Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1009 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45

Bọn con gái lăn cơ thể Thomas qua lại trên mặt đất cho đến khi chiếc bao tải trùm kín người nó. Chúng dùng dây thừng buộc miệng bao ở chân Thomas, thắt nút lại rồi tiếp tục quẩn dây quanh người nó và thắt thêm một cái nút khác ở trên đâu.

Thomas cảm thấy cái bao căng ra, rồi đầu mình được kéo lên. Nó hình dung bọn con gái cầm hai đầu của sợi dây dài. Điểu đó có nghĩa là nó sẽ bị lôi đi. Nó không thể chịu được nữa và bắt đầu vùng vẫy dù đã biết cái giá phải trả.

- Teresa! Đừng làm thế này với tớ!

Lần này thì một cú đấm giáng thẳng vào bụng Thomas, khiến nó hộc lên. Nó có gập người lại, nhưng bị cái bao tải ngàn cản. Nó cảm thấy buồn nôn, nhưng cố gắng giữ cho đồ ăn nằm yên trong bụng.

- Rõ ràng cậu không bận tâm tới bản thân. - Teresa nói. - Vậy cứ la hét đi.chúng tôi sẽ bắn tên vào bạn bè cậu. Được chứ?

Thomas không trả lời. Nó khẽ nấc lên một tiếng khốn khổ. Có phải hôm qua nó đã nghĩ mọi chuyện bắt đầu tươi sáng hơn? Vết thương của nó được chữa trị, nó đã thoát được thành phố của người Chạch, giữa bọn trẻ và nơi trú ẩn an toàn chỉ còn một cuộc đi bộ đường trường xuyên qua núi. Đáng lẽ nó nên suy nghĩ sâu xa hơn sau tất cả những gì đã trải qua.

- Tôi nói là làm đó! - Teresa hét lên với các trảng viên. - Không có báo trước đâu. Cứ việc bám theo, tên sẽ bay tới tấp!

Thomas nhìn thấy hình dáng của Teresa khi con bé quỳ xuống bên cạnh mình. Nó nghe thấy tiếng đầu gối của con bé nghiến trên mặt đất. Rồi Teresa túm lấy nó qua lớp vải bao bố ghé sát mặt vào cho đến khi miệng con bé chỉ cách tai nó hơn một xen- ti-mét. Teresa thì thầm rất khẽ, khiến Thomas phải căng tai ra mà nghe được những gì con bé nói giữa tiếng gió thổi.

- Họ ngăn cản tớ trò chuyện với cậu bằng ý nghĩ. Hãy tin ở tớ.

Qụá bất ngờ, Thomas phải cố lắm mới không thốt nên lời.

- Cậu nói gì với nó vậy? - Tiếng của một trong hai đứa con gái cầm dâỵ thừng buộc túi vang lên.

- Cho cậu ta biết tôi thích thú như thế nào với chuyện này, thích thú với sự trả thù của tôi như thế nào. Cậu thấy phiền à?

Thomas chưa bao giờ nghe thấy con bé ăn nói kiểu xấc xược như thế. Hoặc Teresa là một diễn viên rất giỏi, hoặc con bé đã bắt đầu hóa điên và bị phân li nhân cách.

- Không. - Đứa con gái kia đáp. - Mừng là cậu thấy vui vẻ như thế. Nhưng chúng ta cần phải nhanh chân lên.

- Biết rồi. - Teresa nói. Con bé nắm lấy hai bên đầu của Thomas mạnh hơn, siết lại và lắc nhẹ. Rổi con bé lại áp miệng vào lớp vải thô ráp nơi tai của Thomas. Khi con bé thì thào, nó có thể cảm thấy hơi thở nóng ấm của con bé luồn qua lớp vải bố. - Cố gắng nhé. Sẽ chóng qua thôi.

Mấy chữ đó làm đầu óc Thomas tê dại đi. Nó không biết phải nghĩ như thế nào. Con bé đang mỉa mai hay sao?

Teresa buông đầu Thomas ra và đứng lên.

- Được rồi. Chúng ta đi thôi. Chúc cậu ăn nhiều đá trên đường đi nhé!

Những kẻ bắt giữ Thomas bắt đầu bước đi, kéo lê nó phía sau. Nó cảm thấy rõ ràng mặt đất mấp mô bên dưới. Chiếc bao tải hoàn toàn không mang lại sự bảo vệ nào. Nó thấy đau, nên cố cong lưng, trụ chân, để cho gầm giày hứng lấy phần lớn tác động. Nhưng nó biết mình sẽ không thể cầm cự mãi được.

Teresa đi bên cạnh Thomas khi nó bị kéo đi. Nó có thể thấy lờ mờ hình bóng con bé qua lớp vải bố.

Lúc đó Minho hét thật to. Giọng của thằng bé đã bị khoảng cách làm cho nhỏ lại, thêm vào đó tiếng bao tải trượt trên mặt đất càng làm cho nó khó nghe hơn. Tuy nhiên, những gì Thomas nghe được cũng tiếp cho nó chút ít hi vọng. Giữa những tràng rủa xả, nó nghe thấy “chúng tôi sẽ tìm cậu” , rồi “đúng lúc” và “vũ khí”.

Teresa đấm vào bụng Thomas lần nữa, khiến Minho im lặng.

Chúng tiếp tục băng qua hoang mạc. Thomas nảy lưng tưng trên mặt đất như một cái bao tải đựng đồ cũ.

Thomas tưởng tượng ra những chuyện khủng khiếp trong lúc di chuyển. Hai chân nó mỗi lúc một yếu đi, và nó biết không lâu nữa nó sẽ phải hạ thấp cơ thể cho chạm mặt đất. Nó hình dung ra những vết thương rỉ máu và những vết sẹo vĩnh viễn.

Nhưng có lẽ chuyện đó cũng chẳng còn gì quan trọng nữa. Dù sao thì bọn con gái cũng đã lên kế hoạch giết nó.

Teresa đã nói Thomas phải tin con bé. Và mặc dù rất khó để làm được điều đó, nó cũng đang cố gắng tin. Có thể nào tất cả những điều Teresa đã làm với nó kể từ khi tái xuất cùng Nhóm B đều là diễn kịch? Nếu không thì tại sao con bé lại thì thầm bảo nó phải tin mình?

Đầu óc Thomas quay mòng mòng với các câu hỏi đó cho đến khi nó không thể tập trung được nữa. Người nó đang bị cạ xuống mặt đất. Nó biết cần phải tìm cách ngăn không để da mình bị cào rách toàn bộ.

Dãy núi đã cứu nguy cho nó.

Khi chúng bắt đầu leo lên con dốc dựng đứng, rõ ràng việc kéo lê Thomas trên mặt đất trở nên khó khăn hơn nhiều đối với bọn con gái. chúng thử kéo nó bằng những cú giật nhanh, nhưng cứ hễ lôi nó lên được một chút thì nó lại trượt xuống vài mét. Cuối cùng Teresa cho rằng sẽ dễ dàng hơn nếu bọn con gái khiêng Thomas, rồi luân phiên đổi chỗ cho nhau.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »