Thomas giữ im lặng trong lúc ăn cùng Nhóm B và chuẩn bị lên đường. Không lâu sau, cả nhóm bắt đầu đi xuyên qua hẻm núi tăm tối, hướng đến nơi trú ẩn an toàn ở bên kia núi. Thomas có cảm giác thật lạ lùng khi đột nhiên trở thành bạn bè với những đứa con gái sau những gì chúng làm với mình, nhưng chúng hành động tựa như không có gì bất thường xảy ra. Chúng đối xử tốt với nó, ừ thì, con gái là thế mà.
Nhưng Thomas vẫn giữ một chút khoảng cách và hơi lùi lại phía sau, tự hỏi liệu mình có thể hoàn toàn tin vào sự thay đổi thái độ của bọn con gái không. Nó nên làm gì đây? Ngay cả khi Harriet và những đứa khác để cho nó đi, liệu nó có nên tìm lại nhóm của mình, với Minho, Newt và mọi người hay không? Nó vô cùng muốn đi cùng các bạn và Brenda. Nhưng nó hiểu thời gian không còn nhiều, nó cũng không có thức ăn và nước uống để tự đi một mình. Nó chỉ có thể hi vọng các trảng viên tìm được đường tới nơi trú ẩn an toàn.
Vì vậy, nó tiếp tục bước đi, giữ cự ly gần với nhóm B, nhưng không quá gần.
Một vài giờ trôi qua. Làm bạn với Thomas chỉ có các vách đá cao vút và tiếng đá nghiến dưới gót giày. Nó thấy vui vì lại được di chuyển để giãn gân côt. Tuy nhiên, thời hạn đang đến rất nhanh. Và ai biết được còn những trở ngại gì đang chực chờ phía trước? Không biết bọn con gái có kế hoạch nào khác với nó hay không? Nó nghĩ nhiều về giấc mơ của mình, nhưng vẫn không thể nào
hiểu được chuyện đã diễn ra.
Harriet đi chậm lại cho đến khi sánh bước bên cạnh Thomas.
- Xin lỗi vì đã lôi cậu qua sa mạc trong cái bao tải. - Con bé nói. Thomas không nhìn thấy rõ mặt con bé dưới ánh sao lờ mờ, nhưng nó hình dung ra một nụ cười trên đó.
- À , không sao đâu, cũng hay khi không phải mang vác một thời gian. - Thomas hiểu nó cần hưởng ứng, tỏ ra hài hước một chút. Nó vẫn chưa thể tin hoàn toàn bọn con gái, nhưng nó không có chọn lựa nào khác.
Harriet bật cười. Âm thanh đó khiến Thomas dễ chịu hơn.
- Ừ. Mà này, người đàn ông từ VSAT đã cung cấp cho bọn tôi những chỉ dẫn rất đặc biệt về cậu. Nhưng Teresa là đứa điên cuồng về chuyện đó nhất. Gần như thể việc giết cậu là chủ ý của nó vậy.
Câu nói này giáng cho Thomas một đòn đau, nhưng rốt cuộc nó đã có cơ hội để biết được một vài thứ, và nó không muốn bỏ lỡ dịp này. Nó hỏi:
- Có phải ông ta mặc com-lê trắng và trông như môt con chuột được biến thành người không?
- Phải? - Harriet nói luôn không ngập ngừng. - Ông ta cũng nói chuyện với nhóm cậu à?
Thomas gật đầu:
- Những… chỉ dẫn đặc biệt mà ông ta đã nói là gì vậy?
- À, ông ta bảo phần lớn hành trình của bọn tôi sẽ là trong các đường hầm. Đó là lí do các cậu không chạm mặt bọn tôi tại hoang mạc. Việc đầu tiên bọn tôi cần thực hiện là cuộc nói chuyện kỳ quặc giữa cậu và Teresa, trong căn nhà ở phía nam thành phố ấy. Cậu còn nhớ không?
Thomas thấy bụng mình quặn lại. Teresa đã ở đó với bọn con gái sao?
- ơ, còn chứ. Tôi còn nhớ.
- Có thể cậu không đoán ra, nhưng tất cả chỉ là màn kịch. Đại loại là một sự chuẩn bị để tạo cho cậu một sự an toàn giả tạo. Teresa còn bảo với chúng tôi bọn họ đã làm thế nào đó... kiểm soát nó đủ lâu để khiến nó hôn cậu. Thật thế à?
Thomas dừng bước, gập người và chống hai tay lên đầu gối. Có gì đó đã hút sạch không khí ra khỏi cơ thể nó. Ra là vậy. Nó chính thức không còn một chút nghi ngờ gì nữa. Teresa đã quay lại chống đối nó. Hoặc có thể con bé chưa bao giờ ở cùng phía với nó.
- Tôi biết chuyện này rất tệ. - Harriet dịu giọng. - Có vẻ như cậu từng cảm thấy rất gần gũi với Teresa.
Thomas lại đứng lên, chậm rãi hít vào một hơi dài.
- Tôi... chỉ là... tôi đã hi vọng chuỵện ngược lại. Tôi đã nghĩ bọn họ đang cố ép buộc Teresa làm tổn thương hai chúng tôi, và Teresa đã cưỡng lại đủ lâu để... để... hôn tôi.
Harriet đặt tay lên cánh tay Thomas.
- Kể từ lúc Teresa nhập bọn với chúng tôi, nó đã mô tả cậu như một con quái vật đã từng làm chuyện gì đó thực sự kinh khủng với nó, chỉ có điều là Teresa chưa bao giờ cho chúng tôi biết đó là chuyện gì. Nhưng phải nói là... cậu chẳng hể giống với những miêu tả của Teresa. Có lẽ đó mới chính là nguyên nhân khiến bọn tôi đổi ý.
Thomas nhắm mắt lại, cố trấn tĩnh con tim mình. Rồi nó gạt mpi suy nghĩ và bước tiếp.
- Được rồi, hãy kể cho tôi nghe những chuyện còn lại. Tôi cần được biết. Mọi chuyện.
Harriet sải bước đểu với Thomas.
- Những chỉ dẫn khác để giết cậu bao gồm việc chúng tôi phải bắt cậu trên sa mạc, giống như chúng tôi đã làm, và đưa cậu tới đây. Thậm chí chúng tôi đã được bảo là phải trùm cậu trong bao tải cho đến khi khuất tầm nhìn Nhóm A Rổi.. ngày kia lẽ ra là ngày trọng đại. Có một chỗ được xây dựng trong lòng núi, ở sườn phía bắc. Một chỗ đặc biệt để... xử cậu.
Thomas muốn dừng lại, nhưng nó vẫn bước tiếp.
- Một chỗ? Nghĩa là sao?
- Tôi không biết nữa. Ông ta chỉ nói chúng tôi sẽ biết khi đến đó. - Con bé ngừng lời, rồi búng tay cái chách, như thể mới nghĩ ra được điéu gì đó. - Tôi dám cá đó là nơi Teresa lúc chiều đã đi tới.
- Tại sao? chúng ta gần sườn bên kia tới mức nào?
- Không biết nữa, thật đấy.
Hai đứa im lặng bước tiếp.
☆
☆ ☆ ☆
☆
Chuyến đi kéo dài hơn Thomas tưởng. Khi phía trước loan báo đã đến đầu ra của Hẻm, thì chúng đã ở giữa cuốc bộ đêm thứ hai. Đang đi ở cuối nhóm, Thomas vội co chân chạy để bắt kịp mọi người. Nó rất muốn xem có gì ở sườn bắc của dãy núi. Dù sao thì số mệnh của nó cũng đang nằm chờ tại đó.
Bọn con gái đang túm tụm tại một vạt đá rộng, tỏa ra từ hẻm núi hẹp trước khi đổ xuống chân núi xa phía dưới tạo thành một triển dốc đứng. Vầng trăng hạ tuần chiếu xuống thung lũng trước mặt chúng, khiến nó có màu tím thầm, quái dị. Và rất bằng phẳng. Với mặt đất trơ trụi trải dài nhiều dặm.
Hoàn toàn trơ trụi.
Không có dấu hiệu của bất cứ thứ gì có thể được coi như nơi ẩn an toàn. Trong khi đáng lẽ chúng chỉ còn cách nơi đó một vài dặm đường.
- Có lẽ chúng ta không thể thấy được nó. - Thomas không rõ ai vừa lên tiếng, nhưng nó biết mọi người đều hiểu tại sao con bé nói thế. Để giúp chúng nuôi hi vọng.
- ừ. - Harriet thêm vào với giọng lạc quan. - Có thể nó chỉ là một lối lên xuống hệ thống đường hầm khác của họ. Chắc chắn nó nằm ngoài kia.
- Cậu nghĩ chúng ta còn phải đi bao nhiêu dặm? - Sonya hỏi.
- Không thể nhiều hơn một chục, căn cứ theo nơi chúng ta đã bắt đầu và lời chỉ dẫn của ông ta về quãng đường phải đi. - Harriet đáp. - Có thể là bảy, tám dặm. Tưởng đâu khi đi tới đây thì tụi mình sẽ thấy một tòa nhà đồ sộ lộng lẫy có hình mặt cười trên đó chứ.
Thomas nãy giờ dõi mắt tìm kiếm trong bóng tối, nhưng cũng không thể thấy gì ngoài một mảng màu đen trải dài tới chân trời, nơi tấm màn nhung điểm các ngôi sao đã được buông xuống. Cũng không thấy dấu hiệu của Teresa.
- Được rồi. - Sonya tuyên bố. - Không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục hướng lên phía bắc. Lẽ ra tụi mình không nên mong chờ một thứ gì đó dễ dàng. Tụi mình có thể xuống đến chân núi khi mặt trời mọc. Ngủ trên đất bằng.
Những đứa khác đồng tình với con bé và sắp sửa bước xuống một lối mòn dẫn xuống từ vạt đá thì Thomas lên tiếng:
- Teresa đâu?
Harriet nhìn ngược lại nó. Khuôn mặt con bé chìm trong ánh trăng tai tái.
- Tới thời điểm này, tôi thực sự không quan tâm. Nếu nó là một đứa đủ lớn để dận dỗi bỏ đi khi không được chiều ý, thì nó cũng đủ lớn để tìm ra chúng ta khi nó đã vượt qua chuyện đó. Đi thôi.
Bọn trẻ bắt đầu leo xuống lối mòn ngoằn ngoèo, gầm giầy nghiến trên đá sỏi. Thomas bất giác quay nhìn lại sau lưng, tìm kiếm dấu vết của Teresa trên sườn núi và lối vào chật hẹp của Hẻm núi. Dù rất hoang mang trước mọi truyện, nó vẫn cảm thấy một sự thôi thúc muốn trong thấy con bé. Nó quét mắt trên các triển dốc âm u, nhưng chỉ thấy những vệt tối và ánh sáng phản chiếu của mặt trăng.
Nó quay gót và bắt đầu bước đi, gần như nhẹ nhõm khi không tìm thấy con bé.
Nhóm trẻ im lặng lần xuống núi trên con đường quanh co. Thomas lại đi khóa đuôi. Nó ngạc nhiên trước sự trống rỗng của đầu óc mình. Thật tê dại. Nó hoàn toàn không biết bạn bè mình ở đâu, cũng như những nguy hiểm nào đang chực chờ phía trước.
Sau khi đi được chừng một tiếng đổng hồ, chân Thomas bắt đầu nhức mỏi vì phải bước xuống dốc liên tục. Nhóm trẻ đi qua một vạt rừng chết khô tạo thành hình rẻ quạt trên sườn núi. Tựa như trước kia một dòng thác đã tưới nước cho quần thể thực vật kỳ lạ nay. Dẫu vậy, giọt nước cuối cùng đã đầu hàng Đất cháy từ lâu.
Là đứa đi cuối cùng, Thomas chỉ vừa đi ngang qua bìa rừng thì một giọng nói cất tiếng gọi tên nó. Nó quay ngoắt lại và trông thất Teresa bước ra từ sau một khóm cây dày màu trắng xóa, với cây thương nắm chắc trong tay. Khuôn mặt con bé khuất trong bóng tối. những đứa khác chắc đã không nghe thấy vì chúng đang tiếp tục bước đi.
- Teresa. – Thomas thì thầm. Nó không biết phải nói gì.
- Tom, chúng ta cần nói chuyện. – Teresa nói, giọng điệu của con bé gần giống như của đứa con gái Thomas từng nghĩ mình biết. – Đừng lo lắng cho bọn họ, hãy đi với tớ. – con bé hất đầu chỉ bụi cây phía sau lưng.
Thomas quay đầu quan sát những đứa con gái nhóm B vẫn đang đi xa dần, rồi lại nhìn Teresa.
- Có lẻ chúng ta nên...
- Đi nào. Màn diễn kết thúc rồi. – Teresa quat gót mà không đợi nghe câu trả lời. Con bé bước vào trong cánh rừng cây khô.
Thomas suy nghĩ rất lung trong hai giây. Đầu óc nó quay cuồng trong sự hoang mang. Bản năng kêu gào nó đừng đi. Nhưng nó vẫn đi theo con bé.