Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

Thomas bị đánh thức bởi một cơn ác mộng, trong đó Minho và Newt bị một nhóm Chạch điên cuồng vây hãm. Những kẻ điên khùng có dao. Những giọt máu đầu tiên văng ra làm Thomas giật mình tỉnh dậy.

Nó nhìn quanh, sợ rằng mình vừa la hét hay nói mớ gì đó. Buồng lái xe tải vẫn chìm trong bóng tối. Thomas lờ mờ nhìn thấy Brenda, nhưng không xác định được con bé đang nhắm hay mở mắt. Nhưng nó nghe thấy con bé hỏi:

- Ác mộng à?

Thomas nhắm mắt tự trấn tĩnh.

- Ừ. Anh không thể ngừng lo lắng cho những đứa kia. Bị tách nhau ra thế này thật ghét quá đi.

- Em rất tiếc về chuyện đã xảy ra. Thật đấy. - Con bé cựa mình trên ghế. - Nhưng em không nghĩ anh cần phải lo lắng. Các anh bạn trảng viên của anh xem ra cũng đủ năng lực, ngay cả nếu không phải vậy thì chú Jorge cũng chì lắm. Chú sẽ đưa bạn anh qua thành phố một cách ngon lành. Đừng mất công lo nghĩ nữa. Anh nên lo cho chính chúng ta thì hơn.

- Em động viên tinh thần hay gớm nhỉ.

Brenda bật cười.

- Xin lỗi anh, câu vừa rổi em vừa nói vừa cười, nhưng hình như anh không nhìn thấy.

Thomas nhìn xuống đồng hồ đeo tay rồi nói.

- Chúng ta còn vài tiếng đổng hồ trước khi mặt trời mọc.

Sau một khoảng im lặng ngắn, Thomas lại lên tiéng:

- Kể cho anh nghe một chút về cuộc sống hiện tại đi. Họ đã xóa đi phần lớn ký ức của bọn anh. Anh đã lấy lại được một ít, nhưng chúng rất sơ sài và anh không biết có đáng tin cậy hay không. Mà có vẻ như thế giới cũng chửang có gì nhiều để kể thì phải.

Brenda thở dài não nuột.

- Thế giới ngoài kia á? Hừ, nó tệ lắm. Nhiệt độ rốt cuộc đã bắt đầu giảm xuống, nhưng mực nước biển thì còn lâu. Quầng lửa mặt trời đã xuất hiện khá lâu rổi. Nhiều người chết lắm, Thomas ạ. Rất nhiều. Thật đáng kinh ngạc khi những người còn sống sót có thể ổn định và tái tổ chức nhanh chóng đến như vậy. Nếu không phải vì cái vụ Nhật trùng ngớ ngẩn này thì em nghĩ thế giới sẽ còn tồn tại lâu. Nhưng chừng nào Chạch đẻ ngọn cây... rồi gì nữa nhỉ? Em không nhớ nữa... Ba em từng nói câu ấy.

Thomas khó khăn lắm mới kiềm chế được sự tò mò đang dâng lên trong lòng.

- Chuyện gì đã xảy ra? Các quốc gia mới được thành lập, hay chỉ có một chính phủ cực mạnh? VSAT dính dáng như thế nào với mọi chuyện? Họ có phải là chính phủ hay không?

- Các quốc gia vẫn còn, nhưng đoàn kết hơn. Một khi Nhật trùng bắt đầu điên cuồng lan ra, các nước phải tập hợp sức mạnh, công nghệ, tài nguyên, tất cả mọi thứ để xây dựng nên VSAT. Họ đã thiết lập hệ thống tầm soát bệnh và nỗ lực rẫt lớn để tạo ra những khu vực cách ly. Họ đã kìm hãm bớt tốc độ của Nhật trùng, nhưng chưa thể chặn đứng nó được. Em nghĩ hi vọng duy nhất là tìm ra một giải pháp điều trị. Mong là anh đúng về việc họ đã tìm thấy nó. Nhưng nếu quả thật như thế thì họ vẫn chưa công khai phát hiện đó.

- Vậy chúng ta đang ở đâu đây? Ngay lúc này? - Thomas hỏi.

- Trong một chiếc xe tải. - Nhận thấy Thomas không cười Brenda nói tiếp. - Xin lỗi anh, đùa không đúng lúc. Em nghĩ chúng ta đang ở Mexico. Hay đúng hơn, ở nơi từng là Mexico. Về cơ bản bất cứ vùng đất nào nằm giữa hai đường chí tuyên Bắc và Nam hiện nay đều đã biến thành hoang mạc. Trung và Nam Mỹ, phần lớn châu Phi, Trung Đông và Đông Nam Á. Rất nhiểu vùng đất chết, rất nhiều người chết. Vậy đấy. Chào mừng anh đến Đất cháy. Họ thật tử tế khi đưa người Chạch xuổng đây nhỉ?

- Trời ạ!

Những ý nghĩ quay cuông trong đầu Thomas chủ yếu liên quan đến việc nó biết mình là một phần của VSAT, một phần quan trọng, và việc Mê cung, Nhóm A, Nhóm B cũng như tẫt cả mọi chuyện chúng đang trải qua đéu liên quan đến tổ chức này. Nhưng nó không thể nhớ đầy đủ để hiểu tường tận.

- Trời? - Brenda hỏi lại. - Anh chỉ nói được có thể thôi sao?

- Anh có quá nhiều câu hỏi, không biết phải hỏi câu nào.

- Anh có biết gì về chất làm tê không?

Thomas nhìn Brenda, ước gì có thể trông rõ mặt con bé hơn.

- Anh nhớ Jorge có nhắc tới nó. Đó là gi vậy?

- Nghe chữ là đoán được rồi. Bệnh mới thì có thuốc mới. Ngay cả khi không chữa được bệnh, người ta vẫn chế ra đủ thứ thuốc.

- Vậy thuốc này có tác dụng không? Em có thuốc không?

- Đùa à! - Brenda chế giễu. - Anh nghĩ bọn họ cung cấp thuốc cho tụi em sao? Chỉ có những nhân vật quan trọng, những người giàu mới có thể có được thuốc đó. Người ta gọi nó là Kẹo lạc. Nó làm tê liệt các cảm xúc, tê liệt quá trình tư duy của bộ não, đưa anh vào trạng thái đờ đẫn của một người say, khiến anh không có cảm súc gì. - Con virus phát triển mạnh trong bộ não của chúng ta, ăn và phá hủy nó. Khi ở đó không có nhiều hoạt động, virus sẽ bị yếu đi. Do vậy thuốc sẽ giúp kìm hãm căn bệnh.

Thomas khoanh tay. Có điều gì đó rất quan trọng ở đây, nhưng nó không tài nào chỉ ra được.

- Vậy, đó không phải là thuốc chữa dứt điém à? Ngay cả khi nó làm virus chậm phát triển?

- Không hề. Chỉ trì hoãn điểu không thế tránh khỏi thôi. Cuối cùng Nhật trùng sẽ luôn thắng thế. Anh sẽ mất lí trí; các suy nghĩ thông thường và lòng thương. Anh mát đi tính người.

Thomas lặng thinh. Có lẽ là mạnh hơn bao giờ hết, nó cảm thấy kỷ ức đó, một ký ức rẩt quan trọng, đang tìm cách len qua những khe hở trên bức tường ngăn chặn nó với quá khứ của mình. Nhật trùng. Não bộ. Mất trí. Tác nhân làm tê, Kẹo lạc. VSAT. Các cuộc thử nghiệm. Những điều mà Chuột chù đã nói, rằng những đáp ứng của bọn trẻ đối với các Biến số là những thứ quan trọng nhất.

- Anh ngủ rổi hả? - Brenda lên tiếng sau vài phút im lặng.

- Không. Chỉ là nhiều thông tin quá thôi. - Nó cảm thấy hơi bất an trước những điều con bé vừa cho biết, nhưng vẫn không thể chắp nối chúng lại với nhau. - Thật khó để xử lí toàn bộ.

- Vậy thì em không nói nữa vậy. - Con bé quay đi, ngả đầu vào cánh cửa buồng lái. - Anh đừng nghĩ ngợi nữa. Không tốt đâu. Anh cần nghỉ ngơi.

- Ừ. - Thomas khẽ nói, trong lòng bực tức vì có rất nhiều manh mối nhưng lại không tìm được câu trả lời thực thụ nào. Nhưng Brenda nói có lí. Nó hoàn toàn có thể tận dụng một giấc ngủ sâu. Tìm tư thế thoải mái, nó cố hết sức, nhưng phải mất một lúc lâu mới ngủ thiếp đi. Và nó lại mơ.

Lần này nó lớn hơn, tầm mười bốn tuổi. Nó và Teresa đang quỳ gối trên sàn, áp tai vào khe cửa lắng nghe. Một người đàn ông và một phụ nữ đang nói chuyện ở trong phòng. Thomas có thể nghe tiếng họ khá rõ.

Người đàn ông nói:

- Bà nhận được danh sách Biến số bổ sung chưa?

- Đêm qua. - Người phụ nữ đáp. - Tôi thích cái được Trent thêm vào ở phần cuối của thử nghiệm Mê cung. Tàn nhẫn, nhưng chúng ta cần nó xảy ra. Sẽ tạo ra một số hình mẫu thú vị.

- Đúng rồi. Cũng như vụ phản bội, nếu kịch bản đó thành công.

Người phụ nữ phát ra một âm thanh giống như tiếng cười nhưng nghe gắng gượng và không hài hước chút nào.

- Phải, tôi cũng nghĩ như thế. Ý tôi là, lạy Chúa, những đứa trẻ này có thể chịu đựng được bao nhiêu trước khi phát điên?

- Không chỉ thế, nó còn nguy hiểm nữa. Lỡ thằng bé chết thì sao? Chúng ta đều nhất trí rằng nó chắc chắn là một trong những ứng viên hàng đầu.

- Không đâu. Chúng ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.

- Nhưng chúng ta đâu phải Thượng đế. Nó có thể mất mạng. Hai người im lặng một lúc lâu. Rồi người đàn ông lên tiếng:

- Có lẽ không đâu. Nhưng tôi không chắc. Đám chuyên gia. tâm lí bảo nó sẽ kích thích nhiều hình mẫu chúng ta cần.

- ừ, có rất nhiều cảm xúc liên quan đến những thứ giống như vậy. - Người phụ nữ đáp. - Theo lời Trent, đó là một trong những hình mẫu khó tạo ra nhât. Tôi nghĩ kế hoạch dùng các Biến số đó là thứ duy nhất có thể thành công.

- Bà có thực sự nghĩ các thử nghiệm sẽ đạt hiệu quả không? Ngươi đàn ông hỏi. - Thực sự thì quy mô và công tác hậu cần cho chúng thật không thế tin được. Thử nghĩ xem biết bao nhiêu thứ có thế sai sót!

- Có thề, anh nói đúng. Nhưng giải pháp thay thế là gì? Cứ thử đi, nếu thất bại, chúng ta sẽ vẫn ở cùng một chỗ so với nếu như không thử.

-Tôi nghĩ vậy.

Teresa kéo áo Thomas. Nó quay ra, nhìn thấy con bé đang chỉ tay xuôi theo hành lang. Đã đến lúc phải đi. Nó gật đầu, nhưng rồi lại áp tai vào cửa để cố nghe nốt một hai câu cuối. Người phụ nữ lên tiếng:

Tiếc là chúng ta sẽ không bao giờ chứng kiến sự kết thúc của các Thử nghiệm.

- Tôi biết. - Người đàn ông đáp. - Nhưng hậu thế sẻ cám ơn chúng ta.

Những tia nắng bình minh đầu tiên màu hồng tía là thứ đánh thức Thomas dậy lần thứ hai. Nó không thể nhớ mình có thức giấc một lần nào khác từ sau cuộc nói chuyện giữa đêm với Brenda, ngay cả sau khi mơ.

Giẩc mơ đó. Đó là giấc mơ kỳ lạ nhất. Nhiều câu nói trong đó đã bắt đầu phai nhạt, rất khó để nắm bắt và ghép vào những mẩu ký ức đang chậm rãi ráp nối với nhau của Thomas. Nó tự cho phép mình cảm thấy một chút hi vọng rằng nó không liên quan quá nhiều tới các cuộc Thử nghiệm như đã tưởng. Mặc dù nó hiểu phần lớn những gì đã được nghe trong giẩc mơ, việc nó va Teresa phải nghe lỏm chứng tỏ chúng không dính dáng đến mọi khâu của các Thử nghiệm.

Nhưng tất cả chuyện này có nghĩa gì? Tại sao hậu thế lại phải cảm ơn bọn họ?

Nó giụi mắt, duỗi người, rồi nhìn sang phía Brenda. Con bé vẫn đang nhắm mắt, lồng ngực phập phồng theo từng hơi thở, miệng hơi hé mở. Thomas cảm thấy người ngợm mình còn cứng hơn cả ngày hôm trước, nhưng giấc ngủ yên binh đã làm nên điêu kỳ diệu cho tinh thần của nó. Nó cảm thấy sảng khoái, khỏe khắn hơn, tuy vẫn còn bối rối và đờ đãn vì giấc mơ hồi ức của mình, cũng như vì những điều Brenda đã kể.

Nó lại duỗi người và ngáp dài, đúng lúc nhìn thấy một thứ gì đó trên vách tường của con hẻm. Một tấm biển kim loại to, được đóng vào tường. Tấm biển này trông quen quen.

Thomas đẩy cửa xe và loạng choạng bước xuống đường, tiến đến quan sát tấm biển. Nó gần giống với tấm biển trong Mê cung. Cũng là thứ kim loại xám màu, các con chữ tương tự. Nhưng nội dung trên đó thì khác hoàn toàn. Thomas đờ người ra trong ít nhất năm giây, mắt nhìn trân trối hàng chữ trên tấm biến:

THOMAS, CẬU LÀ THỦ LĨNH THỰC SỰ


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »