Mặc dù đã trải qua không biết bao nhiêu chuyện, Thomas cũng chẳng thể nhớ nổi lần cuối cùng nó không thốt nên lời là khi nào.
- Làm sao... cái qu... - Nó lắp bắp, cố gắng nói một câu gi đó.
Minho mỉm cười, một dấu hiệu tốt, đặc biệt là khi căn cứ theo tình trạng hãi hùng của thằng bé.
- Vừa mới tìm ra cậu. Bộ cậu tưởng tụi này sẽ để cho cái đám mặt dẹp đó đụng tới cậu sao? Cậu nợ tôi rồi nhé. Nợ lớn lắm luôn đó. - Minho bước tới cắt băng keo cho Thomas.
- Cậu nói mới vừa tìm được là sao? - Thomas mừng tới nỗi muốn cười phá lên như thằng điên. Không những nó được giải cứu mà cả đám bạn bè của nó cũng còn sống sót. Còn sống!
Minho tiếp tục cắt băng keo.
- Jorge dẫn tụi tôi đi qua thành phố, vừa tránh đám Chạch, vừa kiếm đồ ăn. - Giải thoát cho Thomas xong, nó quay qua cát băng keo cho Brenda và nói tiếp. - Sáng hôm qua, tụi tôi tản ra, đi lùng sục khắp nơi. Chảo chiên ló mặt vô con hẻm trên kia đúng lúc ba tên Chạch chĩa súng vào cậu. Nó chạy về thông báo, bọn tôi điên tiết lên, bắt đầu tính tới chuyện đột kích. Hầu hết đám mặt dẹp ở đây đang ngủ, hoặc đã bị loại khỏi vòng chiến.
Brenda gỡ người ra khỏi chiếc ghế và chạy qua phía Thomas ngay khi dải băng keo cuối cùng được cắt đứt, nhưng rồi con bé ngập ngừng, Thomas không biết liệu con bé đang nổi điên hay chỉ lo lắng. Rồi Brenda gỡ miếng băng keo dán miệng và tiến đến bên cạnh Thomas.
Thomas đứng lên. Đầu nó lập tức xây xẩm, cả căn phòng quay cuồng khiến nó muốn bệnh. Nó buông người xuống ghế.
- Trời đất ơi. Có ai có aspirin không vậy?
Minho cười trừ. Brenda đã tiến đến chân cầu thang và đứng khoanh tay ở đó. Có gì đó trong thái độ của con bé cho thấy nó đang tức tối. Rồi Thomas nhớ ra điểu cuối cùng nó đã nói trước khi bị thuốc ngủ đánh gục.
Ôi trời nó nghĩ thầm. Nó đã bảo con bé sẽ không bao giờ là Teresa.
- Brenda, - Thomas ngượng ngùng hỏi thăm, - em khỏe không? - Nó sẽ không đời nào nhắc tới màn khiêu vũ và cuộc đối đáp kỳ quặc giữa hai đứa trước mặt Minho.
Brenda gật đầu, nhưng không nhìn lại Thomas.
- Em ổn. Chúng ta đi thôi. Em muốn gặp chú Jorge. - Những câu nói của con bé cụt lủn và không có chút cảm xúc nào.
Thomas rên rỉ, mừng vì có cơn đau đầu để được viện cớ. Phải rồi, Brenda đang rất tức nó. Thật ra tức không phải là từ chính xác. Con bé có vẻ tổn thương nhiều hơn.
Cũng có thể nó chỉ đoán mò và con bé không hề bận tâm chút nào.
Minho tiến đến bên cạnh Thomas, chìa tay ra.
- Đi nào, bồ. Đau đầu hay không thì chúng ta cũng phải lên đường thôi. Không biết chúng ta có thể giữ cho đám tù binh trên kia yên lặng được bao lâu.
- Tù binh à? - Thomas hỏi lại.
- Gọi sao cũng được, chúng ta không thế liều lĩnh thả bọn họ ra trước khi lên đường, chúng ta chi có khoảng một tá người, nhưng phải chống chọi với hai chục mạng. Bọn họ cũng không vui vẻ gì. Có lẽ họ đang bắt đầu nghĩ có thể quật lại tụi mình ngay sau khi tỉnh rượu.
Thomas lại đứng lên, lần này chậm rãi hơn. Đầu nó lùng bùng như bị gõ trống liên tục. Hai tròng mắt của nó cũng bị đây từ phía sau theo từng nhịp đập. Nó nhắm mắt lại một lúc, cho đến khi mọi thứ hết quay cuồng, trước khi hít một hơi thật sâu và nhìn Minho nói:
- Ổn rồi.
Minho cười đáp lại:
- Có thế mới đáng mặt đàn ông chứ. Đi thôi.
Thomas đi theo thằng bạn đến chỗ cầu thang. Nó dừng lại bên cạnh Brenda nhưng không nói gì. Minho ngó qua Thomas với vẻ mặt như thể muốn hỏi: Con nhỏ bị gì vậy ? Thomas chỉ lắc đầu khẽ.
Minho nhún vai, rồi huỳnh huỵch leo lên cầu thang, bỏ Thomas ở lại với Brenda một lúc. Có yẻ như con bé chưa muốn đi, và tiếp tục từ chối nhìn vào mắt Thomas.
- Anh xin lỗi. - Thomas nói, nó cảm thấy hối hận vì câu nói phũ phàng trước khi bất tỉnh. - Hình như anh có nói gì đó...
Brenda ngáng phắt lên nhìn vào mắt Thomas.
- Anh tưởng tôi thèm bận tâm tới anh và bạn gái anh hả? Tôi chỉ nhảy nhót, đùa giỡn một chút trước khi mọi chuyện tồi tệ thêm. Cái gì, anh tưởng tôi cảm nắng anh chắc? Tưởng tôi chết khô chết héo cho tới ngày anh ngỏ lời cầu hôn tôi chắc? Mơ đi nhé.
Lời nói của Brenda tràn đầy sự căm hận, tới nỗi Thomas lùi lại một bước, đau điếng như thể vừa nhận một cái tát. Trước khi nó kịp đáp trả thì Brenda đã đùng đùng bỏ lên trên cầu thang, vừa đi vừa ngấm nguýt. Chưa bao giờ nó thấy thiếu Teresa như lúc này. Bất giác nó gọi thầm tên con bé trong đầu, nhưng không có ai trả lời.
Mùi là thứ đập vào Thomas trước cả khi nó tiến vào căn phòng nơi mọi người từng nhảy nhót.
Giống như mồ hôi trộn lẫn với dịch ói.
Trên sàn mọi người nằm ngồi ngổn ngang, có người ngủ, có người co cụm lại và run rẩy, có người nằm im như chết. Jorge, Newt và Aris đang đứng canh gác, họ chậm rãi quay người, dao lăm lăm trong tay.
Thomas nhìn thấy chảo chiên và các trảng viên khác. Mặc dù đầu còn đang nhức, nó vẫn cảm thấy nhẹ nhõm và hào hứng hẳn lên.
- Các cậu đã ở đâu vậy? Các cậu đã gặp chuyện gì? - Nó hỏi.
- Thomas này! - chảo chiên reo lên. - Vẫn xấu xí như mọi khi! Newt tiến đến chỗ Thomas, nở một nụ cười thực bụng.
- Mừng là cậu chưa chết, Tommy. Tôi mừng thật sự đó.
- Tôi cũng yậy. - Thomas kinh ngạc nhận ra đây là cuộc đời nó đang sống. Đây là cách mọi người chào đón nhau sau một, hai ngày xa cách.- Mọi người đều đến được đây chứ? Các cậu đã ở đâu? Làm thế nào tới được đây?
New gật đầu.
- Còn đủ cả mười một đứa. Cộng thêm Jorge nữa.
Câu hỏi của Thomas bật ra trước khi mọi người kịp lên tiếng:
- Có tăm hơi gì của Barkley và đám Chạch còn lại không? Có phải bọn họ là những người đã cho nổ đường hầm không?
Người trả lời nó là Jorge. Thomas trông thấy anh ta đứng gần cửa ra vào nhất, tay cầm một thanh kiếm rất ghê rợn, lưỡi kiếm gác lên vai của Cao kều xấu hoắc. Gã và Đuôi ngựa đang ngồi co ro dưới sàn.
- Từ lúc đó không tháy hắn ta đâu nữa. Chúng tôi biến đi khá nhanh, còn bọn họ thì không đủ can đảm tiến vào sâu trong thành phố.
Việc nhìn thấy Cao kéu xấu hoắc khiến Thomas hơi bất an. Tóc vàng. Tóc vàng đâu rồi? Minho và những đứa khác xử trí thế nào với khẩu súng của hắn ta? Nó nhìn quanh nhưng không trông thấy Tóc vàng trong phòng.
- Minho này. - Thomas thì thầm, rồi vẫy thằng bé lại gần mình. Do cả nó và Newt đều đang đứng bên cạnh, nên chồm người tới trước. - Gã tóc vàng húi cua. Hình như là kẻ cầm đầu. Gã đâu rồi?
Minho nhún vai, đánh mắt ra hiệu cho Newt trả lời.
- Chắc là chuồn mất rồi. - Newt nói. - Cùng với một nhóm nhỏ. Bọn tôi không thể bắt hết tất cả mọi người.
- Sao vậy? - Minho hỏi. - Cậu ngán thằng đó hả?
Thomas nhìn quanh, hạ thấp giọng hơn nữa.
- Hắn có một khẩu súng. Hắn là kẻ duy nhất tôi từng thấy có 1 vũ khí nguy hiểm hơn dao. Với lại, hắn không tử tế lắm đâu.
- Ai cần quan tâm thứ tởm đó? - Minho nói. - Chúng ta sẽ ra khỏi thành phố khùng điên này trong một giờ nữa. chúng ta nên đi ngay.
Đây có lẽ là ý hay nhất Thomas từng nghe thấy trong suốt mấy ngày vừa qua.
- Đúng rói, tôi muốn rời khỏi đây trước khi hắn ta quay lại.
- Mọi người nghe đây! - Minho vừa nói vừa bước qua đám người. - Chúng tôi sẽ rời khỏi đây ngay lập tức. Đừng có đuổi theo thì tất cả sẽ không việc gì. Nếu bám đuôi chúng tôi, các người sẽ tiêu đời. Quá dễ để lựa chọn, há?
Thomas tự hỏi Minho giành lại quyền lãnh đạo từ Jorge khi nào. Nó nhìn qua phía anh ta và trông tháy Brenda đang lặng lẽ đứng cạnh một bức tường, mắt nhìn xuống sàn nhà. Nó cảm thấy rất tệ về việc đã xảy ra đêm trước. Thật sự là nó đã muốn hôn con bé, nhưng vi lí do nào đó, nó đồng thời cảm thấy mình thật kinh tởm. Có lẽ là do thuốc. Cũng có thể do Teresa. Hoặc là…
- Ê, Thomas! - Minho hét gọi nó. - Dậy coi! Chúng ta lên đường nào!
Một vài trảng viên đã bước qua cửa ra bên ngoài. Nó đã ngất đi bao lâu? Trọn một ngày, hay chi vài giờ? Nó đi theo bọn trẻ, dừng lại cạnh Brenda và khẽ đẩy con bé. Nó đã sợ con bé sẽ không đi cùng cả bọn, nhưng Brenda chỉ ngần ngừ một chút rói nhanh chóng bước ra cửa.
Minho, Newt và Jorge đứng đợi bọn trẻ và tiếp tục canh chừng với vũ khí trong tay, cho tới khi tất cả đã ra ngoài, trừ Thomas và Brenda. Tại ngưỡng cửa, Thomas quan sát trong lúc ba người lùi dần ra cửa, gươm dao không ngừng vung vẩy. Nhưng có vẻ như trong đám tù binh chẳng ai buồn gây sự. Có lẽ họ đã sẵn sàng để sống tiếp và mừng rỡ vì mình còn toàn mạng.
Mọi người tụ tập lại trong con hẻm, cách xa các bậc thang lên xuống. Thomas đứng gần bậc thang trên cùng, còn Brenda đã lẻn ra đứng ở phía bên kia của nhóm trẻ. Nó thề sẽ để cho con bé một mình ngay khi bọn trẻ đã đi ra khỏi thành phố an toàn. Nó thấy thích Brenda và muốn làm bạn với con bé chứ không có gì khác. Quan trọng hơn, tình cảm của nó dành cho Brenda ngày càng trở nên giổng với thứ nó đã dành cho Chuck. Vì một lí do nào đó, cảm giác trách nhiệm đối với con bé đã hình thành trong lòng Thomas.
- ... rồi chạy thục mạng.
Thomas lắc đầu, nhận ra Minho đang nói nay giơ. Cơn nhức đầu như búa bổ vẫn hành hạ nó, nhưng nó cố tập trung.
- Chi còn khoảng một dặm thôi. - Minho nói. - Đám Chạch này rốt cuộc cũng không quá nguy hiểm. Vậy nên chúng ta hãy…
- Ê!
Tiếng kêu vang lên từ phía sau Thomas, rè rè và âm lượng lớn, chất chứa đầy sự rồ dại. Thomas quay lại và thấy Tóc vẫn đang đứng ở bậc thang dưới cùng, ngay cạnh cánh cửa, tay giương ra. Những ngón tay của hắn nắm chặt khẩu súng đến mức các khớp đốt tráng bệch ra. Hắn tỏ ra bình tĩnh và lạnh lùng một cách bất ngờ. Nòng súng chĩa thẳng vào Thomas.
Hắn bóp cò trước khi mọi người kịp phản ứng. Tiếng súng rền vang trong con hẻm chật hẹp.
Cơn đau nhói lên nơi vai trái của Thomas.