Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 982 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

Một vài phút tiếp theo quả thực đầy choáng váng đối với cả năm giác quan.

Câu chào mừng khiến Thomas rất bất ngờ, nhưng trước khi nó kịp trả lời thì người đàn ông tóc dài đã kéo cả nó và Brenda vào trong, rồi bắt đầu dẫn chúng băng qua một đám đông nhưng cơ thể đang nhảy nhót, quay cuồng, uốn éo xoắn xuýt vào nhau. Âm nhạc to điếc tai với mỗi nhịp trống như một cái búa đập vào đầu Thomas. Từ trên trần nhà thông xuống một số đèn nháy, chúng đong đưa tới lui khi bị mọi người đụng phải, chiếu những luồng sáng cực mạnh ra mọi hướng.

Tóc dài cúi xuống nói chuyện với Thomas trong khi họ từ từ len lỏi qua những người đang nhảy. Nó gần như không nghe được gì dù ông ta hét rất to.

- Ơn trời còn có ắc quy! Mọi thứ sẽ rất tệ khi chúng hét điện.

- Làm sao ông biết tên tôi? - Thomas hét to hỏi lại. - Tại sao ông đợi tôi?

Ông ta bật cười.

- Chúng tôi đã quan sát các cậu cả đêm! Đến sáng nay khi nhìn qua cửa sổ và thấy phản ứng của cậu trước tấm biển, chúng tôi đoán cậu phải là Thomas lừng danh!

Brenda đang vòng cả hai tay ôm quanh eo Thomas, bám chặt lấy nó để hai đứa không bị tách ra. Nghe được câu nói vừa rồi, con bé càng ôm cứng.

Thomas ngoảnh lại sau lưng, nhìn thấy Tóc vàng cùng hai người bạn đang bám theo sát nút. Khẩu súng đã được cất đi, nhưng Thomas biết nó có thể được rút ra lần nữa.

Tiếng nhạc om sòm. Trống dập thình thình làm căn phòng rung chuyển. Mọi người nhảy nhót quay cuồng xung quanh, những ánh đèn chớp tắt rạch qua không gian mờ tối. Những thân người bóng nhẫy mồ hôi, tỏa ra nhiệt lượng làm cả căn phòng ấm lên.

Khi đến khoảng giữa phòng, Tóc dài dừng bước, quay lại nhìn bọn trẻ, cái bờm ngựa màu trắng kỳ dị của ông ta đã xẹp xuống.

- Chúng tôi rất muốn cậu nhập hội! - Ông ta hét lên. - Chắc cậu phải có gì đó đặc biệt! Chúng tôi sẽ bảo vệ cậu trước bọn Chạch xấu!

Thomas thấy mừng vì bọn họ không biết nhiéu hơn. Có lẽ chuyện này cũng không quá tệ. Cứ chơi bời, tỏ ra là một người đặc biệt, nó và Brenda có thể làm thân đủ để chuồn đi đúng lúc mà không bị để ý.

- Tôi sẽ đi lấy đổ uống! - Tóc dài hét to. - Vui chơi đi nhé! - Nói rồi ông ta biến vào đám người quằn quại theo điệu nhạc.

Thomas quay lại và trông thấy Tóc vàng cùng hai người bạn vẫn đứng đó. Họ không nhảy, mà chỉ quan sát. Đuôi ngựa vẫy tay lôi kéo sự chú ý của nó.

- Nhảy đi! - Chị ta hét lớn. Nhưng bản thân chị ta không làm theo lời mình nói.

Thomas quay người cho đến khi đối diện với Brenda, chúng cần phải nói chuyện.

Mặc dù không đọc được suy nghĩ trong đầu Thomas, Brenda cũng vòng tay vít cổ Thomas xuống cho đến khi miệng con bé ghé sát vào tai nó. Hơi thở nóng của Brenda làm cho làn da đẫm mồ hôi của Thomas nhột nhạt.

- Chúng ta làm gì trước tình thế dở hơi này? - Con bé hỏi. Thomas không biết phải làm gì, nhưng cũng vòng tay ôm quanh eo Brenda. Nó cảm thấy cơ thế con bé nóng ran sau lớp áo ướt mồ hôi. Trong lòng nó dấy lên một điều gì đó kỳ lạ, pha trộn giữa cảm giác tội lỗi và sự khao khát Teresa.

- Anh không tưởng tượng nổi chuyện này một giờ trước đây.

- Cuối cùng nó nói qua làn tóc của Brenda. Đó là điều duy nhất nó có thể nghĩ ra được để nói.

Âm nhạc đổi sang một bài hát u tối và ám ảnh. Nhịp chậm xuống một chút, tiếng trống trầm hơn. Thomas không thể nghe ra được một chữ nào, như thể người ca sĩ đang rên rỉ về một thảm kịch kinh hoàng nào đó với chất giọng nức nở, the thé và não nề.

- Có lẽ tụi mình nên ở lại với những người này một lúc. - Brenda nói.

Thomas nhận ra hai đứa đang nhún nhảy, dù không cố tình hoặc để ý tới chuyện đó. Di chuyển theo tiếng nhạc, xoay người chầm chậm, cơ thể chúng nép sát vào nhau, quấn lấy nhau.

- Em nói gì vậy? - Thomas ngạc nhiên hỏi. - Em bỏ cuộc rồi à?

- Không. Em chỉ mệt mỏi thôi. Có lẽ ở đây chúng ta sẽ an toàn hơn.

Thomas những muốn tin con bé, nó cảm thấy mình có thể tin. Nhưng có gì đó về chuyện này khiến nó lo lắng. Có phải con bé cố tình đưa nó đến đầy? Hình như không phải vậy.

- Brenda. Đừng vội từ bỏ hi vọng. Lựa chọn duy nhất của chúng ta là đi đến nơi trú ẩn an toàn. Sẽ có một giải pháp chữa bệnh ở đó.

Brenda lắc đầu nhè nhẹ.

- Khó tin quá. Khó mà hi vọng chuyện đó.

- Đừng nói vậy.

Thomas không muốn nghĩ tới và không muốn nghe điều đó.

- Tại sao họ đưa tất cả người Chạch đến đây, nếu có thuốc tri bệnh? Chuyện này thật vô lí.

Thomas đẩy Brenda ra để nhìn con bé, nó cảm thấy lo ngại trước sự thay đổi thái độ đột ngột này. Đôi mắt Brenda đẫm lệ

- Em nói gì điên vậy. - Thomas nói, rồi ngưng lại. Tất nhiên bản thân nó cũng nghi ngờ, nhưng nó không muốn làm con bé nản lòng. - Việc điều trị là có thật, chúng ta phải... - Thomas nhìn sang phía Tóc vàng, người vẫn đang nhìn nó chăm chú. Anh ta không thể nghe được, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Nó lại chồm tới để nói vào tai Brenda. - Chúng ta phải ra khỏi đây. Em muốn ở lại với những kẻ đã chĩa súng và tua vít vào mình sao?

Trước khi Brenda kịp trả lời thì Tóc dài đã quay lại, trong mỗi tay cầm một chiếc cốc. Thứ chất lỏng màu nâu trong cốc sóng sánh khi ông ta bị xô đẩy bởi những người nhảy nhót xung quanh.

- Uống nào! - Ông ta nói to.

Lúc đó Thomas như bừng tỉnh. Việc nhận đồ uống từ những kẻ lạ mặt này bỗng trở thành một ý tưởng rất, rất tệ. Nghịch lí thay, mọi thứ về nơi chốn và tình huống này mỗi lúc một trở nên bất trắc hơn.

Tuy nhiên Brenda đã vươn tay đón lấy cốc nước.

- Không! - Thomas hét toáng lên trước khi kịp ngăn mình lại, rồi vội vã lấp liếm. - Ý tôi là, chúng tôi chưa vội uống món này. Chúng tôi đã đi suốt một thời gian dài mà không có nước, nên cắn uổng nước trước. Chúng tôi... ơ... muốn nhảy một chút. - Nó đã tỏ ra tự nhiên, nhưng bên trong lo ngay ngáy vì biết mình ăn nói chẳng đâu vào đâu, đặc biệt khi Brenda nhìn nó một cách lạ lùng.

Có thứ gì đó nhỏ và cứng được ấn vào cạnh sườn Thomas. Không cần phải quay nhìn nó cũng biết đó là khẩu súng của Tóc vàng.

- Mời hai đứa uống nước. - Tóc dài lại lên tiếng. Lần này mọi sự tử tế đã biến mắt khỏi khuôn mặt xăm trổ cùa ông ta. Từ chối lời mời như thể là bất lịch sự lắm. - Ông ta lại chìa ra hai cái cốc.

Sự hoảng hốt dâng lên trong lòng Thomas. Không còn nghi ngờ gì nữa trong đồ uống có thứ gì đó đáng sợ.

Tóc vàng ấn mạnh hơn nòng súng vào sườn Thomas.

- Tao sẽ đếm đến một. - Hắn nói vào tai nó. - Chỉ một thôi. Không thể đăn đo được nữa, Thomas đưa tay cắm lấy chiếc cốc, đổ chất lỏng trong đó vào miệng và nuốt ực. Cảm giác nóng ran như lửa đốt chạy suốt từ cổ họng xuống đến ngực Thomas. Nó lảo đảo, ho liền mấy cái.

- Giờ tới lượt cưng. - Tóc dài nói, đoạn đưa chiếc cốc còn lại cho Brenda.

Brenda nhìn Thomas, rồi cầm láy cổc và uống cạn. Có vẻ như con bé không hề hấn gì, nó chỉ trợn mắt một chút khi chất lỏng trôi xuống dưới.

Cầm lẩy hai chiếc cốc, Tóc dài cười nhăn nhở và nói:

- Tốt rồi! Giờ thì nhảy tiếp đi!

Thomas cảm thấy có gì đó là lạ trong bụng. Một sự ấm áp dễ chịu dần dần xuất hiện và lan tỏa ra khắp cơ thể. Nó lại ôm Brenda trong vòng tay, giữ con bé thật chặt trong lúc hai đứa quay cuồng theo điệu nhạc. Đôi môi con bé áp vào cổ Thomas. Mỗi lần như thế, một đợt sảng khoái lại tràn qua người nó.

- Món gì vậy? - Thomas hỏi. Nó nghe thấy chất nhừa nhựa trong giọng của mình.

- Thứ gì đó không ổn. - Brenda đáp, nhưng Thomas gắn như không nghe được. - Giống như bị thuốc ấy. Em thay lạ lắm.

Phải. Thomas nghĩ bụng. Thứ gì lạ lắm. Căn phòng bắt đầu quanh nó nhanh hơn cả những vòng quay hai đứa những khuôn mặt người dường như bị kéo dài ra khi cười, miệng họ biến thành những cái lỗ đen. Nhạc chậm đi và ổn hơn, giọng hát sâu hơn và nhão ra.

Brenda kéo đầu mình ra xa, dùng hai bàn tay vỗ nhẹ lên mặt Thomas. Con bé hìn nó chăn chú, mặc dù đôi mắt có hơi đảo nhẹ. Trông con bé thật quyến rũ. Quyến rũ hơn bất kỳ thứ gì nó từng thấy. Mọi thứ xung quanh chúng chìm vào bóng tối. Đầu óc Thomas đang mê mụ đi, nó biết như thế.

- Có lẽ thế này tốt hơn. - Brenda nói. Từ ngữ không còn ăn khớp với miệng con bé. Khuôn mặt Brenda chuyển động theo hình tròn, dường như bị tách rời khỏi cổ. - Có lẽ chúng ta có thể ở cùng họ. Biết đâu chúng ta có thế hạnh phúc cho đến lúc Hỏng hẳn. - Brenda mỉm cười, một nụ cười bệnh hoạn, méo mó. – Rồi anh có thể giết em.

- Không đâu Brenda. - Thomas nói, nhưng giọng nó như thể từ rất xa vẳng lại, xuyên qua một đường hẳm vô tận. - Đừng n...

- Hôn em đi. Tom, hôn em đi nào. - Đôi tay con bé ôm lấy khuôn mặt Thomas, và bắt đầu vít cổ nó xuống.

- Không. - Thomas cưỡng lại.

Brenda ngừng lại, sự đau đớn xuất hiện trên khuôn mặt nhạt nhòa, run rẩy của con bé.

- Tại sao?

Bóng tối quanh Thomas đã trở nên đen đặc.

- Em không phải là... người ấy. - Giọng nó nghe như một tiếng vang. - Không bao giờ.

Thế rồi con bé rời bỏ Thomas, và tâm trí của nó cũng vậy.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »