Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1013 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

Thomas ngủ lơ mơ được vài tiếng. Nó liên tục xoay trở cố tìm một tư thế thoải mái trên đá cứng. Cuối cùng nó thiu thiu ngủ và một giấc mơ xuất hiện.

Thomas được mười lăm tuổi. Không rõ vì sao nó biết điều này. Có gì đó liên quan với sự căn chỉnh của ký ức. Liệu đây có phải là ký ức?

Nó và Teresa đang đứng trước một loạt màn hình, mỗi cái chiếu một hình ảnh khác nhau của Trảng và Mê cung. Một số góc quay có sự chuyển động, và nó hiểu lí do tại sao. Đó là hình ảnh truyền về từ những camera gắn trên lũ bọ dao, và lâu lâu chúng lại thay đổi vị trí. Khi chúng làm như vậy, người quan sát có cảm giác giống như được nhìn qua mắt của một con chuột.

- Thật không tin nổi tất cả đã chết. – Teresa lên tiếng.

Thomas khá bối rối. Một lần nữa nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó đang ở bên trong thân xác của chính bản thân, nhưng nó lại không hiểu Teresa đang nói gì. Rõ ràng con bé không nói về các trảng viên - trên một màn hình nó có thể trông thấy Newt và Minho tiến về phía cánh rừng, ở màn hình khác thì Gally đang ngồi trên một băng ghế. Rồi có cả Alby đang hét toáng với ai đó mà Thomas không nhận ra.

- Chúng ta biết nó sẽ xảy ra mà. - Cuối cùng nó đáp, không rõ vì sao lại nói như vậy.

- Nhưng vẫn khó chấp nhận. - Hai đứa không nhìn nhau mà chỉ phân tích các màn hình. - Bây giờ mọi chuyện tùy thuộc ở chúng ta. Và những người ở trong các trại.

- Vậy là tốt rồi. - Thomas nói.

- Tớ cảm thấy tiếc cho họ, y như cho các trảng viên. Gần như thế.

Thomas tự hỏi câu nói này có nghĩa gì, trong lúc đó bản sao nhỏ tuổi của nó hắng giọng:

- Cậu có nghĩ chúng ta đã học đủ hay không? Cậu có nghĩ chúng ta có thể làm được chuyện này khi các Hóa công ban đầu đều đã chết?

- Chúng ta phải làm thôi, Tom à. - Teresa tiến lại gần và nắm lấy tay nó. Nó nhìn xuống Teresa, nhưng không đọc được vẻ mặt của con bé. - Mọi thứ đang đâu vào đấy. Chúng ta có một năm để đào tạo những người thay thế và chuẩn bị sẵn sàng.

- Nhưng chuyện này không đúng. Làm sao chúng ta có thể yêu cầu họ...

Teresa đảo mắt và siết tay nó chặt hơn.

- Họ đều biết mình đang dấn thân vào chuyện gì. Đừng nói như thế nữa.

- Phải rồi - Tự dưng Thomas cảm thấy bản sao của mình đang rất đau đớn trong lòng. Nó nói những lời vô nghĩa. - Bây giờ tất cả những gì quan trọng là các hình mẫu. Vùng sát thủ. Không gì khác.

Teresa gật đầu.

- Không quan trọng bao nhiêu người bi chết hay bị thương. Nếu các Biến số không hoạt động, thì dù sao họ cũng sẽ kết thúc theo cùng một cách. Tất cả mọi người.

- Các hình mẫu. - Thomas nói.

Teresa siết tay nó, lặp lại:

- Các hình mẫu.

Khi nó tỉnh dậy, ánh sáng đã dịu xuống thành một màu xám nhẹ, khi mặt trời chìm xuống dưới đường chân trời mà nó không nhìn thấy được. Harriet và Sonya đang ngồi cách nó khoảng một mét. Cả hai nhìn nó một cách kỳ lạ.

- Chào buổi tối. - Nó làm bộ giả lả. Giấc mơ lạ lùng vẫn còn nguyên trong đầu nó. - Tôi giúp gì được cho các quý cô đây?

- Chúng tôi muốn biết những gì cậu biết. - Harriet nói khẽ. Màn sương mờ ảo của giấc ngủ lập tức tan biến.

- Tại sao tôi phải giúp hai cậu? - Thomas muốn ngồi xuống ngẫm nghĩ về giấc mơ của mình, nhưng nó nhận ra có gì đó đã thay đổi. Nó có thể nhìn thấỵ điều đó trong mắt Harriet. Không đời nào nó bỏ lỡ cơ hội tự cứu mình.

- Tôi không nghĩ cậu có nhiều lựa chọn. - Harriet nói. - Nhưng nếu cậu chia sẻ những gì cậu đã biết hoặc đoán ra được, có thể chúng tôi sẽ giúp cậu.

Thomas nhìn quanh tìm Teresa nhưng không thấy con bé.

Nó buột miệng:

- Teresa đâu rồi nhỉ?

Sonya lên tiếng:

- Cậu ta bảo là muốn đi thăm dò xem liệu đám bạn cậu có bám theo không. Đi được cả giờ đồng hồ rồi.

Trong đầu mình, Thomas vẫn còn thấy hình ảnh của Teresa trong giấc mơ. Con bé quan sát các màn hình, nói chuyện về các Hóa công đã chết, vùng sát thủ, các hình mẫu. Những chuyện đó nghĩa là gì?

- Quên mất cách nói chuyện rồi hả?

Mắt Thomas tập trung vào Sonỵa.

- Không, ơ... như vậy có nghĩa là các cậu đã nghĩ lại về việc giết tôi à? - Câu nói của nó nghe thật ngớ ngẩn. Nó tự hỏi trên đời này có bao nhiêu ngựời từng hỏi một câu như thế.

Harriet cười chế giễu.

- Đừng có kết luận nhanh quá. Đừng cho rằng chúng tôi đã nghĩ lại. Chỉ là chúng tôi có một số nghi ngờ và muốn nói chuyện, nhưng cơ may của cậu thấp lắm.

Sonya nói tiếp:

- Bây giờ hành động khôn ngoan nhất của cậu có lẽ là làm theo những gì chúng tôi nói. Chúng tôi đông hơn cậu nhiều lần. Ý tôi là, coi nào, nếu là cậu, cậu sẽ quyết định ra sao?

- Gần như chắc chắn là tôi sẽ chọn khả năng nào giúp mình thoát chết.

- Đừng có giỡn mặt. Không phải chuyện đùa đâu. Nếu cậu được lựa chọn, và hai khả năng đó là cậu chết, hoặc tất cả bọn tôi chết, cậu sẽ chọn cái nào? Chúng tôi, hay cậu?

Khuôn mặt con bé tỏ ra rất nghiêm túc. Còn câu hỏi giống như một cú đấm giáng thẳng vào ngực Thomas. Con bé nói đúng. Nếu tất cả bọn chúng sẽ chết khi không kết liễu nó, thì liệu nó có thể mong đợi chúng không xuống tay được chăng?

- Trả lời đi. - Sonya thúc ép.

- Tôi đang nghĩ. - Thomas ngừng lời, đưa tay quệt vài giọt mồ hôi trán. Một lần nữa, giấc mơ lại len lỏi vào trong đầu nó. Nó cố gắng ngăn việc đó lại. - Được rồi. Tôi sẽ thành thật. Tôi hứa đấy. Nếu tôi ở địa vị của các cậu, lựa chọn sẽ là tha chết cho tôi.

Harriet đảo mắt.

- Nói thì dễ lắm, vì đâu phải sinh mạng của cậu.

- Không phải thế. Tôi nghĩ đây là một kiểu thử nghiệm nào đó, và có thể các cậu thực sự không cần làm như vậy. - Tim Thomas đập nhanh hơn. Nó thật sự tin vào điều mình nói, nhưng nó sợ hai đứa con gái sẽ không tin mình cho dù có được nghe giải thích. - Có lẽ chúng ta nên chia sẻ những điều đã biết, để tìm ra cách giải quyết mọi chuyện.

Harriet và Sony nhìn nhau hồi lâu.

Cuối cùng Sonya gật đầu, và Harriet lên tiếng:

- Chúng tôi có những nghi ngờ về tất cả chuyện này ngay từ đầu. Có điều gì đó không đúng. Vậy nên cậu nói đi. Nhưng để chúng tôi gọi các bạn tới đã. - Hai đứa đứng dậy để đi gọi mọi người.

- Vậy thì nhanh lên. chúng ta nên tiến hành chuyện này trước khi Teresa quay về. - Thomas vừa nói vừa tự hỏi liệu mình có cơ may nào thoát ra khỏi vụ rắc rối này.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »