Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1015 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 48

Không mất nhiều thời gian để hai đứa con gái tụ tập mọi người lại. Thomas đoán sự tò mò muốn nghe lời thổ lộ của tên tử tù quả là hấp dẫn không thể bỏ qua được. Bọn con gái đứng thành nhóm sát nhau trước mặt Thomas, trong khi nó vẫn bị trói vào cái cây khô xấu xí.

- Được rồi. - Harriet nói. - Cậu nói trước, chúng tôi nói sau.

Thomas gật đầu và hắng giọng. Nó bắt đầu kể, mặc dù chưa tính hết những gì sẽ nói.

- Tất cả những gì tôi biết về nhóm các cậu là thông qua lời kể của Aris. Và có vẻ như chúng ta đều trải qua những chuyện như nhau lúc ở trong Mê cung. Nhưng kể từ sau khi thoát ra khỏi đó, rất nhiều chuyện khác nhau đã diễn ra. Tôi không rõ các cậu đã biết những gì về VSAT.

Sonya chen vào:

- Không nhiều lắm.

Điều này khiến Thomas mừng thầm. Nó cảm thấy mình có một chút ưu thế. Và có vẻ như Sonya đã phạm một sai lầm lớn khi thừa nhận như vậy.

- Được rồi, tôi đã biết khá nhiều về họ. Tất cả chúng ta đều đặc biệt theo cách nào đó. Chúng ta đang được kiểm tra, đại loại như thế, bởi vì họ đã có kế hoạch giành cho chúng ta. – Thomas ngừng nói, nhưng khi thấy không ai phản ứng gì, nó nói tiếp.

- Rất nhiều điều họ đã làm với chúng ta tỏ ra vô lí, vì chúng chỉ là một phần của cuộc thử nghiệm. VSAT gọi chúng là các Biến số. Họ muốn xem chúng ta phản ứng như thế nào trong những tình huống nhất định. Tôi không hiểu rõ chuyện này, nhưng tôi nghĩ việc giết tôi cũng chi là một tình huống khác. Hoặc là một sự dối trá khác. Vậy đó... tôi nghĩ đây chỉ là một Biến số khác để xem tất cả chúng ta sẽ làm gì.

- Nói cách khác, - Harriet lên tiếng, - cậu muốn chúng tôi liều mạng vì suỵ luận xuất sắc đó của cậu.

- Cậu không thấy sao? Việc giết tôi chẳng có nghĩa lí gì. Có thể đây chỉ là một thử nghiệm dành cho các cậu. Còn tôi thì biết tôi có thể giúp các cậu nếu tôi sống.

- Hoặc là, - Harriet đáp, - chúng tôi được kiểm tra để xem liệu có đủ gan để giết chết thủ lĩnh của nhóm đối thủ hay không. Chẳng phải ý nghĩa nằm ở đó sao ? Để xem nhóm nào thành công? Loại bỏ nhóm yếu và giữ lại nhóm mạnh.

- Tôi chưa từng là trưởng nhóm, người đó là Minho. - Thomas cương quyết lắc đầu. - Không, hãy nghĩ đi. Các cậu chứng tỏ được gi khi giết tôi nào? Xét về số lượng, tôi bị áp đảo hoàn toàn. Các cậu lại có đầy đủ vũ khí trong tay. Vậy việc giết tôi làm sao chứng tỏ ai manh hơn ai được? , ,

- Nếu thế thì, chuyện này phải giải thích như thế nào? – Một đứa con gái trong nhóm nêu câu hỏi.

- Tôi nghĩ đây là một thử nghiệm để xem các cậu có suy nghĩ ích kỷ, thay đổi kế hoạch và đưa ra những quyết định đúng đắn không. Và chúng ta càng đông thì cơ hội đến được nơi trú ẩn an toàn càng lớn. Việc giết tôi chẳng có ý nghĩa gì, cũng chẳng giúp ai. Các cậu không chứng tỏ được sức mạnh cần thiết thông qua việc bắt giữ tôi. Hãy cho họ thấy các cậu không mù quáng làm chuyện đó mà không suy nghĩ.

Nó ngừng lại, ngả lưng vào thân cây. Nó không thể nghĩ thêm được gì. Bây giờ tất cả tùy thuộc vào bọn con gái. Nó đã cố hết sức.

- Cũng hay. - Sonỵa lên tiếng. - Nghe khá giống lời nói của một người tuyệt vọng chưa muốn chết.

Thomas nhún vai.

- Tôi tin đó là sự thực. Tôi nghĩ nếu các cậu giết tôi, các cậu sẽ thất bại trong cuộc thử nghiệm thực sự mà VSAT đã đặt ra.

- Phải, tôi dám cá cậu cho là vậy. - Harriet nói, rồi đứng lên. - Nói thật nhé, chúng tôi cũng đã nghĩ tới chuyện đó. Nhưng chúng tôi muốn nghe xem cậu nói thế nào. Mặt trời sắp lặn rồi, tôi chắc chắn Teresa có thể quay vể bất cứ lúc nào. Chúng ta sẽ nói tiếp khi cậu ta về đến đây.

Lo sợ rằng Teresa sẽ không dao động, Thomas nói ngay:

- Đừng! Ý tôi là, Teresa tỏ ra là người hăng hái muốn giết tôi nhất - Nó nói, mặc dù trong thâm tâm hi vọng đó không phải là sự thật. Con bé đã đối xử với nó rất tệ, nhưng chắc chắn không định đưa nó vào chỗ chết. - Tôi nghĩ các cậu nên quyết định.

- Bình tình nào. - Harriet nói, miệng nhếch mép cười. - Nếu chúng tôi quyết định không giết cậu thì Teresa không làm gì được đâu. Nhưng nếu… - Con bé ngừng lời, trên mặt thoáng xuất hiện một vẻ khác lạ. Hình như nó sợ mình đã nói quá nhiều thì phải? Chúng tôi sẽ suy nghĩ.

Thomas cố không tỏ ra nhẹ nhõm. Có thể nó đã khơi dậy một chút sự kiêu hãnh của bọn con gái, nhưng nó không muốn để mình hi vọng quá cao.

Thomas quan sát trong khi bọn con gái thu dọn đồ đạc và nhét vào các ba lô. Chúng lấy đâu ra những thứ đó nhỉ? Nó tự hỏi. Cả nhóm lúi húi chuẩn bị cho chuyến đi ban đêm tới một nơi nào đó. Những lời thì thầm và nói chuyện khe khẽ vang lên, trong khi mPi người cứ tiếp tục liếc về phía Thomas. Rõ ràng chúng đang thảo luận về những gì nó đã nói.

Bóng tối mỗi lúc một dày thêm. Rốt cuộc Teresa cũng xuất hiện từ hướng chúng đã tới lúc ban ngày. Con bé lập tức nhận ra có gì đó khác lạ. Có lẽ là bởi cách mọi người cứ hết nhìn Thomas rồi lại nhìn nó.

- Chuyện gì vậy? - Teresa hỏi. Khuôn mặt nó vẫn khó đăm đăm.

Harriet là đứa lên tiếng:

- Chúng ta cần nói chuyện.

Teresa có vẻ bối rối, nhưng rồi cùng với cả nhóm tiến đến góc trong cùng của hốc núi. Những lời thì thào tức tối lập tức vang lên, nhưng Thomas không hiểu nổi chữ nào. Bụng nó quặn lại vì lo lắng.

Từ chỗ của mình Thomas có thể thấỵ cuộc nói chuyện bắt đầu trở nên căng thẳng, và Teresa cũng có vẻ bực tức không kém ai. Nó thấy con bé trở nên hung hăng hơn trong lúc cố gắng bảo vệ quan điểm. Dường như con bé đang chống lại những đứa khác. Chuyện này khiến Thomas rất căng thẳng.

Cuối cùng, khi bầu trời đã gần như tối hẳn, Teresa quay gót, giậm chân bỏ đi khỏi nhóm con gái và rời khỏi trại, hướng lên phía bắc. Con bé vác cây thương ở một bên vai, vai kia là chiếc ba lô. Thomas nhìn theo cho đến lúc Teresa khuất dạng giữa những vách đá hẹp của Hẻm núi.

Nó quay lại nhìn nhóm con gái. Nhiều đứa có vẻ nhẹ nhõm. Harriet bước tới. Không nói tiếng nào, con bé quỳ xuống và tháo dây trói cho Thomas.

- Vậy là, - Thomas hỏi, - các cậu đã quyết định rồi à?

Harriet không đáp cho đến khi cởi trói xong cho Thomas. Sau đó con bé ngồi xổm nhìn nó bằng đôi mắt đen lấp lánh sao trời.

- Hôm này là ngày may mắn của cậu. Cuối cùng chúng tôi đã quyết định sẽ không bắt cậu về chầu diêm vương. Không thể là trùng hợp khi tất cả chúng ta đều có cùng suy nghĩ.

Thomas không cảm thấy nhẹ nhõm. Nó nhận ra mình đã biết quyết định của bọn con gái từ lâu.

- Nhưng có điều này tôi cần cho cậu biết. - Harriet nói lúc đứng lên và chìa tay giúp Thomas đứng dậy. - Teresa không thích cậu. Nếu tôi là cậu thì tôi sẽ để mắt sau lưng đấy.

Thomas để cho Harriet kéo mình đứng lên. Nó thấy hoang mang và đau đớn trong lòng.

Vậy là Teresa thực sự muốn nó chết.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »