Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

Đám cây cối tuy đã chết nhưng cành của chúng vẫn có thể kéo áo quần Thomas và cào xước da nó. Vạt rừng ánh lên sắc trắng dưới ánh trăng. Những vệt đen và khoảng tối đan xen trên mặt đất tạo cho cả khu vực một cảm giác rờn rợn. Teresa tiếp tục im lặng, di chuyển lững lờ trên sườn núi tựa như một bóng ma.

Cuối cùng Thomas thu hết can đảm lên tiếng:

- Chúng ta đang đi đâu đây? Có thật cậu nghĩ tớ tin tất cả mọi chuyện chỉ là một màn kịch? Tại sao cậu không dừng lại khi tất cả những người khác đều đã đồng ý không giết tớ nữa?

Câu trả lời của Teresa rất lạ. Gần như không quay đầu lại, con bé hỏi:

- Cậu đã gặp Aris, đúng không?

Teresa không dừng lại mà tiếp tục di chuyển.

Thomas khựng lại một giây, hoàn toàn bất ngờ với câu hỏi.

- Aris á? Làm thế nào cậu biết được? Cậu ta thì có liên quan gi ở đây. - Nó bước nhanh hơn để bắt kịp Teresa, vừa tò mò vừa lo ngại chờ câu trả lời của con bé.

Teresa không trả lời ngay. Con bé vạch lối chui qua một đám cành lá rất dày. Một nhánh cây bật ngược lại trúng vào mặt Thomas. Sau khi đi qua, Teresa dừng bước và quay lại nhìn Thomas. Một dải ánh trăng soi sáng khuôn mặt rầu rầu của con bé.

- Tình cờ tớ cũng biết Aris rất rõ. - Teresa nói với giọng căng thắng. - Biết rõ hơn cậu tưởng nhiều. Không chỉ vì cậu ta là một phần cùa cuộc đời tớ trước Mê cung. Tớ và cậu ta có thể trò chuyện qua ý nghĩ, giống như cậu và tớ từng làm. Ngay cả thời gian tớ ở trong Trảng, bọn tớ cũng liên tục liên lạc với nhau. Bọn tớ biết họ sẽ đưa hai đứa về với nhau.

Thomas cứng họng. Những gì con bé nói bất ngờ đến nỗi nó tưởng như chỉ là chuyện đùa. Một chiêu trò khác cùa VSAT.

Teresa chờ đợi, hai tay khoanh lại, như thể thích thú khi chứng kiến Thomas lúng túng lựa lời.

- Cậu nói dối. - Cuối cùng nó nói. – Tất cả những gì cậu nói là dối trá. Tớ không hiểu tại sao, cũng không biết chuyện gì dang diễn ra, nhưng...

- Ổ, thôi nào, Tom. - Teresa nói. - Sao cậu lại có thể ngu ngốc như thế? Sau tất cả những chuyện đã xảy ra với cậu, sao cậu còn có thể bị bất ngờ kia chứ? Mọi thứ giữa chúng ta là một phần của một thử nghiệm nực cười. Và nó đã chấm dứt. Aris và tớ sẽ làm điều chúng tớ được yêu cầu, và cuộc sống vẫn tiếp diễn. Giờ đây VSAT là quan trọng nhát. Thế thôi.

- Cậu đang nói về chuyện gì vậy? - Thomas không thể nào cảm thấy trống rỗng hơn được nữa.

Teresa nhìn qua vai Thomas. Nó nghe thấy tiếng cành cây gãy rắc trên mặt đất, tuy nhiên nó cố giữ sự đường hoàng của mình để không quay lại nhìn xem kẻ nào đã mai phục mình.

- Tom. - Teresa nói. - Aris đang ở ngay sau lưng cậu. Cậu ta có một con dao rất to. Đừng làm chuyện dại dột, nếu không cậu ta sẽ cắt cổ cậu. Cậu sẽ đi với chúng tôi và làm theo những gì chúng tôi bảo một cách chính xác. Hiểu chưa?

Thomas nhìn Teresa trừng trừng, hi vọng sự điên cuồng trong lòng thể hiện rõ trên gương mặt mình. Nó chưa bao giờ cảm thấy giận dữ như vậy trong đời, theo những gì nó còn nhớ được.

- Chào cậu ta đi , Aris. - Teresa nói. Và rồi, điều tệ hại nhất. C on bé mỉm cười.

- Chào Tommy. – Thằng bé lên tiếng từ phía sau lưng Thomas. Đúng là Aris, chỉ có điều không thân thiện như trước - Gặp lại cậu thật vui. - Mũi nhọn của con dao chạm vào lưng Thomas.

Thomas im lặng.

- Tốt. - Teresa nói. - ít ra cậu cũng cư xử như người lớn. Tiếp tục đi theo tôi. chúng ta gần đến nơi rồi.

- Chúng ta đi đâu đây? - Thomas hỏi bằng một giọng rắn rỏi.

- Cậu sẽ sớm biết thôi. - Teresa quay gót và lại bắt đầu đi xuyên qua khu rừng, sử dụng cây thương như gậy chống.

Thomas vội đi theo trước khi Aris có thể thích thú chọc vào người nó. Cây cối mỗi lúc một dày đặc hơn, mặt trăng đã lỉnh đi đâu mẩt. Bóng tối chụp xuống, rút ánh sáng và sự sống ra khỏi Thomas.

Chúng đã đến một cái hang. Những xác cây ken dày tạo thành một bức tường chắn lối vào của nó. Thomas hoàn toàn bất ngờ khi chỉ một phút trước chúng còn vạch lối chui qua các cành cây gai góc, ngay sau đó chúng đã đứng trong một cái hang hẹp và cao ăn vào sườn núi. Một nguồn sáng lờ mờ phát ra từ sâu trong hang. Ô sáng màu xanh lá cây bệnh hoạn khiến Teresa nom giống như một xác sống khi con bé lách qua một bên nhường chỗ cho hai thằng con trai bước vào.

Aris bước sang phía vách hang đối diện với Teresa và dựa lưng vào đó, lưỡi dao của thằng bé vẫn chĩa thẳng vào Thomas. Không còn biết làm gì hơn, Thomas ngó qua lại giữa Teresa và Aris. Hai con người mà bản năng nó đã mách bảo là bạn. Cho đến giờ.

- Chúng ta đến rồi – Teresa nói, mắt nhìn vào Aris.

Aris không rời mắt khỏi Thomas. Thằng bé đáp.

- Phải. Chúng ta đã đến nơi. Em nghiêm túc về việc cậu ta đã thuyết phục được những đưa kia tha chết cho mình chứ? Cậu ta là ai, một nhà tâm lí học siêu phàm chắc?

- Chuyện đó cũng có ích. Thật đấy. Càng khiến cho việc đưa cậu ta tới đây trở lên dễ dàng hơn. – Teresa khinh khỉnh liếc nhìn Thomas, rồi băng qua hang tiến lại chõ Aris. Trước sự chứng kiến của Thomas, con bé kiễng chân hôn lên má Aris và nhoẻn miệng cười. – Em rất mừng là cuối cùng chúng ta đã quay lại với nhau.

Aris mỉm cười. Thằng bé đã trừng mắt cảnh cáo Thomas, rồi mạo hiểm nhìn đi chỗ khác đủ lâu để nghiêng đầu về phía Teresa. Và hôn lên môi con bé.

Thomas đưa mắt nhìn ra chỗ khác rồi nhắm lại. Những câu va xin nó tin tưởng, những lời thì thầm động viên … tất cả chỉ là để đưa nó đến đây. Một cách dễ dàng hơn.

Như thể con bé có thể hoàn thành ý đồ ma quỷ mà VSAT đã bày ra.

- Làm cho nhanh đi. - Cuối cùng nó lên tiếng, không dám mở mắt ra trở lại. Nó không muốn biết hai đứa kia đang làm gì, vì sao chúng lại im lặng. Nhưng nó muốn chúng nghĩ nó đã buông xuôi. - Làm gì thì làm luôn đi.

Khi hai đứa kia vẫn không trả lời, Thomas đành mở mắt. Teresa và Aris đang thì thầm và trao nhau những nụ hôn. Có thứ gì đó như dầu sôi dâng lên trong lòng Thomas.

Thomas lại quay đi, tập trung nhìn vào nguồn sáng lạ lùng nơi cuối hang. Đó là một ô chữ nhật màu xanh lục nhạt được gắn vào vách đá đen thẫm và chập chờn phát ra quầng sáng xanh. Chiều cao của nó cỡ một người đàn ông tầm vóc trung bình, chiều rộng khoảng một mét hai. Những vết bẩn chạy ngang qua bề mặt mờ đục của nó. Đó là một ô cửa sổ cáu bẩn cho thấy một thứ gì đó nom như chất thải phóng xạ bên trong. Phát sáng và nguy hiểm.

Nơi khóe mắt, Thomas nhìn thấy Teresa đã buông Aris ra. Màn hôn hít của hai đứa đã kết thúc. nhìn Teresa, tự hỏi liệu ánh mắt mình có thể hiện đầy đủ nỗi đau mà con bé đã gây ra.

- Tom. - Teresa nói. - Nếu việc này hữu ích thì, tôi xin lỗi vì đã làm cậu tổn thương. Tôi đã làm chuyện phải làm lúc ở trong Mê cung. Việc kết thân với nhau là cơ hội tốt nhất để lấy lại các ký ức chúng ta cần, tìm ra mật mã và đào thoát. Ở vùng Đất cháy này tôi cũng không có nhiều lựa chọn. Tất cả những gì bọn tôi phảilàm là đưa cậu đến đây để vượt qua Thử nghiệm. Hoặc cậu hoặc chúng tôi.

Teresa ngừng lời một chút. Trong mắt con bé có một tia rất lạ.

- Aris là người thân thiết nhất cửa tôi, Tom à. - Con bé nói một cách thản nhiên.

Đó chính là giọt nước làm tràn ly đối với Thomas.

- Tôi... cóc... cần! - Nó hét lên, mặc dù có làm thế cũng chẳng thay đổi được sự thật.

- Là tôi nói thế thôi. Nếu cậu quan tâm đến tôi, thì cậu nên hiểu vì sao tôi sẵn sàng làm mọi chuyện để hoàn thành việc này và giữ an toàn cho Aris. Cậu cũng sẽ làm như thế với tôi chứ?

Thomas không thể tin nổi nó đang cảm thấy xa cách đến mức nào đối với người con gái mà nó từng coi là bạn thân nhất. Ngay cả trong những ký ức của mình, nó luôn thấy hình ảnh của hai đứa.

- Chuyện này là sao? Hai người đang cố tìm mọi cách để làm tổn thương tôi đó hả? Làm ơn im miệng và tiến hành chuyện các người phải làm đi! - Ngực nó phập phồng tức tối, tim nó đập với nhịp độ cuồng loạn.

- Tốt thôi. - Teresa đáp. - Aris, chúng ta hãy mở cửa nào. Đã đến lúc rồi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »