xuống sàn nhà.

- Trời đất. - Thomas bối rối tìm từ. - Anh rất... tiếc. Anh đã trông thấy người bạn có lẽ là thân nhất trên đời của mình bị dao đâm chết. Nó đã chết trên tay anh. - Thomas ngừng lại. – Thế còn mẹ em?

- Mẹ em mất lâu rồi - Con bé không nói thêm, và Thomas cũng không ép. Nó không thực sự muốn biết.

- Em sợ bị điên lắm. - Brenda lên tiếng sau một phút im lặng. - Em có thể cảm thấy nó đang diễn ra. Mọi chuyện quái dị lắm. Tự dưng em bắt đầu nghĩ tới những thứ chẳng đâu vào đâu. Thỉnh thoảng em cảm thấy không khí quanh mình thật... nặng nề. Em không biết nó có nghĩa là nhưng em sợ lắm. Em đang dần dẩn hóa điên. Nhật trùng đang biến não em thành bùn.

Thomas không thể chịu được cái nhìn của con bé. Nó cúi mặt nhìn xuống đất.

- Đừng vội bỏ cuộc. Tụi mình sẽ đến được nơi trú ấn an toàn và được điều trị.

- Hi vọng giả tạo. - Con bé nói. - Thôi thì thà vậy còn hơn không có hi vọng gì.

Brenda siết bàn tay Thomas. Lần này thì Thomas siết lại.

Thế rồi hai đứa ngủ thiếp đi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »