Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 992 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

Phát đạn hất Thomas bật ngửa ra sau, xoay người và đập mặt xuống đất Giữa tiếng ù ở tai và cơn đau, nó nghe thấy tiếng súng nổ lần nữa, rồi những tiếng hằm hè, đấm đá, tiếp nối bởi tiếng kim loại chạm vào bề mặt xi măng.

Nó xoay người nằm ngửa lại, một bàn tay bấu chặt láy vị trí bị bắn, và cố thu hết can đảm để nhìn xuống vết thương. Tiếng ù trong tai nó mỗi lúc một lớn. Qua khóe mắt, nó thoáng nhìn tháy Tóc vàng bị đè xuống đất. Ai đó đang nện hắn cật lực.

Minho.

Rốt cuộc Thomas cũng nhìn được vết thương của mình. Thứ nhìn thấy làm tim nó loạn nhịp.

Từ cái lỗ nhỏ trên áo nó loang ra một vệt ướt tròn màu đỏ, tại vị trí phần mềm ở vai nó. Máu trào ra từ vết thương. Nó đau khủng khiếp. Nó tưởng cơn đau đầu lúc nãy của mình đã là dữ dội lắm, nhưng vết thương này đau hơn thế gấp ba, bốn lần. Tất cả sự đau đớn tập trung vào vai rồi từ đó lan tỏa ra khắp cơ thể.

Newt đang ở bên cạnh nó. Thằng bé nhìn xuống với đôi mắt lo lắng.

- Hắn bắn tôi. - Câu nói bật ra từ miệng Thomas và lập tức chiếm vị trí đầu bảng trong danh sách những thứ ngớ ngẩn nhất mà nó từng nói. Con đau giống như những cái kim bấm luồn lách trong cơ thể nó, đam chọc và cào xước bằng các đầu nhọn của chúng. Thomas cảm thấy đầu mình đang mê mụ dần đi một lần nữa.

Ai đó đã đưa một chiếc áo cho Newt để thằng bé bịt vào vết thương của Thomas, làm một đợt đau đớn khác tràn qua người nó. Nó bật khóc, không buồn bận tâm việc mình tỏ ra yếu đuối. Nó đau chưa từng thấy. Thế giới xung quanh nó tiếp tục tối thêm

Ngất đi, Thomas thuyết phục bản thân mình. Làm ơn ngất đi, để chuyện này biến mất

Những giọng nói văng vẳng xa xăm, cũng giống như giọng của chính nó lúc ở sàn nhảy:

- Tôi có thể lấy cái đó ra. - Giọng này là của Jorge nói với mọi người. - Nhưng tôi cần lửa.

- Chúng ta không thể làm việc này ở đây. - Hình như là giọng Newt.

- Hãy ra khỏi thành phố chết bằm này trước đã. - Chắc chắn là Minho rồi.

- Thôi được. Phụ tôi khiêng cậu ấy. - Không biết đứa nào. Những bàn tay luồn xuống bên dưới cơ thể nó và nắm lấy hai chân nó. Đau quá. Ai đó bảo sẽ đếm đến ba. Một. Đau. Hai. Ái da. Ba!

Nó bay bổng lên trời, cơn đau lại bùng nổ một đợt mới, rõ nét và tê tái.

Thế rồi ao ước được ngất đi của Thomas trở thành hiện thực. Bóng tối cuốn đi mọi rắc rối của nó.

Nó thức dậy, đấu óc u mê như một màn sương.

Ánh sáng làm nó chói mắt. Nó không tài nào mở mắt ra nổi. Toàn bộ cơ thể của nó dập dềnh và được những bàn tay túm chặt. Nó nghe thấy những tiếng thở dốc nặng nhọc, tiếng bước chân trên vỉa hè. Ai đó hét lên, nhưng nó không nghe ra được chữ nào. Từ xa vọng đến những tiếng la hét điên dại của đám Chạch. Có lẽ chúng đang bám theo bọn trẻ.

Nóng quá. Không khí nóng rát người.

Vai nó như có lửa đốt. Cơn đau xé nát cơ thể nó tựa như một loạt những vụ nổ độc địa, và một lần nữa nó lại chìm vào bóng tối.

* * *

Nó mở hé mắt.

Lần này thì ánh sáng đỡ gay gắt hơn. Những tia nắng hoàng hôn vàng vọt. Nó nằm ngửa trên nển đất cứng. Một cục đá chọc vào thắt lưng nó, nhưng cảm giác khó chịu đó còn sung sướng hơn bội phần so với cơn đau nơi vai. Mọi người lảng vảng xung quanh nó, rì rầm trò chuyện với nhau.

Tiếng ầm ĩ của đám Chạch đã trở nên xa xôi hơn. Nó không trông thấy gì ngoài bầu trời trên đầu không vướng víu các tòa nhà. Vai nó đau quá. Đau thật là đau.

Một ngọn lửa kêu lép bép đâu đó rất gần. Nó cảm thấy hơi nóng theo làn gió mơn man cơ thể mình.

Ai đó lên tiếng:

- Tốt hơn các cậu nên ghì cậu ta lại. Cả chân lẫn tay.

Mặc dù đầu óc nó vẫn lãng đãng như làn sương, câu nói này nghe chừng không ổn.

Một ánh bạc lóe lên trong mắt nó. Đó là ánh nắng chiểu phản chiếu trên... con dao chăng? Hình như lưỡi dao đỏ rực lên thì phải?

- Vụ này sẽ đau thấu trời đây. - Không biết đứa nào nói ra câu đó.

Nó nghe thấy một tiếng xèo trước khi hàng triệu tấn thuốc nổ xé toang vai mình.

Nó lại ngất đi lần thứ ba.

Nó cảm thấy lần bất tỉnh này dài hơn những lần trước. Khi nó mở mắt ra trở lại, sao trời trông như những đầu đinh ghim phát sáng! trên nền trời tối đen. Ai đó đang nắm tay nó. Nó cố quay đâu để nhìn thi bị một cơn đau nhói chạy dọc xương sống.

Không cần phải nhìn nữa. Đó là Brenda.

Còn ai vào đây chứ? Ngoài ra, bàn tay mềm mại và nhỏ nhắn! Brenda là cái chắc.

Cơn đau kinh hoàng trước đó đã được thế chỗ bởi thứ khác. Theo cách nào đó, bây giờ nó cảm thấy còn tồi tệ hơn. Thứ gì đó giống như một căn bệnh đang luồn lách trong cơ thể nó. Một sự ghê rợn, ngứa ngáy, dày vò. Thứ gì đó gớm ghiếc, tựa như lũ giòi bò trườn trong mạch máu, các hốc xương và giữa những thớ cơ của nó. Ăn dần cơ thể nó.

Cơn đau bây giờ trở nên nhức nhối nhiều hơn. Sâu thẳm và tê tái. Bao tử nó sôi réo và lồng lộn, mạch máu của nó nóng như lửa đốt

Không biết thế nào, nhưng nó chắc chắn có điểu gì đó rất tệ.

Chữ nhiễm trùng bật lên trong đầu nó, rồi cương quyết không chịu rời bỏ.

Nó mê đi.

Mặt trời buổi sáng đánh thức Thomas dậy. Điều đầu tiên nó nhận thấy là Brenda không còn nắm tay nó nữa. Rồi nó cảm thấy khống khí mát lạnh sớm mai trên da thịt, mang lại cho nó một khoảnh khắc sung sướng ngắn ngủi.

Sau đó, nó dần dần ý thức đầy đủ về cơn đau nhức nhối đang gặm nhấm cơ thể mình, đay nghiến từng tế bào. Sự đau đớn không còn liên quan đến cái vai và vết đạn bắn nữa. Có thứ gi rất khủng khiếp đã xảy ra trên toàn bộ cơ thể nó.

Nhiễm trùng. Lại cái chữ đó.

Nó không biết làm cách nào sống sót qua năm phút tới. Hoặc một giờ tới. Làm thế nào nó có thể vượt qua cả một ngày trời? Sau đó nó sẽ ngủ và tất cả quay lại từ đầu chăng? Sự tuyệt vọng ngoác miệng nuốt chửng nó, đe dọa đẩy nó xuống một vực thẳm kinh hoàng. Một sự điên dại pha lẫn hoảng sợ trùm lên nó. Và trên hết thảy là sự đau đớn.

Đó là lúc mọi chuyện trở nên kỳ quặc.

Những đứa khác nghe thấy trước Thomas. Minho và mọi người đột nhiên nằm dần xuổng đất tìm kiếm gì đó. Nhiều đứa tìm kiếm trên trời. Trời ạ? Sao chúng lại làm như thế nhỉ?

Có ai đó thốt ra chữ Berg, hình như là Jorge.

Rồi Thomas nghe thấy âm thanh đó. Một loạt tiếng bình bịch rất trầm nặng nề vang rền trước khi nó kịp nhận thấy điều đang xảy ra. Nó nhanh chóng có cảm giác như tiếng ổn vang lên trong đầu mình, làm xương hàm, xương tai nó va vào nhau lộp cộp và chạy dọc theo cột sống của nó. Tiếng ầm ầm đều đặn không thay đổi nghe như của chiếc trống lớn nhất thế giới, trên nền của tiếng động cơ rền vang. Luồng gió nổi lên, làm Thomas mới đầu tưởng lại có dông. Nhưng trời xanh trong không một gợn mây.

Tiếng ồn làm cơn đau của nó trầm trọng thêm và cơ thể nó lại bắt đẩu tối sập lại, nhưng nó cố chống cự để tìm hiểu nguồn gốc âm thanh đó. Minho hò hét gì đó, tay chỉ về phía bắc. Thomas cố nén đau để quay đầu quan sát. Gió thổi mạnh hơn, giật từng cơn qua người Thomas, làm áo quần nó bay phần phật. Bụi mù mịt che mờ không khí. Đột nhiên Brenda lại xuất hiện bên cạnh nó, siết chặt tay nó.

Con bé cúi xuống cho đén khi khuôn mặt hai đứa chỉ còn cách nhau một vài xen-ti-mét. Tóc Brenda bay lung tung.

- Em xin lỗi. - Con bé lên tiếng, mặc dù Thomas gần như không nghe thấy, - Em không có ý... Em biết là anh... - Không nói nên lời, Brenda nhìn đi chỗ khác.

Brenda đang nói gì vậy? Tại sao không cho nó biết thứ đang gây ra tiếng ồn khủng khiếp kia! Nó đau quá...

Một sự hoảng hốt lạ lùng xuất hiện trên khuôn mặt Brenda. Đôi mắt con bé mở to, miệng há ra. Rồi con bé bị gạt ra bởi hai...

Thomas hốt hoảng thực sự. Hai người trong những trang phục lạ lùng nhất nó từng thấy. Áo liền quần rộng lùng thùng và có màu xanh lá sẫm. Trên ngực áo của họ có những chữ cái mà nó không nhìn rõ. Mặt họ được che bởi một cặp kính bảo hộ. Không, không phải kính bảo hộ. Mà là một loại mặt nạ chống hơi độc. Trông họ rất quái dị. Họ gần giống như những loài côn trùng khổng lồ ăn thịt người gớm ghiếc được bọc nhựa.

Một trong hai người tóm lấy mắt cá chân Thomas. Người kia luồn tay xuống dưới xóc nách nó. Thomas hét toáng. Họ nhấc người nó lên, làm cơn đau lan ra khắp cơ thể nó. Bây giờ nó đã quen với sự đau đớn, nhưng cảm giác của lần này thậm chí còn tệ hơn. Vùng vẫy chỉ càng đau thêm, nên nó bất động.

Rồi hai người lạ mặt mang nó đi, và lần đầu tiên mắt Thomas đủ tập trung để đọc được những chữ cái trên ngực áo của người bê chân nó.

VSAT.

Bóng tối lại chực chờ nuốt chửng Thomas. Nó buông xuôi, nhưng cơn đau không buông tha nó.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »