Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 994 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

Một lần nữa, Thomas tỉnh lại dưới ánh sáng rực rỡ. Lần này nguồn sáng chiếu thẳng vào mắt nó từ bên trên. Nó biết ngay đó không phải là mặt trời, mà là một thứ khác. Hơn nữa, nguồn sáng nằm cách nó không xa. Ngay cả khi nó nhắm nghiền mắt trở lại thì dư ảnh của một cái bóng đèn vẫn trôi nổi trong bóng tối.

Nó nghe thấy những giọng nói gần như thì thầm. Nó không hiểu chút nào. Chúng quá khẽ và quá xa tầm nhận biết của nó.

Nó nghe thấy tiếng kim loại chạm nhau lanh canh. Thứ đầu tiên nó nghĩ đến là các dụng cụ y khoa. Dao mổ, cùng với những cái que có gắn gương ở đẩu. Những hình ảnh đó trôi lên từ trong mớ ký ức âm u của nó, cộng thêm với cái nguồn sáng kia nữa, nó biết.

Nó đã được đưa tới bệnh viện. Bệnh viện. Thứ cuối cùng mà nó nghĩ tới tại Đất cháy. Hay là nó đã được đưa đi nơi khác, xa thật xa? Thông qua một cái cửa Xuyên không chẳng hạn?

Một bóng đen chắn ngang nguồn sáng và Thomas mở mắt ra. Ai đó đang cúi nhìn nó. Người này mặc cùng thứ trang phục kỳ dị giống như nhũng người đã đưa nó tới đây. Cũng đeo mặt nạ hơi độc, hay thứ gì đó. Hai tròng mắt kính rất to. Đằng sau lớp kính bảo hộ, nó nhìn thấy đôi mắt đen đang quan sát mình. Mắt của một phụ nữ, mặc dù nó không giải thích được vì sao mình biết.

- Cháu có nghe thấy ta nói không? - Bà ta hỏi. Đúng là một phụ nữ, mặc dù lớp mặt nạ đã cản bớt giọng nói của bà.

Thomas cố gắng gật đầu, nhưng không rõ có thực sự làm được điều đó hay không.

- Chuyện này đáng lí không được xảy ra. - Bà ta lùi lại một chút và nhìn đi chỗ khác, khiến Thomas cho rằng câu nói vừa rồi không phải dành cho nó. - Làm thế nào lại có một khẩu súng ở đó kia chứ? Có biết trên viên đạn đầy rỉ sét và chất bẩn không? Chưa kể còn vi khuẩn nữa.

Bà ta có vẻ tức giận.

Một người đàn ông đáp.

- Cứ làm đi đã. Chúng ta phải đưa nó quay lại. Nhanh tay lên.

Thomas gần như chẳng kịp hiểu hết điều họ đang nói. Một cơn đau khác lại nhói lên nơi vai nó.

Nó ngất đi không biết lẫn thứ mấy nữa.

Nó lại tỉnh dậy.

Có thứ gì đó đã biến mất. Nó không thể nói là thứ gì. Cũng vẫn nguồn sáng phát ra từ cùng một vị trí bên trên. Lần này nó nhìn sang một bên thay vì nhắm mắt. Nó có thể nhìn thấy rõ ràng hơn: những ô màu xám bạc trên trần nhà, một thiết bị bằng thép với đủ thứ màn hình, nút bấm. Nó chẳng nhận ra thứ gì.

Rồi nó chợt hiểu. Nó sững sờ đến mức gần như không tin nổi chuyện này là thực.

Nó không cảm thấy đau đớn nữa. Không một chút nào.

Không có ai đứng quanh đó. Không có những bộ đồ màu xanh lá lập dị mắt kính bảo hộ, không ai ấn dao mổ vào vai nó. Hình như nó đang ở một mình, và sự vắng bóng của cơn đau đúng là sung sướng. Nó không biết mình có khả năng cảm thấy sảng khoái đến mức ấy.

Nhưng chắc đây là tác dụng của thuốc.

Nó mê đi.

********

Nó nhúc nhích khi nghe thấy những giọng nói xuyên qua màn sương mù đang bủa vây đầu óc dưới tác dụng của thuốc.

Tuy nhiên nó biết mình phải nhắm mắt, để xem liệu có tìm hiểu được gì từ những người đã đưa mình đi hay không. Những người đã cứu mạng nó, loại bỏ sự nhiễm trùng khỏi cơ thể nó.

Một người đàn ông nói:

- Chị có chắc việc này không làm rối mọi chuyện không?

- Chắc chứ. - Một phụ nữ đáp. - Ờ thì, tôi tin là vậy. Nếu có chăng thì nó sẽ kích thích một hình mẫu trong vùng sát thủ mà chúng ta không mong đợi. Một món quà tặng thêm, biết đâu đấy?

Tôi không thể hình dung nó dẫn thằng bé hay bất kỳ đứa nào khác theo một hướng làm ngăn cản các hình mẫu khác mà chúng ta đang tìm kiếm.

- Lạy trời, hi vọng chị nói đúng. - Người đàn ông đáp.

Một phụ nữ khác lên tiếng, giọng nói của người này lanh lảnh như chuông:

- Trong số những đứa còn lại, anh chị nghĩ bao nhiêu đứa vẫn là ứng viên tiềm năng? - Thomas nhận thấy chữ ứng viên được nhấn mạnh. Nó cố nằm yên lắng nghe.

- Chúng tôi nghĩ còn bốn, hoặc năm. - Người phụ nữ đầu tiên - Thomas là hi vọng lớn nhất của chúng ta. Nó đáp ứng rất nhanh nhạy trước các Biến số. Gượm đã, hình như tôi mới thấy mắt nó di động.

Thomas cứng ngời, cố gắng nhìn thẳng vào bóng tối phía trước, trong lúc vẫn nhắm nghiền mắt. Chuyện này cực kỳ khó, nhưng nó ép mình thở thật đều đặn, như thể đang ngủ. Nó không biết những người này đang nói về chuyện gì, nhưng nó rất muốn nghe thêm. Nó biết mình cần nghe thêm.

- Nó nghe thi đã sao? - Người đàn ông nói. - Nó không thể hiểu đủ để làm ảnh hưởng đến các đáp ứng của mình. Càng tốt cho nó khi nó biết rằng chúng ta đã thực hiện một việc rất ngoại lệ đó là điều trị nhiễm trùng cho nó. Rằng VSAT sẽ làm điều phải làm, nếu cần.

Người phụ nữ giọng cao bật cười, đó là một trong những dễ chịu nhất mà Thomas từng nghe.

- Thomas, nếu cậu đang nghe, thì đừng mừng vội. chúng tôi sắp đưa cậu trở vể chỗ cũ.

Lượng thuốc đang chảy qua tĩnh mạch của Thomas dường như tăng lên. Nó cảm thấy mình chìm dần vào cơn mê. Nó cố mở mắt, nhưng không thể. Trước khi mất ý thức, nó còn nghe được một câu nói cuối cùng, của người phụ nữ đầu tiên. Một câu nói rất lạ lùng.

- Đó là điều cậu vẫn muốn chúng tôi thực hiện.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »