Chắc Thomas đã đứng đó cả ngày nhìn tấm biển nếu Brenda không xuống xe.
- Em đã đợi dịp để nói với anh. - Rốt cuộc con bé lên tiếng, làm Thomas bừng tỉnh.
Nó ngoẹo đầu nhìn Brenda hỏi:
- Cái gì? Em đang lảm nhảm gì vậy?
Không đáp lại ánh mắt của Thomas, Brenda chỉ chăm chú nhìn vào tấm biển.
Từ khi em phát hiện ra tên của anh. Cũng như chú Jorge thôi. Có lẽ đó là lí do chú quyết định thử vận may và đưa các anh qua thành phố tới nơi trú ẩn an toàn.
- Brenda, em đang lảm nhảm chuyện quái gì vậy? - Thomas lặp lại.
Rốt cuộc con bé cũng nhìn vào mắt nó.
- Trong thành phố có gắn đầy những tấm biển như thế này. Tất cả chúng đều có cùng một nội dung, chúng giống hệt nhau.
Thomas muốn khuỵu xuống. Nó quay người, ngồi phệt xuống đẩt, lưng dựa vào tường.
- Làm thế nào... làm sao có thể như vậy được? Ý anh là, có vẻ như tấm biển này đã xuất hiện ở đây từ khá lâu... - Nó không còn biết nói gì hơn.
- Em không biết. - Brenda đáp, rồi ngồi xuống bên cạnh Thomas. - Bọn em không ai hiểu ý nghĩa của chúng. Nhưng khi các anh xuát hiện và anh xưng danh thì... bọn em nghĩ đây không thể là trùng hợp được.
Thomas tặng cho con bé một cái nhìn thiêu đốt, sự phẫn nộ bùng lên trong lòng nó.
- Tại sao em không nói cho anh biết chuyện này? Em sẵn sàng nắm tay anh, kể về việc ba em bị giết thế nào, nhưng sao chuyện này lại không kể?
- Em khồng kể vì em lo ngại phản ứng của anh. Em sợ anh có thể chạy lung tung đi tìm các tấm biển, bỏ mặc em.
Thomas thở dài. Nó muốn bệnh vì tẩt cả những chuyện này. Nó xả nỗi tức giận qua một hơi thở thật dài.
- Anh đoán đây chỉ là một phần của toàn bộ cơn ác mộng vô nghĩa này.
Brenda xoay người ngó tấm biển.
- Không lẽ anh không biết ý nghĩa của nó? Còn gì đơn giản hơn kia chứ? Anh là người lãnh đạo, chịu trách nhiệm mọi việc. Em sẽ giúp anh để được gia nhập nhóm. Và có được một chỗ tại nơi trú ẩn an toàn.
Thomas bật cười.
- Giờ anh đang ở đây, giữa một thành phố đầy những kẻ loạn óc, ngoài ra còn một nhóm con gái muốn giết anh nữa, không lẽ anh cần phải bận tâm đến chuyện ai là thủ lĩnh thực sự của bọn anh à? Thật tức cười.
Khuôn mặt Brenda nhăn tít đầy thắc mắc
- Những đứa con gái muốn giết anh á? Anh nói gì lạ vậy?
Thomas không đáp, nó tự hỏi liệu có nên kể cho con bé nghe toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Chẳng biết nó có chịu đựng nổi việc kể lại mọi thứ một lần nữa hay không
- Em đang chờ đây. - Con bé thúc ép.
Chấp nhận rằng việc trút bầu tâm sự cũng không phải là tệ, đồng thời cảm thấy Brenda là dứa đáng tin. Thomas kể lại tất cả cho con bé nghe. Lúc trước nó đã kể một vài chi tiết rồi, nhưng bây giờ nó sẽ kể toàn bộ câu chuyện. Về Mê cung, cuộc đào thoát và sự giải cứu, về việc tỉnh dậy và thấy mọi chuyện lại tệ hại như cũ. Về Aris và Nhóm B. Nó không kể nhiều về Teresa, nhưng nhận thấy Brenda tỏ ra lưu tâm khi Teresa được nhắc đến. Cũng có thể nó chỉ tưởng vậy thôi.
- Vậy anh và chị Teresa từng có gì đó à? - Brenda hỏi sau khi Thomas ngừng lời.
Thomas không biết phải trả lời như thế nào. Liệu chúng có từng có gì đó với nhau không? Hai đứa là bạn của nhau, cũng khá gần gũi, nó chỉ biết đến thế. Mặc dù nó chỉ nhớ được một phần ký ức, nó cảm thấy hình như hai đứa đã từng có tình cảm trên mức bạn bè trước khi được đưa vào Mê cung. Trong quãng thời gian chúng giúp thiết kế nên thứ ngu ngốc đó.
Và rồi nó nhớ đến nụ hôn ấy...
- Tom? - Brenda hỏi.
Thomas trừng mắt nhìn con bé.
- Đừng có gọi anh như thế.
- Ơ? - Con bé chưng hửng ra mặt, thậm chí hơi tổn thương. - Sao vậy?
- Đừng làm vậy. Thế thôi.
Thomas cảm thấy thật không phải khi nói ra như thế, nhưng không kịp kìm mình lại. Cái tên đó là để Teresa gọi nó.
- Được thôi. Vậy em gọi anh là ngài Thomas nhé? Hay là đức ngài Thomas? Hay tốt hơn nữa, chỉ Điện hạ thôi?
Thomas thở dài.
- Anh xin lỗi. Em muốn gọi anh thế nào thì tùy.
Brenda bật cười mỉa mai, rồi hai đứa im lặng.
Thomas và Brenda ngổi dựa lưng vào tường trong suốt nhiều phút liền. Một sự yên lặng gần như thanh bình, cho đến khi Thomas nghe thấy một tiếng thình đáng ngại.
- Em có nghe thấy không? - Nó hỏi một cách chăm chú.
Brenda ngồi im, ngoảnh đâu sang một bên để nghe ngóng.
- Có. Nghe như có người đang gõ trống.
- Anh nghĩ vui đùa thế là đủ rồi. - Thomas đứng lên, rôi giúp Brenda làm theo mình. - Theo em đó là gì?
- Nhiều khả năng nó không hay ho gì đâu,
- Nhưng nếu đó là bạn bè của chúng ta thì sao?
Những tiếng thình, thình, thình đột ngột như vang lên từ khắp mọi nơi cùng một lượt. Vọng âm của chúng dội vào các bức tường của con hẻm. Tuy nhiên, vài giây sau, Thomas đã chắc chắn âm thanh đến từ bức tường chắn ngang con hẻm. Bất chấp rủi ro, nó chạy tới chỗ đó để kiểm tra.
- Anh làm gì vậy? - Brenda gọi giật giọng, nhưng thấy Thomas phớt lờ mình, con bé cũng đi theo.
Ở cuối hẻm, Thomas tiến đến một bức tường gạch đã phai màu và nứt nẻ. Tại đây có bốn bậc thang dẫn xuống một cánh cửa gỗ cũ mèm và đầy vết cào xước. Ngay ở bên trên cánh cửa là một ô cửa só hình chữ nhật nhỏ đã mất kính. Một mảnh kính vẫn còn dính lại trên khung cửa, giống như một chiếc răng khấp khểnh.
Lúc này Thomas có thể nghe thấy tiếng nhạc rõ hơn. Nhạc khá nhanh và mạnh, tiếng bass rền vang, trống đập tưng bừng và ghi ta réo rắt. Trộn lẫn với chúng là tiếng người cười nói, hò hét và ca hát. Tất cả nghe thật... không bình thường. Có điều gì đó thật đáng ngại trong chuyện này.
Có vẻ như mấy người Chạch không chỉ đi tìm mũi người khác để cắn. Thomas có một linh cảm xấu – tiếng ồn này không liên quan gì với các bạn của nó.
- Chúng ta nên rời khỏi đây. - Thomas nói.
- Anh nghĩ thế à? Brenda hỏi lại. Con bé đang đứng ở độ cao ngang với vai Thomas.
- Đi thôi.
Thomas và Brenda cùng quay lại và cứng người. Ba người đã xuất hiện trong hẻm trong lúc chúng không để ý. Hai nam và một nữ. Họ đang đứng cách chúng một vài mét.
Bụng Thomas quặn lại khi nó quan sát nhanh những người mới đến. Trang phục của họ tả tơi, tóc tai bù xù, mặt mũi bẩn thỉu. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, nó thấy họ không có vết thương lộ rõ nào, mắt họ cũng cho thấy sự tỉnh táo. Chạch, nhưng chưa đến mức hỏng toàn phần.
- Xin chào. - Người phụ nữ lên tiếng, chị ta có mái tóc dài màu hung cột đuôi ngựa. Cổ áo của chị ta được khoét sâu đến nỗi Thomas phải cố lắm mới giữ được mắt mình tập trung vào mắt chị ta. - Đến chơi với bọn chị không? Nhảy nhót, yêu đương, chè chén thả ga.
Có chút gì đó trong giọng điệu của chị ta khiến Thomas căng thẳng. Không hiểu sao nó thấy người phụ nữ này không tốt, chị ta đang giễu cợt chúng.
- ơ, không, cảm ơn ạ. - Thomas nói. - Tụi em... tụi em chỉ...
Brenda chen vào:
- Chỉ đang cố tìm các bạn. Bọn em mới đến, còn lạ nước lạ cái.
- Chào mừng đến với xứ Chạch của VSAT. - Một trong hai người đàn ông lên tiếng, Anh ta cao nhổng, xấu hoắc và cộ. mái tóc bét nhờn. - Đừng lo, phần lớn những người ở dưới đó tệ nhất cũng chi hỏng một nửa thôi. - Anh ta hất đầu về phía lối lên xuống. - Cùng lắm bị thúc cho vào mặt hoặc là bị đá vào bi. Không ai tìm cách ăn thịt hai đứa đâu.
- Bi? - Brenda hỏi lại. - Em không hiểu?
Người đàn ông chỉ vào Thomas.
- Anh nói với bạn cưng mà. Còn cưng thì có thể bị đối xử tệ hơn nếu không đi cùng với bọn anh. Con gái mà lại.
Cuộc đối thoại này khiến Thomas muốn bệnh.
- Nghe vui đấy. Nhưng tụi em phải đi tìm đám bạn. Có lẽ tụi em sẽ quay lại sau.
Người đàn ông còn lại bước tới trước. Anh ta thấp người nhưng đẹp trai, tóc vàng húi cua.
- Hai đứa còn trẻ con lắm. Đã đến lúc tìm hiểu sự đời. Chơi đùa một chút. Bọn anh chính thức mời hai đứa nhập tiệc. - Anh ta nói câu cuối cùng một cách rành rọt, nhưng không hề tỏ ra tử tế chút nào.
- Cám ơn anh, nhưng không được ạ. - Brenda nói.
Anh trai tóc vàng rút từ trong túi áo khoác ra một khẩu súng. Đó là một khẩu súng ngắn màu xin xỉn và dơ bẩn. Tuy vậy, nó vẫn là thứ đáng sợ và nguy hiểm nhất Thomas từng thấy.
- Hình như hai đứa bay chưa hiểu. - Tóc vàng nói. - Hai đứa được mời nhập tiệc. Không có chuyện từ chối ở đây.
Cao kều xấu hoắc lôi ra một con dao. Đuôi ngựa móc ra chiếc tua vít có phần mũi thâm đen vì thứ có lẽ là máu khô.
- Sao? - Tóc vàng hỏi. - Muốn nhập tiệc với các anh chị không?
Thomas nhìn Brenda, nhưng con bé không nhìn đáp lại. Mắt nó dán chặt vào gã tóc vàng, khuôn mặt cho thấy nó sắp sửa làm một điều thực sự dại dột.
- Được rồi. - Thomas vội nói luôn. - chúng tôi sẽ tham gia.
Brenda quay sang nhìn Thomas.
- Cái gì?
- Họ có súng, dao, cả tua vít nữa! Anh không muốn bị bắn lòi mắt đâu.
- Bạn trai cưng biết điều đấy. – Tóc vàng nói – Hắn hất khẩu súng về phía bậc thang lên xuống và mỉm cười. - Mời cưng đi trước.
Rõ ràng Brenda đang tức tối, nhưng cặp mắt con bé cho thấy hai đứa không còn lựa chọn nào.
- Tốt thôi.
Tóc vàng lại nở nụ cười rắn độc.
- Có thế chứ. Vui chơi đi, có gì mà phải lo phiền.
- Chẳng ai làm hại hai đứa đâu. - Cao kều xấu hoắc đế thêm. - Trừ phi hai đứa cứng đầu và không chịu nghe lời. Khi tiệc xong, hai đứa sẽ muốn nhập hội với tụi anh. Đảm bảo luôn.
Thomas phải cố ngăn nỗi sợ hãi trong lòng.
- Đi thì đi. - Nó nói với Tóc vàng.
- Hai đứa xuống trước đi. - Hắn lại vung vẩy khẩu súng vể phía bậc thang lên xuổng.
Thomas đưa tay ra nắm lấy tay Brenda, kéo con bé lại gần.
- Đi thôi em. - Nó cố tình dùng giọng mỉa mai nhẩt có thể. - Vụ này sẽ vui lắm đây!
- Hay đấy. - Đuôi ngựa nói. - Nhìn cảnh hai đứa yêu thương nhau mà chị muốn rớt nước mắt. - chị ta làm bộ đưa tay quệt nước mắt trên má.
Thomas quay người vể phía các bậc thang, với Brenda ngay bên cạnh. Nó biết họng súng vẫn đang chĩa vào lưng mình. Hai đứa đi xuống các bậc thang, đến chỗ cánh cửa cũ mèm. Cầu thang chỉ vừa đủ rộng để cả hai đi sát vào nhau. Khi xuống đến nơi, Thomas không thấy nắm cửa đâu. Nó nhướng mày quay lại nhìn
Tóc vàng đang đứng ở cách chúng hai bậc thang.
- Phải gọi cửa theo mật hiệu. - Hắn nói. - Ba cu đấm dài, ba ngắn, rồi hai cú gõ bằng khớp ngón tay.
Thomas thấy ghét những người này. Bọn họ nói chuyện tỉnh bơ, dùng từ ngữ tử tế, nhưng toàn bộ đều hàm chứa sự chế nhạo. Trên phương diện nào đó, những kẻ này còn tệ hơn cả gã Chạch mất mũi mà nó đã gặp ngày hôm qua - ít ra thì với gã, hai đứa cũng biết chính xác mình đang đương đầu với ai.
- Gõ đi. - Brenda thì thào.
Thomas co bàn tay lại thành nắm đấm, đập cửa ba cái dài, ba cái ngắn. Sau đó nó cong hai ngón tay, gõ hai lần lên cánh cửa gỗ. Cánh cửa bật mở ngay tức khắc. Tiếng nhạc xập xinh bên trong ùa ra như một làn gió.
Người đàn ông mở cửa cho chúng có thân hình đổ sộ, trên tai và mặt có mấy cái khuyên xỏ và đầy hình xăm trổ. Tóc ông ta trắng và dài quá vai. Nhưng Thomas chưa kịp ghi nhận hết các chi tiết đó thì ông ta đã lên tiếng:
- Chào Thomas. Bọn này đang đợi cậu đây.