Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 986 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

Thomas tỉnh lại trong bóng tối, có cảm giác như đang bị nhét vào một thiết bị tra tấn. Những chiếc đinh đang được chầm chậm đóng vào đầu nó từ mọi hướng.

Nó rên lên. Âm thanh ngắc ngứ kinh khủng đó chỉ càng làm cơn đau trong đầu nó tăng thêm. Nó buộc mình im lặng, rổi cố gắng đưa tay lên vuốt...

Đôi tay nó không nhúc nhích. Thứ gì đó dính chắc níu cổ tay giữ chúng lại. Băng keo. Nó cố đá chân, nhưng chân cũng đang bị trói chặt. Nỗ lực chỉ làm một đợt sóng đau đớn tràn qua cơ thể và đầu óc nó. Nó nằm yên, khe khẽ rên rỉ. Không biết nó đã bất tỉnh bao lâu.

- Brenda? - Thomas thì thào. Không có lời đáp.

Ánh sáng bừng lên.

Chói chang và gay gắt. Thomas nhắm nghiền cả hai mắt, rồi mở he hé một con. Ba người đang đứng trươc mặt nó, nhưng ngược sáng nên khuôn mặt họ chìm trong bóng tối.

- Dậy chưa dậy chưa – Một giọng nói khàn khàn cất lên. Ai đó cười rinh rích.

- Muốn uống thêm thứ đó không cưng? - Một phụ nữ nói. Người kia lại tiếp tục cười rinh rích.

Rốt cuộc Thomas cũng quen được với ánh sáng và mở mắt hoàn toàn. Nó đang ngồi trên một chiếc ghế, những dải băng keo to bản màu xám siết chặt cổ tay nó vào tay ghé, và mắt cá chân nó vào lưng ghế. Hai người đàn ông và một phụ nữ đứng trước mặt nó. Tóc vàng. Cao kều xấu hoắc. Đuôi ngựa.

- Sao các người không đập tôi ở trong hẻm cho rồi?

- Đập? - Tóc vàng hỏi. Giọng hắn trước đó không hề khàn. Có vẻ như hắn đã hò hét suốt mấy tiếng vừa qua trên sàn nhảy. Cậu nghĩ chúng tôi là ai chứ, một đám mafia thế kỷ hai mươi chắc? Nếu chúng tôi thực sự muốn đập, thì giờ cậu đã nằm một đống trên vũng máu rồi.

- Tụi này không muốn cậu chết. - Đuôi ngựa cắt ngang. - Như thế sẽ làm thịt dở đi. Tụi này muốn thưởng thức con mồi khi nó còn thở, càng nhiều càng tốt, trước khi nó chết vì mất máu. Cậu không tưởng tượng thịt tươi ngon ngọt như thế nào đâu.

Cao kều xấu hoắc bật cười, nhưng Thomas không rõ Đuôi ngựa giỡn chơi hay nói thật. Dù là thế nào thì nó cũng thẩy sợ chết khiếp.

- Giỡn thôi mà. - Tóc vàng nói. - chúng tôi chỉ ăn thịt người khác khi tình hình thật sự tuyệt vọng. Thịt người có vị tởm lắm.

Lại một tràng cười rinh rích bật ra từ phía Cao kều xấu hoắc. Không ra khúc khích, cũng chẳng phải cười lớn tiếng. Rinh rích. Thomas không tin những người này đang nghiêm túc. Nó lo lắng nhiều hơn trước việc đẫu óc họ có vẻ như... thiếu tỉnh táo.

Tóc vàng mỉm cười, lần đầu tiên kể từ lúc gặp Thomas.

- Giỡn nữa đó. Chúng tôi chưa tới nỗi điên hẳn đâu. Nhưng tôi dám cá vị của thịt người không ngon lành gì.

Cao kều xấu hoắc và Đuôi ngựa gật gù.

Trời ạ, những người này bắt đầu mất trí thật rối. Thomas nghi bụng. Nghe thấy những tiếng ú ớ khe khẽ ở bên trái, nó nhìn sang.

Brenda đang bị trói giống nó trong một góc phòng. Nhưng miệng con bé cũng bị dán băng keo, khiến Thomas nghĩ có lẽ con bé đã chống cự trước khi ngất đi. Hình như Brenda chỉ vừa mới tỉnh lại, và khi nhận ra ba người trước mặt, con bé lập tức cựa quậy trên ghế, miệng ú ớ, mắt tóe lửa.

Tóc vàng giơ tay chỉ thẳng vào Brenda. Khẩu súng của hắn đã tái xuất hiện như phép màu.

- Im lặng! Im lặng nếu không tao bắn nát óc bây giờ.

Brenda ngừng kêu. Thomas đã tưởng con bé sẽ chuyển qua khóc lóc hay gì đó. Nhưng không. Nó lập tức cảm thấy mình ngu ngốc khi nghĩ như thế. Brenda từng chứng tỏ con bé kiên cường CỠ nào.

Tóc vàng hạ súng xuống.

- Tốt. Đáng lẽ chúng ta nên xử lí con bé khi nó bắt đầu la hét ở trên kia. Lại còn cắn nữa chứ. - Hắn nhìn xuống cánh tay, nơi vẫn còn mấy dấu răng đỏ bầm.

- Con bé đi cùng thằng nhỏ. - Đuôi ngựa nói. - chúng ta chưa thể giết nó được.

Tóc vàng kéo một chiếc ghế lại gần và ngồi xuống trước mặt Thomas. Những người còn lại cũng làm theo và nhẹ nhõm ra mặt, như thể đã chờ đợi giây phút này suốt mấy giờ liền. Tóc vàng đặt khẩu súng lên đùi, nòng chĩa vào Thomas.

- Được rồi. - Hắn ta nói. - chúng ta có khá nhiều chuyện để nói. Nhưng tôi sẽ không mất thời gian cho những chuyện vớ vẩn với cậu. Nếu cậu loanh quanh hoặc từ chối trả lời, tôi sẽ bắn một phát vào chân cậu. Tiếp tục vòng vo, chân kia sẽ ăn đạn. Vẫn còn ngoan cố, viên đạn thứ ba sẽ găm vào mặt con bồ của cậu. Tôi đang nhắm tới một chỗ ở giữa hai con mắt. Tôi nghĩ cậu đã đoán được chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu làm tôi bực mình lần thứ tư

Thomas gật đầu. Nó muốn cảm thấy cứng cỏi để có thể chống lại đám Chạch này. Nhưng lí lẽ thường tình đã thắng. Nó đang bị trói vào một chiếc ghế, vũ khí không có, đồng minh cũng không, chẳng có gì sất. Mặc dù thành thực mà nói, nó không có gì phải giấu diếm. Nó sẽ trả lời mọi câu hỏi của gã Chạch. Cho dù thế nào thì nó cũng không muốn bị ăn đạn. Và nó biết hắn ta không hù dọa suông.

- Câu hỏi đầu tiên. - Tóc vàng nói. - Cậu là ai tại sao tại sao tên cậu được gắn biển khắp nơi trong cái thành phố khỉ gió này ?

- Tên tôi là Thomas. - Ngay khi nghe tới chữ đó, khuôn mặt Tóc vàng cau lại đầy giận dữ. Thomas nhận ra sai lẩm của mình vội vàng tiếp lời. - Các anh đã biết điều đó rồi. Thật ra, việc tôi đến đây là một câu chuyện lạ lùng mà tôi nghĩ có kể chắc các anh cũng không tin. Nhưng xin thề, tôi nói thật.

- Tại sao cậu không tới bằng Berg giống như bọn tôi? – Đuôi ngựa hỏi.

- Berg à? - Thomas không hiểu chữ này có nghĩa gì, nhưng nó chỉ lắc đầu và nói tiếp. - Không, chúng tôi bước lên từ một đường hầm trong lòng đất, cách đây khoảng ba chục dặm về phía nam. Trước đó chúng tôi đã đi qua một thứ được gọi là Xuyên không. Trước đó nữa th...

- Khoan đã. - Tóc vàng giơ một tay lên. - Xuyên không á? Đáng lẽ tôi đã cho cậu ăn đạn, nhưng không lí gì cậu bịa ra chuyện đó.

Thomas nhíu mày bối rối. Nó hỏi:

- Tại sao?

- Cậu sẽ rất ngu nếu tìm cách lảng tránh với một sự dối trá rành rành như vậy. Cậu đi qua Xuyên không à? - Hắn ta ngạc nhiên ra mặt.

Thomas nhìn hai người còn lại, cả hai đều có vẻ mặt chưng hửng như nhau.

- Phải. Tại sao chuyện đó lại khó tin như vậy?

- Cậu có biết hệ thống Xuyên không đắt đỏ như thế nào không? Nó từng được giới thiệu cho công chúng ngay trước khi các quầng lửa xuất hiện. Chỉ có các quan chức và bọn tỳ phú mới cú đủ điều kiện để sử dụng nó.

Thomas nhún vai.

- Thật ra, tôi biết họ có nhiều tiền, và ông ta gọi nó bằng cái tên đó. Cửa Xuyên không. Nó giống như một bức tường xám lạnh như nước đá khi bước qua.

- Ông ta? - Đuôi ngựa thắc mắc.

Thomas chỉ mới vừa bắt đầu nhưng đã cảm thấy rối trí. Làm thế nào đế kể một câu chuyện như thế?

- Tôi nghĩ ông ta là người của VSAT. Họ đã đưa chúng tôi vào một cuộc thử nghiệm hay kiểm tra gì đó. Tôi không biết tường tận. Chúng tôi đã bị... xóa sạch ký ức. Một phần trí nhớ của tôi đã quay lại, nhưng không toàn vẹn.

Tóc vàng không nhúc nhích trong một thoáng, và chỉ ngồi đó, nhìn Thomas chằm chằm. Hắn gần như nhìn xuyên qua người nó, về phía bức tường sau lưng. Cuối cùng anh ta lên tiếng:

- Tôi từng là luật sư. Trước khi quầng lửa xuất hiện và căn bệnh này hủy hoại mọi thứ. Tôi biết khi nào người ta nói dối. Tôi rất, rất giỏi nghề đấy.

Nghịch lí thay, Thomas cảm thấy nhẹ người.

- Vậy thì anh sẽ biết tôi không...

- Đúng. Tôi biết. Tôi muốn nghe toàn bộ câu chuyện. Cậu kể đi.

Thomas kể. Nó không biết tại sao, nhưng có vẻ như mọi chuyện khá ổn. Bản năng mách bảo nó những người này cũng như mọi người, họ bị đưa tới đây để sống nốt những năm tháng kinh hoàng cuối cùng của căn bệnh Nhật trùng. Họ chỉ đang tìm kiếm một ưu thế, một lối thoát, giống như bất kỳ ai. Gặp gỡ một con người có tên được gắn biển khắp nơi trong thành phố là một bước khởi đầu hoàn hảo. Nếu ở vào địa vị của họ, chắc nó cũng làm chuyện tương tự. Nhưng hi vọng không phải dùng đến súng hoặc dây trói.

Thomas đã kể lại phần lớn câu chuyện cho Brenda một ngày trước đó, bây giờ nó thuật lại gần như nguyên xi. Mê cung, cuộc đào thoát, phòng tập thể. Nhận nhiệm vụ vượt qua Đất cháy. Nó cẩn thận tạo ra vẻ quan trọng cho sứ mệnh của minh, nhấn mạnh rằng giải pháp điều trị đang chờ chúng ở cuối thử nghiệm. Khi mất đi sự trợ giúp của Jorge, có lẽ nó có thể bắt đầu lại với những người này. Nó cũng bộc lộ sự quan tâm đối với các trảng viên khác, nhưng khi được hỏi liệu có nhìn thấy bọn trẻ hoặc một nhóm con gái nào không thì ba người đối diện nó đều đáp là không.

Một lần nữa, nó không nói nhiều về Teresa. Nó chỉ không muốn gây nguy hiểm thêm cho con bé, mặc dù nó không rõ việc nhắc đến Teresa có thể gây ra chuyện đó như thế nào. Nó cũng nói dối một chút vé Brenda. Thật ra thì nó không làm điều đó một cách trắng trợn quá. Nó chỉ kể sao cho có vẻ như con bé đã đi cùng nó ngay từ đầu.

Khi Thomas kết thúc bằng chi tiết chạm trán với ba người đối diện trong hẻm, nó hít một hơi thật sâu và ngọ nguậy trên ghế.

- Các anh có thể tháo băng keo cho tôi được không?

Cao kều xấu hoắc vẩy nhẹ tay khiến Thomas chú ý. Một con dao sáng loáng nom rất sắc bén đã xuất hiện trên tay anh ta.

- Cậu nghĩ sao? - Cao kều xấu hoắc hỏi Tóc vàng.

- Được chứ, tại sao không.

Trong suốt quá trình nghe câu chuyện, Tóc vàng luôn giữ một vẻ mặt lạnh lùng, không tỏ ra tin tưởng hay nghi ngờ.

Cao kều nhún vai đứng dậy, tiến lại chỗ Thomas. Anh va vừa mới cúi xuống và chìa dao ra thì những âm thanh hỗn độn vọng xuống từ trên đầu. Tiếng huỳnh huỵch vang lên, theo sau là tiếng la hét. Rồi nghe như có cả trăm người đang chạy trên đó. Những bước chân cuồng loạn. Thêm nhiêu tiếng huỳnh huỵch và hò hét

- Một nhóm khác đã tìm thấy chúng ta. - Tóc vàng nói, mặt bỗng biến sắc. Anh ta đứng dậy, ra hiệu cho hai người còn lại đi theo mình. Chỉ vài giây sau họ đã rời phòng theo một cầu thang đi lên. Có tiếng cánh cửa mở ra rồi sập lại. Sự hỗn loạn trên đầu tiếp tục.

Tất cả chuyện đó khiến Thomas vô cùng hoảng sợ. Nó nhìn sang phía Brenda. Con bé chỉ ngồi yên nghe ngóng. Rổt cuộc, mắt hai đứa chạm nhau. Do vẫn còn bị bịt miệng nên Brenda chỉ có thể nhướng mày.

Thomas không thích cảm giác bị trói vào ghế như thế này. Đám Chạch mà nó đã gặp trong hẻm sẽ không có cơ hội nào trước những kẻ như gã Chạch mà chúng đã chiến đấu dưới Ngầm.

- Liệu sẽ ra sao nếu một đám những gã Chạch loạn óc đang ở trên kia? - Thomas hỏi.

Brenda ú ớ gì đó dưới lớp băng bịt miệng.

Thomas huy động toàn bộ các cơ bắp để nhích chiếc ghế lại gần con bé, từng chút một. Mới đi được chừng một mét thì những tiếng vật lộn ồn ào trên đầu đột ngột dừng lại. Thomas sững người ngó lên trần.

Không có gì xảy ra trong mấy giây tiếp theo. Sau đó, có một loạt bước chân, có lẽ là hai, băng qua sàn nhà phía trên. Một tiếng huỵch vang lên. Thêm một tiếng nữa. Một tiếng thứ ba. Thomas hình dung ra những thân người đổ xuống sàn.

Cánh cửa trên đầu cầu thang bật tung.

Những bước chấn mạnh mẽ chạy xuống. Do cầu thang khuất trong tối nên Thomas lạnh toát người trong khi chờ đợi kẻ sắp xuất hiện.

Cuối cùng, kẻ đó bước ra ánh sáng.

Minho. Bẩn thỉu và máu me, mặt đầy sẹo bỏng. Mỗi tay cầm một con dao. Minho.

- Hai người này sướng thật. - Thằng bé lên tiếng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »