Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 999 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

Những người bí ẩn đó đã giữ lời.

Khi Thomas tỉnh lại lần nữa, nó đang lơ lửng giữa không trung. Cơ thể nó được buộc chặt vào một cái cáng bằng vải bố và đong đưa nhè nhẹ. Một sợi dây thừng to gắn với một vòng kim loại màu xanh dương đưa nó xuống thấp dần từ một thứ gì đó cực lớn. Kèm theo đó là những tiếng nổ ầm ầm mà nó từng nghe thấy lúc được đưa đi. Nó hoảng sợ bấu vào cạnh cáng.

Cuối cùng, nó cảm thấy một cú chạm nhẹ, rồi hàng loạt gương mặt vây quanh mình. Minho, Newt Jorge, Brenda, Frypan, Aris, các trảng viên khác. Sợi dây đưa nó xuống rời ra, vung mạnh lên không trung. Gần như ngay lập tức, thiết bị bay đã đưa nó tới bốc nhanh lên cao, biến mất vào vầng mặt trời chói chang trên đầu Tiếng động cơ nhỏ dần rồi nhanh chóng tắt hẳn.

Mọi người nhao nhao cùng lên tiếng:

- Chuyện nàỵlà sao?

- Cậu ổn không?

- Họ làm gì với cậu vậy?

- Đi bằng Berg có sướng không?

- Vai cậu sao rổi?

Thomas không trả lời mà cố gắng đứng dậy nhưng nhận ra mình vẫn còn đang bị buộc chặt vào cáng. Nó đưa mắt tìm Minho.

- Giúp tôi với.

Khi Minho và một vài đứa khác bận rộn gỡ dây buộc, Thomas chợt có một suy nghĩ kỳ lạ. Những người của VSAT đã xuất hiện để cứu nó khá nhanh. Theo những gì họ nói thì đây là một điều họ không tính đến, nhưng vẫn thực hiện. Như vậy họ đang theo dõi và có thể xuất hiện giúp đỡ bọn trẻ bất cứ khi nào họ muốn.

Nhưng họ chưa từng làm thế, cho đến tận bây giờ. Đã bao nhiêu đứa trẻ mất mạng trong những ngày vừa qua, khi mà VSAT chỉ đứng ngoài quan sát? Và tại sao khi nó bị bắn bởi một viên đạn gớm ghiếc thì tình hình lại thay đổi?

Có quá nhiều thứ để suy ngẫm.

Khi đã được tháo dây buộc, Thomas đứng dậy và căng cơ; phớt lờ cơn mưa câu hỏi đổ xuống lẩn thứ hai. Thời tiết rất nóng, nóng kinh khủng, và trong lúc duỗi người, nó nhận ra mình không hể cảm thấy gì ngoài một cơn đau nhẹ ở vai. Nó nhìn xuống, thấy mình đang mặc quân áo mới, và dưới ống tay áo bên trái của nó là lớp băng cộm lên. Nhưng nó lập tức nghĩ đến một việc khác.

- Các cậu làm gì ở ngoài này vậy? Bị nướng chín hết bây giờ!

Minho không đáp mà đưa tay chỉ về thứ gì đó ở phía sau lưng Thomas. Nó quay lại và nhìn thấy một căn lều tồi tàn. Được làm bâng củi khô, căn Iểu coi bộ muốn sập bát cứ lúc nào, nhưng đủ lớn để cho mọi người cùng trú ấn.

- Chúng ta nên quay vào trong đó thôi. - Minho nói.

Thomas nhạn ra đám trẻ vừa mới chạy ra khỏi lều để xem nó được vận chuyển bằng một chiếc... Berg? Jorge từng gọi thứ đó là Berg.

Nhóm trẻ kéo nhau vào trong chỗ trú ấn. Thomas nhắc đi nhắc lại rằng nó sẽ giải thích từ đầu đến cuối sau khi chúng quay vào lều. Brenda tìm đến, và bước đi bên cạnh Thomas. Nhưng con bé không chìa tay ra. Điều đó khiếm Thomas cảm thấy nhẹ người. Hai đứa không nói gì với nhau.

Thành phố của đám người Chạch nằm cách đó vài dặm về phía nam, co cụm trong tất cả sự điêu tàn và điên loạn của nó. Không còn dấu hiệu của những gã Chạch nữa. Vùng núi phía bắc đã lừng lững trước mặt, cách bọn trẻ chỉ chừng một, hai ngày đường. Dốc đứng và không có sự sống, những tảng đá chồng chất lên cao mãi, cho đến khi kết thúc bằng những đỉnh núi lởm chởm màu nâu. Những đường cắt thô bạo của dáng núi khiến cho toàn bộ quần thể trông như bị một gã khổng lồ vung rìu chém bừa hét ngày này sang tháng nọ, mải miết trút xả cơn bực tức của hắn.

Bọn trẻ tiến đến căn lểu trú ẩn làm bằng những thanh gỗ trơ trụi như xương khô. Nhìn căn lều giống như nó đã đứng đó từ cả trăm năm qua, được xây dựng bởi một người nông dân vài ngày trước khi thế giới bị tàn phá. Làm thế nào nó chống chọi được mọi thứ là một bí ẩn hoàn toàn. Tuy vậy, chỉ cần một que diêm là tất cả chỗ này sẽ cháy tan trong vòng ba giây.

- Được rồi. - Minho vừa nói vừa chỉ vào một chỗ ở trong góc xa của căn lều. - Cậu ngồi xuống đó; chọn tư thế thật thoải mái rồi bắt đầu kể đi.

Thomas không thể tin nổi cảm giác khỏe khoắn của mình. Nó chỉ thấy đau nhẹ ở vai. Nó cũng không nghĩ còn chịu tác dụng của bất kỳ loại thuốc nào. Những bác sĩ của VSAT tỏ ra rất xuất sắc trong công việc của mình. Nó ngồi xuống và đợi cho mọi người khoanh chân yên vị trên nền đất bụi bặm và nóng ran trươc mặt mình. Nó giống như một ông thầy giáo chuẩn bị giảng bài - lại một hình ảnh lóe lên từ trong ký ức của nó.

Minho là đứa cuối cùng ngồi xuống, ngay bên cạnh Brenda.

- Được rồi, kể cho tụi này nghe về chuyến du hành cùng với đám người ngoài hành tinh trên con tàu không gian gớm ghiếc đó coi.

- Cậu có chắc là muốn nghe không? - Thomas hỏi. - Còn bao nhiêu ngày để vượt qua núi tới nơi trú ẩn an toàn?

- Năm ngày. Nhưng cậu thừa biết chúng ta không thể lang thang dưới cái nắng như thế này khi không có gì bảo vệ. Cậu cứ kể đi rồi chúng ta sẽ ngủ trước khi lên đường buổi tối. Kể đị.

- Tốt thôi. - Thomas nói. Nó tự hỏi bọn trẻ đã làm gì trong khi nó vắng mặt, nhưng rồi nhận ra chuyện đó không quá quan trọng. - Các bạn trẻ để dành câu hỏi lại sau nhé. - Nhận thấy không có đứa nào bật cười hay thậm chí là mỉm cười, nó ho hắng rồi vội vàng nói tiếp. - Chính VSAT đã đưa tôi đi. Tôi hoàn toàn bất tỉnh trong lúc họ giao tôi cho một sổ bác sĩ để những người này thực hiện công việc cứu chữa. Tôi nghe họ nói đại loại là chuyện này đáng lẽ không được xảy ra, khẩu súng là một yếu tố mà họ không mong đợi. Viên đạn đã làm tôi bị nhiễm trùng nặng, và tôi đoán họ cảm thấy chưa phải lúc để tôi chết.

Những cái nhìn trống rỗng chiếu vào Thomas.

Nó biết bọn trẻ sẽ khó mà chấp nhận được, ngay cả sau khi nó kể lại toàn bộ câu chuyện.

- Tôi chỉ kể những gì đã nghe được.

Nó tiếp tục giải thích thêm. Mọi chi tiết nó có thể nhớ được, cuộc đối thoại kỷ lạ bên giường bệnh mà nó nghe lỏm. Những hình mẫu vùng sát thủ và các ứng viên. Các Biến số. Tất cả dường như không có ý nghĩa gì khi nó nghe thấy lần đầu tiên, và càng trở nên phi lí khi bây giờ nó cố nhớ lại từng chữ. Mọi người cũng tỏ ra chán nản y hệt như nó.

- Ơ, nhiểu thứ đã được sáng tỏ. - Cuối cùng Minho lên tiếng. - Chắc chắn là việc này có liên quan đến những tấm biển đề tên cậu treo cùng khắp trong thành phố.

Thomas nhún vai.

- Mừng là các cậu cảm thấy vui khi tôi còn sống.

- Nè, nếu cậu muốn làm trưởng nhóm, tôi không có ý kiến gì đâu. Tôi thật sự vui mừng khi thấy cậu còn toàn mạng.

- Thôi, cảm ơn. Cậu cứ việc giữ ghế của câu.

Minho không đáp. Thomas không thể phủ nhận những những tấm biển khiến nó rất bận tâm. - Có phải thực sự VSAT muốn nó trở thành thủ lĩnh? Nó nên làm gì đây?

Newt đứng dậy, mặt cau lại đăm chiêu.

- Như vậy, chúng ta là những ứng viên tiềm năng cho chuyện gì đó. Có thể mục đích của tất cả những thứ chết bằm mà chúng ta đã trải qua là để loại dần những người không đủ trình độ. Nhưng vì lí do gì đó, khẩu súng và viên đạn không phải là một phần của… những bài kiểm tra. Hay là các Biến số, sao cũng vậy. Nếu Thomas có chết thì cũng không được chết vì một chứng nhiễm trùng chết bằm nào đó.

Thomas mím môi và gật đầu. Nó thấy đó là một bài tóm tắt hợp lí.

- Như vậy có nghĩa là họ đang quan sát chúng ta. - Minho nói.

- Giống như họ đã làm ở trong Mê cung. Có ai nhìn thấy một con bọ dao chạy lăng quăng đâu đó không?

Một vài trảng viên lắc đầu.

- Bọ dao là cái quái gì thế? - Jorge hỏi.

Thomas giải thích cho anh ta:

- Là những con thằn lằn máy có gắn camera đề theo dõi chúng tôi trong Mê cung.

Jorge đảo mắt.

- Đương nhiên rồi. Xin lỗi vì đã thắc mắc.

- Mê cung chắc chắn là một cấu trúc trong nhà. – Aris nói – Nhưng ở đây thì không thể nói là chúng ta đang ở trong nhà được. Mặc dù bọn họ có thể sử dụng vệ tinh hoặc các camera tầm xa, tôi nghĩ vậy.

Jorge hắng giọng.

- Chuyện khiến Thomas trở nên đặc biệt như vậy? Những tấm biển trong thành phố ghi hẳn hoi cậu ta là người dẫn đầu thực sư. Thế rồi bọn họ lao bổ đến cứu ngay khi cậu ta gặp nguy hiểm. - Anh ta nhìn Thomas. - Tôi không cố gắng tỏ ra ác ý đâu nhé, chú em. Tôi chỉ tò mò thôi. Điều gì khiến cậu trội hơn những người bạn còn lại?

- Tôi chẳng có gì đặc biệt. - Thomas nói, mặc dù nó biết mình đang che giấu một điều gì đó, chỉ có điều nó không biết đó là điều gì - Anh đã nghe thấy rồi. Để bỏ mạng ngoài này thì chúng tôi có rất nhiều cách thức, nhưng súng đạn không được tính đến. Tôi nghĩ họ sẽ cứu bất kỳ ai bị bắn. Vấn đề không phải ở tôi, mà là ở viên đạn đã làm rối mọi chuyện.

- Dẫu vậy, - Jorge đáp lại với một nụ cười nhếch mép, - tôi nghĩ từ giờ trở đi tôi sẽ bám sát cậu.

Một vài lời tranh cãi nổ ra, nhưng Minho không để chúng kéo dài. Thằng bé nhấn mạnh là tất cả đều cần phải ngủ nếu muốn đi bộ cả đêm theo kế hoạch. Thomas không phản đối. Nó cảm thấy mỗi lúc một mệt mỏi hơn khi phải ngồi trên nền đất nóng ran và trong bầu không khí nực nội này. Có lẽ cơ thể nó đang phục hồi, cũng có thể chỉ do nhiệt độ môi trường. Nhưng dù thế nào thì nó cũng đang buồn ngủ.

Bọn trẻ không có khăn trải giường hay gối nệm gì, nên Thomas cuộn mình nằm xuống tại chỗ, đầu gác lên một cánh tay. Không hiểu sao Brenda thành ra nằm ngay bên cạnh nó, nhưng không nói gì và cũng không đụng chạm tới nó. Nó không biết liệu mình có bao giờ hiểu nổi con bé không.

Thomas hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, rồi thư giãn, chào đón cảm giác nặng trĩu của giấc ngủ khi nó bắt đầu lôi mình xuống đáy sâu. Những âm thanh xung quanh bắt đầu lặng dần không khí bắt đầu cô đọng. Một sự bình thản trùm lên người Thomas, sau đó là giấc ngủ.

Mặt trời vẫn đang chiếu sáng khi một giọng nói vang lên trong đầu Thomas, đánh thức nó dậy.

Một giọng con gái.

Teresa.

Sau nhiều ngày im lặng, Teresa bắt đầu nói chuyện với nó bằng ý nghĩ. Con bé đột nhiên tuôn ra một tràng chữ nghĩa.

Tom, đừng cố đáp lại, cứ nghe thôi. Một chuyện kinh khủng sẽ xảy ra với cậu vào ngày mai. Một chuyện rất, rất khủng khiếp. Cậu sẽ bị đau và sợ hãi. Nhưng cậu phải tin tớ. Dù có thế nào, dù có nhìn thấy, nghe thấy, hay suy nghĩ gì. Cậu phải tin tớ. Tớ sẽ không thể nói chuyện với cậu.

Teresa ngừng lời, nhưng Thomas còn đang quá sửng sốt và cố gắng hiểu cũng như ghi nhớ những điều con bé vừa nói, nên nó không kịp nói tiếng nào trước khi con bé lên tiếng trở lại.

Tớ phải đi đây. Cậu sẽ không nghe thấy tớ một thời gian.

Con bé lại ngừng lời.

Cho đến khi chúng ta gặp lại nhau.

Thomas luống cuống tìm gì đó để nói, nhưng giọng nói và sự hiện diện của con bé đã biến mất, một lần nữa bỏ lại nó với sự trống vắng.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »