Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1004 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

Phải mất một lúc lâu Thomas mới ngủ lại được.

Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Teresa. Chắc chắn. Giống như trước đây, khi hai đứa giao tiếp bằng ý nghĩ với nhau, nó cảm thấy sự hiện diện của Teresa, hiểu được những cảm xúc của con bé. Teresa đã đến với nó, cho dù chỉ là một khoảnh khăc ngắn ngủi. Khi con bé ra đi, tựa hồ như khoảng trống rộng hoác ấy lại xuất hiện. Như thể trong những ngày sau khi Teresa biến mất, một thứ chất lỏng đặc sệt đã từ từ chảy vào lấp đây chỗ trống, để rồi bị hút cạn khi con bé đến và đi lần nữa.

Nhưng con bé nói như vậy nghĩa là thế nào? Có điều gì đó kinh khủng sẽ xảy ra cho Thomas, nhưng nó cần phải tin Teresa. Nó không tài nào đủ tập trang để tìm ra ý nghĩa của chuyên này. Dù cho lời cảnh báo của con bé nghe rất nghiêm trọng, tâm trí nó vẫn đổ dồn vào câu cuối cùng, về việc hai đứa sẽ gặp lại nhau. Đó có phải là một tia hi vọng giả tạo không? Hay nó có nghĩa là con bé sẽ vượt qua những chuyện tệ hại một cách ổn thỏa? Tái hợp vớ Teresa ư? Những khả năng khác nhau xẹt qua đầu Thomas, nhưng tất cả dường như đều rơi vào ngõ cụt.

Ngày mỗi lúc một nóng hơn trong khi Thomas cựa mình tră n trở với các suy nghĩ. Đã gần như quen với sự vắng mặt của Teresa, giờ đây nó lại cảm thấy quặn thắt trong bụng. Tình hình càng tồi tệ thêm khi nó có cảm giác đã phản bội Teresa vì để cho Brenda làm bạn với mình, đồng thời trở nên gân gũi quá mức với con bé.

Trớ trêu thay, bản năng thúc giục nó thò tay đánh thức Brenda để kể cho con bé về chuyện nay. Như vậy có sai trái không nhỉ? Nó cảm thấy bực bội và ngu ngốc tới mức muốn hét lên.

Thật tuyệt cho một đứa đang cố ngủ lại trong cái nóng khổ sở.

Mặt trời chỉ mới đi được nửa đường tới chân trời khi rốt cuộc nó cũng chợp mắt

Khi được Newt đánh thức vào buổi tối, Thomas cảm thấy khá hơn đôi chút. Chuyến thăm viễng ngắn ngủi của Teresa giờ đây giống như một giấc mơ. Nó gần như tin chuyện đó chưa hề thực sự diễn ra.

- Ngủ ngon không, Tommy? - Newt hỏi. - Vai cậu thế nào rồi?

Thomas ngồi dậy giụi mắt. Dù nó chỉ ngủ chưa đây ba, bốn tiếng, nhưng giấc ngủ của nó rất sâu và không bị làm phiền. Nó xoa vai để kiểm tra và lại một lần nữa cảm thấy bất ngờ.

- Rất ổn, thật đấy. - Nó đáp. - Hơi đau một chút, nhưng chỉ có thê thôi. Khó mà tin nổi trước đó tồi đã đau dữ dội tới mức nào.

Newt quan sát những đứa trảng viên đang chuẩn bị lên đường quanh mình, rồi lại nhìn vào Thomas.

- Có vẻ như tụi mình chưa có dịp nói chuyện nhiều kể từ khi rời khỏi cái phòng tập thể chết bằm đó. Không có thời gian để ngồi uống trà với nhau, nhỉ.

- Ừ - Tự dưng Thomas nghĩ tới Chuck và tất cả nỗi đau từ cái chết của thằng nhóc bỗng ùa về. Điều này chỉ càng làm nó căm ghét những kẻ đứng sau mọi chuyện. Nó nhớ tới câu của Teresa. - Tôi không thể hiểu làm thế nào VSAT lại là tốt được.

- Hả?

- Còn nhớ Teresa đã viết gì lên cánh tay khi vừa mới tinh hôn mê không? Cậu có biết chuyện đó không cái đã? Teresa đã viết VSAT là tốt. Tôi chỉ cảm thấy khó mà tin được chuyện đó. - Nó không buồn giấu sự chua chát trong giọng điệu của mình.

Newt mỉm cười lạ lùng.

- Ờ, nhưng họ vừa mới cứu cái mạng của cậu đó.

- Phải rồi, họ là thánh mà. - Thomas không thể phủ nhận nó đang hoang mang. Họ đã cứu mạng nó. Nó cũng biết mình từng làm việc cho họ. Nhưng nó không nắm được ý nghía thực sự của chuyện đó.

Sau khi cựa mình, Brenda ngồi dậy, ngáp dài.

- Chào buổi sáng. À quên, buổi tối. Sao cũng được.

- Sống được thêm một ngày nữa. - Thomas nói, và chợt nhận ra Newt đáng lẽ không biết Brenda. Nó thực sự không biết chuyện gì đã xảỵ ra với nhóm trẻ kể từ sau khi bị bắn. - Tôi đoán các cậu đã có thời gian để tìm hiểu nhau rồi. Nếu chưa thì, Brenda, đây là Newt. Newt, đây là Brenda.

- Ừ, tụi tôi biết nhau rồi. - Newt chổm tới bắt tay Brenda một cách hài hước. - Nhưng cảm ơn một lần nữa vì đã không để cho anh giai này bị hại đời trong lúc hai người tiệc tùng.

Một nụ cười thoáng qua xuẫt hiện trên gương mặt Brenda.

- Tiệc tùng. Phải rồi. Tôi đặc biệt thích đoạn hai chúng tôi bị ngươi ta dọa cắt mũi. - Khuôn mặt con bé nhanh chóng trở nên vừa bối rối vừa tuyệt vọng. - Chắc cũng không còn lâu nữa trước khi tôi trở nên điên dại như thế.

Thomas không biết phải nói thế nào để đáp lại.

- Chưa chắc em đã bị nặng hơn tụi anh đâu. Nên nhớ là…

Brenda ngắt lời nó:

- Phải, em biết rồi. Các anh sẽ đưa em đến với liệu pháp điều trị thần kỳ đó. Em biết mà. - Nói rồi con bé đứng dậy. Cuộc nói chuyện chấm dứt.

Thomas nhìn Newt. Thằng bé nhún vai nhỏm dậy, chồm tới và thì thào với Thomas:

- Brenda là bạn gái mới của cậu hả? Tôi sẽ mách Teresa. - Newt cười khúc khích bỏ đi.

Thomas ngồi thần người trong một phút, đầu óc rối bời trước tất cả mọi chuyện. Teresa, Brenda, đám bạn của nó. Lời cảnh báo đã nhận được. Nhật trùng. Việc chúng chỉ còn vài ngày để băng qua núi. VSAT. Điều đang đợi chúng tại nơi trú ẩn an toàn và sau này.

Quá nhiều. Quá nhiều thứ.

Nó phải ngừng suy nghĩ thôi. Nó thấy đói. chuyện này thì có thể giải quyết được. Vậy nên nó đứng lên và đi kiếm đồ ăn. Chảo chiên không làm nó thất vọng.

* * *

Bọn trẻ lên đường ngay khi mặt trời vừa khuất sau đường chân trời và biến cả vùng đất màu cam thành ra gằn như đỏ tía. Thomas ngứa ngáy muốn bước đi đế thư giãn gân cốt lắm rồi.

Dãy núi dần dần trở thành những đỉnh nhọn tối tăm, mỗi lúc một cao thêm khi bọn trẻ bước đi. Không có quả đồi thấp nào dưới chân núi. Thung lũng bằng phẳng cứ thế trải dài cho đến khi mặt đất vươn thẳng lên trời tạo thành những vách đá dựng ngược và sườn dốc chóng mặt. Tất cả chìm trong một màu nâu buồn tẻ, chết chóc. Thomas hi vọng một con đường rõ ràng sẽ xuất hiện khi chúng đến gần.

Bọn trẻ không nói nhiều trong lúc bước đi. Brenda bám sát Thomas nhưng giữ yên lặng. Con bé thậm chí không trò chuyện với Jorge. Thomas không thích điều này. Tự dưng mọi thứ giữa hai trở nên ngượng ngập. Nó thích con bé, có lẽ nhiều hơn bất cứ đứa nao khác, bên cạnh Newt và Minho. Và Teresa, tất nhiên rồi.

Newt tiến lại gần Thomas. Bóng tối đã ập xuống. Trăng và sao là những người dẫn đường duy nhất của bọn trẻ. Ánh sáng của chúng vừa đủ - bạn không cần nhiều ánh sáng khi mặt đất bằng phẳng va chỉ phải tiến về phía bức tường đá lừng lững trước mặt. Tiếng những bước chân của đám trẻ tràn ngập trong không gian.

- Tôi đã nghĩ rồi. - Newt lên tiếng.

- Vể chuyện gì? - Thomas không để tâm lắm. Nó chỉ thấy mừng là có người trò chuyện cho nhẹ đầu.

- VSAT. Cậu biết đấy, họ phá luật vi cậu.

- Thì sao?

- Họ từng nói không có luật lệ nào. Họ nói chúng ta có thừa thời gian để đến được cái nơi trú ẩn an toàn chết bằm dó và chỉ có vậỵ. Không có luật lệ. Người này người nọ rơi rụng, thế rồi họ xuất hiện trong một con quái vật bay để cứu mạng cậu. Vô lí lắm. - Thằng bé ngừng lời. - Không phải tôi đang trách cứ gì. Tôi mừng là cậu còn sống sót và nguyên lành.

- Cám ơn. - Thomas biết đó là một ý tốt, nhưng nó đã quá mệt khi nghĩ tới chuyện đó.

- Còn mấy cái biển treo trong thành phố nữa. Kỳ lạ.

Thomas ngó sang Newt, nhưng gần như không thể trông rõ mặt thằng bạn.

- Gì vậy? Cậu đang ganh tỵ hay sao thế? - Nó hỏi, cổ tỏ ra bông đùa và phớt lờ việc những tấm biển phải mang ý nghĩa quan trọng.

Newt bật cười.

- Còn lâu nhé huynh. Chi muốn biết điểu gì thực sự đang diễn ra ở đây. Ý nghĩa của tất cả chuyện này.

- Ừ - Thomas gật đầu, không thể đồng tình hơn. - Người phụ n đó nói chỉ vài người trong chúng ta là những ứng viên đủ tốt. Bà ta cũng nói tôi là ứng viên tốt nhất, và họ không muốn tôi chết vì một thứ không có trong hoạch định của họ. Nhưng tôi không rõ tất cả chuyện này nghĩa là thế nào. Chắc phải có gì đó liên quan tới mấy cái hình mẫu vùng sát thủ.

Hai đứa đi thêm một vài phút, rổi Newt lại lên tiếng:

- Chẳng đáng để ta suy nghĩ nát óc. Chuyện gì đến sẽ đến thôi.

Thomas suýt nữa đã kể với Newt về điều Teresa vừa cho nó biết, nhưng tự dưng lại thấy chuyện đó không thích hợp.

Nó im lặng. Sau đó Newt lảng ra xa, và nó lại bước đi một mình trong bóng tổi.

Vài giờ nữa trôi qua trước khi Thomas có một cuộc đổi thoại khác, lẩn này là với Minho. Hai đứa trao đổi với nhau vài từ, nhưng thật ra không nói gì nhiểu. chỉ là để giết thời gian và nghiên ngẫm lại cùng những câu hỏi đã trăn trở trong đẩu chúng hàng triệu lần.

Đôi chân Thomas bát đầu hơi mỏi, nhưng không quá mệt Dãy núi đã gần hơn nhiéu. Không khí lạnh đi thấy rõ. Cảm giác thật tuyệt. Brenda tiếp tục im lặng và giữ khoảng cách.

Cứ thế chúng đi mải miết.

******

Khi những ánh bình minh đâu tiên nhuộm lên bẫu trời một màu xanh thẫm và những ngôi sao bắt đầu nhạt dần đi để đón ngày mới, rốt cuộc Thomas cũng đủ can đảm để tiến đến gần Brenda và nói gì đó. Bất cứ chuyện gì. Các vách đá đã sừng sững trước mặt, cây cối chết khô và những cụm đá rải rác xuất hiện rõ nét. Bọn trẻ sẽ đến chân núi khi mặt trời lên khỏi đường chân trời. Thomas tin chắc như vậỵ.

- Này - Nó nói với Brenda, - em có mỏi chân không?

- Không. - Con bé đáp gọn bâng, nhưng nhanh chóng nói tiếp, có lẽ là để khỏa lấp. - Còn anh, vai anh thế nào?

- Anh không thể tin nổi đây. Không hề đau một chút nào. -Vậy thì tốt.

- Ừ. - Nó vắt óc cố nghĩ ra điều gì đó để nói. - À... hừm... anh xin lỗi về những chuyện kỳ cục đã xảy ra. Và... những gì anh đã nói. Đầu anh toàn những chuyện linh tinh.

Brenda nhìn Thomas, và nó có thể thấy một chút dịu dàng trong ánh mắt của con bé.

- Thôi đi Thomas, xin lỗi là việc cuối cùng anh cần làm. - Brenda quay mặt nhìn thẳng phía trước. - Chúng ta quá khác nhau. Hơn nữa, anh có bạn gái rồi. Lẽ ra em không nên cố hôn anh và làm những chuyện vớ vẩn như thế.

- Thật ra Teresa không phải là bạn gái của anh. - Nó thấỵ hối tiếc ngay khi nói ra câu đó. chẳng hiểu từ đâu mà bật ra như vậy.

Brenda gắt lên:

- Đừng có ngốc thế. Cũng đừng có sỉ nhục em. Nếu anh có thể cưỡng lại những thứ này, - con bé ngừng lại khoát tay chỉ vào chính mình từ trên xuống dưới với một nụ cười chế giễu, - thì cũng phải có lí do tốt chứ.

Thomas bật cười. Tất cả những căng thẳng và ngượng ngập bỗng chốc tan biến.

- Hay đấy. Dù sao thì em cũng là một người hôn rất tệ.

Con bé đấm vào tay Thomas, bên lành lặn.

- Anh không thể nào nhầm lẫn hơn được đâu. Tin em đi.

Thomas vừa định trêu chọc nữa thì khựng lại. Ai đó gần như lao vào nó từ phía sau và luýnh quýnh tránh sang bên cạnh, nhưng nó không biết là người nào. Mắt Thomas nhìn chăm chăm phía trước, tim nó đông cứng.

Trời đã sáng lên rất nhiều. Mép của sườn dốc đầu tiên chỉ còn cách chúng vài trăm mét. Đứng giữa bọn trẻ và chân núi là một đứa con gái từ đâu bỗng xuất hiện như thể nẻ đất chui lên. Con bé nhanh chóng tiến về phía bọn trẻ.

Trong tay con bé là một thanh gỗ dài, đầu buộc một lưỡi thếp ghê rợn.

Đó chính là Teresa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »