Thomas không hiểu Teresa muốn nói gì với câu tuyên bố vừa rồi. Nó đã làm gì chứ? Đầu óc nó tê dại trong lúc bọn con gái đi mải miết, rõ ràng là để đến nơi đóng quân của Nhóm B. Chuyến đi liên tục leo dốc khiến chân nó nhức nhối. Một vách đá dựng ngược ở phía bên trái phủ bóng xuống bọn trẻ, nhưng mọi thứ vẫn nhuốm một màu nâu đỏ và nóng bức. Khô hạn. Bụi bặm. Bọn con gái cho nó uống vài ngụm nước, nhưng nó tin chắc chỗ nước đó nhanh chóng bốc hơi trước khi kịp xuống đến dạ dày.
Chúng đến một mảng địa hình rộng ở bức tường phía đông ngay khi mặt trời giữa trưa xuất hiện trên đầu như quả cầu lửa chi chực biến cả bọn thành tro bụi. Cái hang còn cách đó khoảng hơn mười hai mét, ăn sâu vào ngọn núi trước mặt. Rõ ràng đó là nơi đóng quân của bọn con gái, và có vẻ như chúng đã ở đó được một hoặc hai ngày. Những mảnh chăn nằm lung tung, tro tàn của một đống lửa, mốt đống rác nhỏ ở mép hang. Chỉ có ba người trong đó khi chúng đến nơi, cả ba đều là con gái. Như vậy chúng đã huy động gần như toàn bộ quân số để đi bắt Thomas.
Với chỗ cung tên, dao và rựa đó? Đúng là dở hơi. Chỉ cần vài đứa là hoàn thành nhiệm vụ được rồi.
Trên dường đi, Thomas đã biết được một số điều. Tên của con nhỏ da đen la Harriet, còn đứa luôn đi thành cặp với nó có mái tóc vàng hơi hung và làn da cực trắng tên là Sonya. Mặc dù không dám chăc, nhưng nó đoán hai đứa này là phụ trách của nhóm trước khi Teresa đến. Chúng hành động với một chút quyền hành, nhưng cuối cùng vẫn phải chiều theo ý Teresa.
- Được rồi. - Teresa nói. - Buộc cậu ta vào cái cây kia. - Con bé chỉ tay về phía một cây sổi chết khô có bộ rễ vẫn bám chắc vào mặt đất mặc dù đã chết từ nhiều năm trước. - Chúng ta sẽ cho cậu ta ăn uống đầy đủ để cậu ta khỏi phải mè nheo làm phiền suốt cả ngày.
Quá lắm rồi nha. Thomas thầm nghĩ. Dù cho ý định thực sự của Teresa là thế nào thì lời lẽ của con bé ngày càng chối tai hơn. Nó không thể phủ nhận là mình bắt đầu thấy ghét Teresa, mặc cho những gì con bé đã nói lúc đầu.
Thomas không chống cự khi bọn con gái trói người nó vào thân cây, chừa lại hai taỵ. Khi làm xong, chúng đưa cho nó vài thanh ngũ cốc và một bình nước. Không đứa nào nói chuyện hay nhìn vào mắt nó. Lạ một điều là, nếu nó không nhầm, dường như tất cả đều tỏ ra hơi tội lỗi một chút. Nó bắt đầu ăn, không quên ghi nhận mọi thứ xung quanh mình. Những ý nghĩ của nó đi lang thang trong lúc bọn con gái bắt đầu nằm xuổng ngủ cho hết ngày.
Chuyện này có gì đó không bình thường.
Biểu hiện của Teresa chắc chắn không phải đang diễn trò. Không hề. Có lẽ nào Teresa đang làm điều hoàn toàn ngược lại với những gì con bé đã nói. Teresa chỉ nói để cho nó tin tưởng mình, trong khi kế hoạch thực sự là...
Nó giật mình khi nhớ lại tấm biển gắn bên ngoài cửa phòng con bé lúc ở trong khu tập thể. Kẻ phản bội. Nó đã hoàn toàn quên bẵng chuyện này cho đến bây giờ. Mọi thứ bât đáu trở nên rõ ràng hơn.
VSAT là người chỉ đạo ở đây. Bọn họ là hi vọng sống sót duy nhất của hai nhóm trẻ. Nếu họ thực sự ra lệnh cho con bé giết chết nó, liệu con bé có làm theo? Để tự cứu mình? Lại còn câu nói Teresa đã phun ra, về việc nó đã gây ra chuyện gì đó với con bé? Liệu họ có thể sai khiến ý nghĩ của Teresa được không? Làm cho con bé không thích nó nữa?
Chưa kể đến hình xăm của nó và các tấm biển trong thành phố. Hình xăm đã cảnh báo nó sẽ bị giết, còn các tấm biển cho nó biết nó là thủ lĩnh thực sự. Tấm biển treo ngoài phòng Teresa là một lời cảnh báo khác.
Tuy nhiên, nó không có vũ khí và đang bị trói. Nhóm B đông hơn hai chục đứa và tất cả đều có vũ khí. Thật dễ!
Thở dài, Thomas ăn nốt chỗ thức ăn và cảm thấy khỏe khoắn hơn một chút. Mặc dù nó vẫn chưa hiểu hết mọi chuyện, nó cũng tin rằng mình đang đi gần tới chỗ đó. Và rằng nó không thể trốn thoát.
Chỗ nằm của Harriet và Sonya ở ngay gần Thomas. Hai đứa cứ lén nhìn nó trong khi sửa soạn chỗ ngủ. Một lần nữa Thomas để ý thấy biểu hiện khác lạ của sự xấu hổ hoặc hối lỗi nơi chúng. Nó thấy đây là một cơ hội để tự cứu mình bằng lời nói.
- Các cậu đâu có thực bụng muón giết tớ, đúng không? - Nó hói với giọng điệu như đi guốc trong bụng hai đứa kia. - Trước đây các cậu đã bao giờ giết ai chưa?
Harriet quắc mắt nhìn Thomas, con bé khựng lại, rói đặt đầu nằm xuống trước khi chống tay nhỏm dậy.
- Theo lời Teresa, bọn tôi đã trốn ra khỏi Mê cung nhanh hơn ba ngày so với các cậu. Mất ít người hơn và giết chết nhiều Nhím sầu hơn. Việc xử lý một thằng con trai vớ vẩn chỉ là chuyện nhỏ.
- Hãy nghĩ tới cảm giác tội lỗi các cậu đang cảm thấy. - Nó hy vọng câu nói sẽ đánh trúng tim đen.
- Rồi bọn này cũng sẽ vượt qua thôi. - Con bé thè lưỡi với nó rồi đặt đầu xuống và nhắm mắt lại.
Sonya ngồi xếp bằng, mặt tỉnh rụi:
- Bọn tôi không có lựa chọn nào khác. VSAT nói đó là nhiệm vụ duy nhất của cả bọn. Nếu không thực hiện, họ sẽ không cho bọn tôi vào nơi trú ẩn an toan. Cả đám sẽ tiêu đời giữa vùng Đất cháy này.
Thomas nhún vai.
- Tôi hiểu rồi. Thí mạng tôi để tự cứu các người. Danh dự gớm.
Con bé lườm nó một hồi lâu. Thomas phải cố để không cụp mắt xuống trước. Cuối cùng Sonya quay đi và nằm xuống, lưng quay vể phía nó.
Teresa bước đến gần, mặt nhăn nhó đầy khó chịu.
- Các cậu nói chuyện gì đó?
- Không có gì. - Harriet làu bàu. - Bảo cậu ta im đi.
- Ngậm miệng lại. - Teresa nói với Thomas.
Thomas cười chua chát.
- Nếu tôi không ngậm miệng thì cậu làm gì? Giết tôi chắc?
Con bé không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn nó với nét mặt trơ lì.
- Sao tự dưng cậu ghét tôi vậy? Tôi đã làm gì với cậu kia chứ. Cả Sonya và Harriet đều quay lại lắng nghe, mắt chúng hết nhìn Thomas lại đến Teresa.
- Cậu biết việc mình đã làm mà. – Rốt cuộc Teresa đáp. Mọi người ở đây cũng vậy. Tôi đã kể cho tất cả nghe rồi. Nhưng dẫu vậy, đáng lẽ tôi không hạ mình xuống ngang hang với cậu để giết chết cậu. Chúng tôi chỉ làm điều đó vì không có lựa chọn nào khác. Xin lỗi nhé. Đời là thế.
Có điêu gì đó vừa lóe lén trong mất con bé thì phải? Thomas tự hỏi. Con bé đang định nói gì với nó?
- Hạ mình xuống ngang hàng với tôi? Ý cậu là sao ? Tôi chưa bao giờ hại bạn để tự cứu mình, chưa bao giờ
- Tôi cũng vậy. Vì thế tôi cũng mừng khi chúng ta không phải bạn bè. - Con bé dợm quay đi.
- Vậy thì tôi đã làm gì? - Thomas hỏi nhanh. - Xin lỗi nha, nhưng hình như trí nhớ tôi có vấn đề. Các cậu chắc cũng biết, ở đây nhiều người bị như thế lắm. Nhắc giúp tôi với.
Teresa quay lại, nhìn Thomas bằng cặp mắt tóe lửa.
- Đừng có lên mặt với tôi. Cậu còn dám ngồi đó và làm như không có gì xảy ra sao ? Im ngay, nếu không tôi cho cái mặt xinh trai của cậu bầm dập đó.
Con bé đùng đùng bỏ đi, còn Thomas không nói gì. Nó xoay người cho đến khi tương đối thoải mái, rồi ngả đầu vào thân cây khô. Tình hình hiện tại của nó thật kinh tởm, nhưng nó quyết định phải làm rõ mọi chuyện và sống sót.
Rồi nó ngủ thiếp đi.