Thomas không biết phải suy nghĩ như thế nào trước sự việc đang chứng kiến. Nó không cảm thấy ngạc nhiên hay vui mừng vì Teresa còn sống - nó đã biết điều đó. Con bé vừa nói chuyện trong đầu nó mới ngày hôm trước. Nhưng việc nhìn thấy Teresa bằng xương bằng thịt vẫn làm nó lâng lâng, cho đến khi nhớ tới lời cảnh báo của con bé về một chuyện tệ hại sắp diễn ra. Cho đến khi nó nghĩ tới việc con bé đang cầm một cây thương sắc bén.
Các trảng viên khác cũng nhận ra Teresa ngay sau Thomas. Mọi người nhanh chóng dừng lại, trố mắt nhìn con bé đang bước đến với vũ khí nắm chắc trong tay và một vẻ mặt trơ như đá. Nhìn con bé như sẵn sàng đâm ngay thứ đầu tiên nhúc nhích.
Thomas bước lên trước một bước, không thực sự chắc chắn về việc mình định làm. Nhưng rồi những diễn biến khác làm nó khựng lại.
Từ hai phía của Teresa, những đứa con gái xuất hiện như dưới đất chui lên. Thomas quay lại, nhìn phía sau. Nó và những đứa bạn đã bị bao vây bởi ít nhất hai mươi đứa con gái.
Tất cả những đứa con gái đều có vũ khí, gồm dao các loại, kiếm và dao rựa. Một số còn có cung tên và đang chĩa đầu mũi tên vào các trảng viên. Thomas cảm thấy một nỗi sợ hãi khó chịu. Bất chấp lời cảnh báo của Teresa về một việc tồi tệ sắp diễn ra, chắc chắn con bé sẽ không để cho bọn con gái làm chúng bị thương
Đúng không nhỉ?
Trong đầu nó hiện lên chữ Nhóm B. Và dòng chữ xăm của nó cho biết nó sẽ bị chúng giết hết.
Những suỵ nghĩ trong đầu Thomas bị cắt đứt khi Teresa ngừng lại cách nhóm trảng viên khoảng ba chục bước chân. Những đứa con gái khác cũng vậy. Chúng tạo thành một vòng tròn khép kín xung quanh Thomas và các bạn. Thomas lại quay một vòng để quan sát bọn con gái. Chúng đứng ỵên, mắt nheo lại, vũ khí giương ra sẵn sàng. Cung tên là món khiến Thomas sợ nhất. Nó và đám trảng viên sẽ không có cơ hội động thủ trước khi lãnh một mũi tên vào ngực.
Nó dừng lại khi đối diện với Teresa. Đôi mắt con bé tập trung nhìn vào nó.
Minho lên tiếng:
- Chuyện quái này là gì vậỵ, Teresa? chào mừng bạn cũ là như vầy hả?
Vừa nghe tới cái tên Teresa, Brenda lập tức quay người và liếc sang phía Thomas. Nó gật đầu. vẻ mặt ngạc nhiên của con bé khiến nó tự dưng thấy buồn.
Teresa không trả lời câu hỏi của Minho. Một sự yên lặng bất thường bao trùm lên nhóm người. Mặt trời tiếp tục nhô lên, nhích dần đến vị trí mà nhiệt lượng của nó sẽ phả xuống bọn trẻ một cách không khoan nhượng.
Teresa lại bước tới trước, con bé ngừng lại trước chỗ Minho và Newt khoảng mười bước chân.
- Teresa. - Newt hỏi. - Cái quái g...
- Im đi. - Teresa nói. Con bé không lớn tiếng hay nạt nộ, mà chỉ nói một cách bình thản và cương quyết. Điều này càng khiến Thomas thấy sợ hơn. - Bất cứ ai nhúc nhích, tên sẽ bắt đầu bắn.
Teresa giương cây thương lên dứ dứ trong lúc bước qua chỗ Newt và Minho cùng các trảng viên khác, hành động như thể đang tìm kiếm gì đó. Khi đến chỗ Brenda, Teresa dừng lại. Hai đứa con gái không nói tiếng nào, nhưng sự thù địch giữa chúng có thể thấy rõ. Teresa bước qua chỗ Brenda, ánh mắt băng giá vẫn giữ nguyên.
Bây giờ thì con bé đã ở trước mặt Thomas. Thomas cố tự nhủ rằng con bé sẽ không bao giờ sử dụng món vũ khí đó với mình, nhưng chuyện đó thật khó, khi bạn nhìn vào cạnh sắc của lưỡi dao.
- Teresa. - Thomas buột miệng thì thầm. Bất chấp cây thương, vẻ mặt đằng đằng sát khí và những cơ bắp căng lên của con bé như thể sắp đâm nó, Thomas chỉ muốn vươn tay chạm vào con bé. Bất giác nó nhớ lại nụ hôn giữa hai đứa và cảm giác lúc đó.
Teresa không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào Thomas. Khuôn mặt con bé không để lộ cảm xúc nào khác ngoài sự giận dữ.
-Teresa, có ch...
- Im đi. - Lại là giọng nói bình thản đó. Nghe như ra lệnh. Không giống con bé chút nào.
- Nhưng...
Teresa chồm lên và đập phân đuôi cây thương vào má phải. Cơn đau nổ ra chạy xuyên qua hộp sọ và cổ nó. Nó khuỵu xuống, một tay đưa lên ôm lấy chỗ vừa bị đánh.
- Đã bảo im đi - Teresa cúi xuống nắm áo Thomas, lôi nó đứng dậy. Bàn tay con bé lại cầm ngọn thương chĩa thẳng vào nó - Tên cậu có phải là Thomas không?
Thomas há hốc miệng. Cả thế giới như đổ ụp xuống đầu nó, mặc dù nó đã tự nhắc mình về lời cảnh báo của Teresa rằng dù thế nào thì nó cũng phải tin tưởng ở con bé.
- Cậu biết tớ là...
Đuôi của cây thương lại vung lên mạnh hơn, đập vào bên cạnh đầu của Thomas, ngay trên tai. Cơn đau dữ dội hơn gấp hai lần so với lần đẩu. Nó hét lên, tay bưng đầu, nhưng không khuỵu xuống.
- Cậu biết tớ là ai mà! - Nó hét lớn.
- Từng biết thôi. - Teresa nói với một giọng vừa mềm mỏng vừa giận dữ. - Bây giờ, tôi hỏi cậu một lần nữa. Tên cậu có phải là Thomas không?
- Phải! - Thomas hét lên đáp trả. - Tên tôi là Thomas!
Teresa gật đầu, rồi bắt đầu lùi ra xa dần, mũi thương vẫn chĩa về phía ngực của Thomas. Mọi người dạt ra tránh đường khi con bé bước ra khỏi nhóm trảng viên để quay về với vòng tròn những đứa con gái.
- Cậu đi với chúng tôi. - Teresa lên tiếng. - Thomas. Đi thôi. Nên nhớ, tên sẽ bay nếu bất kỳ ai nhúc nhích.
- Không đời nào! - Minho hét lên. - Các người không được đưa Thomas đi đâu hết.
Teresa làm như không nghe thấy Minho. Đôi mắt nheo lại của con bé tiếp tục găm vào Thomas.
- Đây không phải chuyện giỡn chơi. Tôi sẽ bắt đầu đếm. Mỗi khi đến bội số của năm, chúng tôi sẽ lấy đi một mạng người bằng mũi tên. Chúng tôi sẽ làm như vậỵ cho đến khi Thomas là người cuối cùng, và đằng nào chúng tôi cũng đưa cậu ta đi. Tùy mọi ngươi.
Đây là lần đầu tiên Thomas nhận thấy Aris hành động một cách kỳ lạ, Đứng cách Thomas vài bước về phía bên phải, thằng nhỏ vẫn đang chầm chậm quay một vòng nhìn vào tưng đưa con gái như thể đã biết chúng rất rõ. Nhưng nó không nói gì.
Đương nhiên rồi, Thomas nghĩ bụng. Nếu đây quả thực là Nhóm B thì Aris đã từng ở chung với tụi nó. Thằng nhỏ biết mặt tụi nó.
- Một! - Teresahô to.
Thomas không muốn liều mạng. Nó bước tới trước, xuyên qua nhóm trẻ cho tới khi ra bên ngoài và tiến thẳng tới Teresa, phớt lờ lời can gián của Minho và những đứa khác. Phớt lờ mọi chuyện. Mắt nhìn chăm chú Teresa, cố không để lộ cảm xúc, nó bước tới, cho đến khi mũi hai đứa gắn như chạm nhau.
Dù sao thì, đây là điều nó vẫn muốn, đúng không nào? Nó muốn được ở cùng con bé. Ngay cả khi con bé đã chuyển sang chống lại nó. Ngay cả khi con bé bị điều khiển bởi VSAT, giống như Alby và Gallỵ. Theo những gì nó hiểu thì ký ức của con bé đã bị xóa đi một lần nữa. Không quan trọng. Con bé có vẻ nghiêm trọng, nên nó không thể liều lĩnh trước nguy cơ một trong số bạn bè mình bị bắn bằng cung tên.
- Tốt thôi. - Nó nói. - Bắt tôi đi.
- Tôi chỉ mới đếm đến một.
- Ừ. Tôi cũng không lớn gan tới mức đó.
Con bé lại đập cán thương vào Thomas một lần nữa, lần này mạnh tới nỗi nó ngã xuống đất. Cằm và đầu nó đau như bị nung trong lửa. Nó nhổ một bãi máu tươi ra đất.
- Đem bao tải tới đâỵ. - Teresa ra lệnh.
Trong khóe mắt, Thomas nhìn thấy hai đứa con gái tiến đến chỗ mình, vũ khí đã cất đi. Đứa có làn da sẫm màu và mái tóc cắt sát da đầu cầm theo một cái bao bằng vải bố đã sờn. Chúng dừng lại khi còn cách Thomas hai bước. Nó lồm cồm bò dậy trên hai tay hai chân, không dám làm gì hơn vì sợ bị đánh lân nữa.
Chúng tôi sẽ đưa cậu ta đi! - Teresa tuyên bố. – Nếu ai đi theo, tôi sẽ đánh cậu ta và bắn tên vào mấy người, chúng tôi sẽ không nhắm bắn đâu. Tên bay trúng ai thi người đó ráng chịu.
- Teresa! - Giọng nói của Minho vang lên. - Cậu dính Nhật trùng nhanh vậy? Rõ ràng đầu óc cậu hư hết trơn rồi.
Đuôi ngọn giáo lại vụt vào phía sau đầu Thomas làm nó ngã sấp bụng, mắt hoa lên. Sao con bé có thể làm thế này với nó?
- Còn ai muốn nói gì nữa không? - Teresa hỏi. sau một hồi im lặng con bé lên tiếng. - Vậy là không rồi. trùm đầu cậu ta lại.
Những bản tay thô bạo nắm lấy vai Thomas, lật ngửa nó lại. Cú nắm tại vị trí bị đạn bắn mạnh tới nỗi một cơn đau chạy xuyên người Thomas. Đây là lần đâu tiên kể từ sau khi VSAT điều tri vết thương cho nó.
Nó rên lên. Những khuôn mặt tỉnh rụi cúi xuống nó khi hai đứa con gái mở phanh cái bao tải ngay trên đầu nó.
- Đừng chóng đối. - Đứa con gái da đen lên tiếng. Khuôn mặt con bé bóng nhẫy mồ hôi. – Nếu không mọi thứ chi tệ hơn thôi
Thomas cực kỹ hoang mang. Đôi mắt và giọng nói cùa con bé có vé thông cảm. Nhưng những gì con bé nói tiếp theo lại trái ngược hoàn toàn.
- Cứ đi và để chúng toi kết liễu cậu. Đừng để tụi này phải gây thêm đau đớn cho cậu.
Chiếc bao tải chụp xuống đầu Thomas, và tất cả những gì nó thấy là một thứ ánh sáng màu nâu gớm ghiếc.