Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 1019 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

Thomas đã nói hết với hai đứa kia. Nhưng còn lâu nó mới chịu khuất phục mà không chiến đấu. Nó quyết định chờ đợi cơ hội tốt nhất.

Aris vẫn chĩa mũi dao vào Thomas trong khi Teresa tiến vể phía ô cửa kính mờ sáng màu xanh lá. Thomas không thể phủ nhận nó đang rất tò mò về cái cửa.

Teresa đã đến một vị trí nơi quầng sáng trùm lên người con bé, khiến cho bóng người của nó rung rinh như đang tan biến. Con bé đi tiếp cho đến khi hoàn toàn rời khỏi vùng sáng và tiến đến vách đá, rồi bắt đầu ấn ngón tay trên thứ gì đó giống như một bảng điều khiển mà Thomas không nhìn thấy.

Bấm xong, con bé quay lại chỗ Thomas.

- Chúng ta sẽ xem liệu nó có thực sự hoạt động hay không. - Aris nói.

- Nó sẽ hoạt động. - Teresa đáp.

Một tiếng bụp vang lên, tiếp sau là tiếng rít sắc lạnh. Thomas nhìn thấy mép phải của tấm kính bắt đầu mở ra. Những luồng hơi màu trắng cuồn cuộn tràn qua khe cửa và gần như tan biến ngay lập tức. Cảnh tượng giống như một cái tủ đông bị bỏ quên phà luồng hơi lạnh vào bầu không khí nóng nực trong hang. Bên trong vẫn tối dù ô kính tiếp tục phát ra ánh sáng xanh quái dị.

Như vậy cái cửa không phải là một cửa sổ, Thomas nghĩ thầm. Chỉ là một cánh cửa màu xanh. Có lẽ chất thải độc hại không phải là định mệnh sắp tới của nó. Hi vọng như vậy.

Cuối cùng cánh cửa đã ngừng lại với một tiếng két lạnh người, đập vào vách đá lởm chởm và để lại một cái lỗ đen kịt. Làn sương khói cũng đã ngừng lại. Thomas cảm thấy như một vực thẳm lo âu vừa mở ra dưới chân mình.

- Em có đèn pin không? - Aris hỏi.

Teresa đặt cây thương xuống đất, gỡ ba lô và lục lọi bên trong. Giây lát sau con bé lôi ra một chiếc đèn pin rồi bật lên.

Aris hất đầu vể phía lỗ đen.

- Em thăm dò xem, trong lúc đó anh sẽ canh chừng cậu ta. Đừng có manh động, Thomas. Tôi tin chắc những gì họ đã dự tính dành cho cậu sẽ dễ dàng hơn nhiểu so với bị đâm dao đến chết.

Thomas không đáp, cương quyết giữ lời thề sẽ im lặng từ bây giờ cho đến khi mọi việc xong xuôi, đồng thời cân nhắc vể con dao và việc tước nó khỏi tay Aris.

Teresa bước đến bên cạnh lỗ đen toang hoác và chiếu đèn pin vào trong đó. Qụét lên trên, xuống dưới, qua phải, qua trái. Ánh đèn xuyên qua một màn sương mỏng, tiết lộ không gian bên trong.

Đó là một căn phòng nhỏ, chỉ sâu vài mét. Các vách tường được làm bằng một thứ kim loại ánh bạc có bé mặt bị phá vỡ bởi những cái gai nhỏ dài khoảng hai xen-ti-mét, đầu mỗi chiếc gai là một cái lỗ. Những cái vòi đó được gắn cách nhau đều đặn khoảng nửa tấc, tạo thành một mạng lưới trên các vách phòng.

Teresa quay về phía Aris và tắt đèn pin.

- Nhìn có vẻ ổn. - Con bé nói.

Aris quay lại nhìn Thomas, lúc này đang tập trung quan sát căn phòng kỳ lạ và sẵn sàng bỏ lỡ cơ hội làm một điều gì đó.

- Chính xác như lời họ nói. - Thằng bé nói.

- Vậy... em nghĩ đã đến lúc? - Teresa hỏi.

Aris gật đầu, rồi chuyển con dao sang tay bên kia, siết chặt hơn.

- Đến lúc rồi. Thomas, hãy ngoan ngoãn vào bên trong đi. Ai biết được, có thể đây chỉ là một phép thử, một khi vào trong, họ sẽ để cậu đi và chúng ta có thể có một cuộc trùng phùng hạnh phúc.

- Im đi, Aris. - Teresa nói. Thực sự đó là điều đầu tiên con bé nói ra mà không khiến Thomas muốn thụi cho con bé một quả. Teresa quay sang phía Thomas, né tránh mắt của nó. - Hãy làm cho xong đi.

Aris vung vẩy con dao ra hiệu cho Thomas bước tới.

- Đi nào. Đừng bắt tôi phải lôi cậu vào.

Thomas nhìn đáp lại, cố gắng giữ một biểu hiện trơ lì trong khi đầu óc của nó đang quay cuồng. Một đợt lo lắng bùng lên trong nó. Bây giờ hoặc không bao giờ. Chiến đấu hay là chết.

Nó hướng mắt về phía ngưỡng cửa đang mở và chầm chậm bước tới. Sau ba bước, khoảng cách đã được thu hẹp một nửa. Teresa cứng người lại, hai cánh tay căng lên đề phòng nó gây rắc rối. Aris tiếp tục chĩa vũ khí vào cổ Thomas.

Một bước. Lại một bước nữa. Lúc này Aris đứng ngay bên trái Thomas, cách nó hai, ba bước. Teresa thì ở phía sau, khuất tầm quan sát của nó. Còn trước mặt Thomas là căn phòng kỳ lạ với các vách tường đầy lỗ.

Nó dừng bước, nhìn sang phía Aris, lên tiếng hỏi:

- Rachel trông như thế nào khi chết?

Đó là một sự đánh cược. Được ăn cả ngã về không.

Ngỡ ngàng và đau đớn, Aris khựng lại trong một khoảnh khắc. Đó chính là điều Thomas cần.

Nó nhảy bổ về phía Aris, vung cánh tay trái đánh bật con dao khỏi tay thằng bé. Lưỡi dao đập vào đá kêu lanh canh. Thomas tung nắm đấm phải như trời giáng vào bụng Aris, khiến thằng bé đổ gục xuống sàn, cố gắng lấy lại hơi thở trong tuyệt vọng.

Tiếng kim loại khẽ chạm vào đá khiến Thomas ngừng cú đá chuẩn bị nhắm vào thằng bé dưới chân. Nó ngước lên, trông thấy Teresa đã nhặt câỵ thương. Hai đứa đấu mắt với nhau trong một khoảnh khắc, rồi con bé tấn công. Thomas giơ tay lên để tự bảo vệ mình, nhưng đã quá trễ. Đuôi của cây thương đã xé gió đập trúng vào bên cạnh đầu của Thomas. Nó hoa mắt, ngã xuống, cố hết sức để giữ mình tỉnh táo. Vừa chạm đất, nó lập tức lồm cồm bò dậy.

Nhưng tai nó đã nghe thấy tiếng thét của Teresa, và chi một giây sau, thanh gỗ lại giáng xuống đỉnh đầu nó. Thomas lại đổ gục một lần nữa. Một chất lỏng nào đó luồn qua chân tóc, chảy thành dòng xuống hai bên thái dương của nó. Cơn đau xé toang đầu nó ra, tựa như một lưỡi rìu vừa bổ vào giữa sọ của nó. Sự đau đớn lan ra khắp cơ thể, khiến nó buồn nôn, nhưng không hiểu sao nó vẫn gượng dậy, trước khi lại ngã ngửa ra khi thấy Teresa giơ cao món vũ khí sau đầu lần nữa.

- Vào trong đó ngay, Thomas. - Con bé vừa nói vừa thở hổn hển. - Vào trong phòng hoặc tôi sẽ đánh cậu lần nữa. Tôi thề tôi sẽ tiếp tục cho đến khi cậu bất tỉnh hoặc chảy máu mà chết.

Aris đã hồi phục và đứng lên. Thằng bé đang ở bên cạnh Teresa.

Thomas co hai chân lại rồi đạp thẳng ra, nhắm vào một bên đầu gối của mỗi đứa. Chúng hét lên và khuỵu xuống, đè lên nhau. Nỗ lực vừa rồi làm cho Thomas đau khủng khiếp. Nó hoa mắt, mọi vật quay cuồng xung quanh nó. Nó gầm lên trong khi cố gắng lật úp người lại và chống tay nâng mình dậy. Nó chỉ vừa nhấc người lên khỏi vài phân thì bị Aris nhảy lên lưng, đè nó xuống trở lại. Hai cánh tay thằng bé lập tức quấn quanh cổ Thomas và siết lại.

- Mày phải vào trong căn phòng đó. - Aris rít vào tai Thomas. - Giúp anh với, Teresa!

Thomas không còn hơi sức để đánh lại hai đứa kia nữa. Hai cú đập vào đầu đã làm nó mất hết sự kiểm soát Tựa như mọi cơ bắp của nó đã liệt hẳn vì bộ não khòng còn đủ năng lượng để ra lệnh cho chúng. Teresa nhanh chóng túm lấy hai tay của Thomas và, trong khi Aris đẩy, con bé bắt đầu lôi nó về phía ngưỡng cửa. Thomas vung chân đá loạn xạ. Những mảnh đá găm vào da thịt nó.

- Đừng làm thế. - Nó thì thào trong tuyệt vọng. Mỗi lời thốt ra lại kích hoạt một làn sóng đau đớn chạy xuyên qua các dây thẩn kinh của nó. - Làm ơn... - Tất cả những gì nó có thể thấy được lúc này là những chớp sáng trên nền đen. Nó đã bị choáng não. Một cú choáng não khủng khiếp.

Nó chỉ lờ mờ nhận thấy cơ thể mình sượt qua ngưỡng cửa. Teresa thả hai tay nó ra để chúng chạm vào bức tường kim loại cuối phòng, rồi bước qua người nó, giúp Aris gập hai chân nó lại. Lúc này thể nó nằm thành một đống, mặt quay sang bên cạnh. Thomas không còn đủ sức để nhìn hai đứa kia được nữa.

- Không. - Thomas nói, nhưng chỉ khẽ như một lời thì thào. Hình ảnh của thằng Ben bệnh hoạn bị Trục xuất khỏi Trảng bỗng hiện về trong đầu nó. Thật không phải lúc để nghĩ tới chuyện đó, nhưng giờ đây Thomas đã hiểu thằng bé đó cảm thấy như thế nào trong những giây phút cuối cùng trước khi cổng thành khép lại, vĩnh viễn nhốt nó ngoài Mê cung.

- Không. - Nó lặp lại, khẽ đến nỗi nó không nghĩ hai đứa kia sẽ nghe thấy. Nó đang đau nhức toàn thân.

- Cậu thật cứng đầu! – Nó nghe thấy Teresa lên tiếng. – Tự làm khó mình! Làm khó tất cả chúng ta!

- Teresa. -Thomas thì thầm. Nó cố nén đau để gọi tên con bé trong đầu, dù đã lâu hai đứa không liên lạc với nhau theo cách đó. Teresa.

Xin lỗi cậu, Tom à. Con bé đáp lại. Nhưng cảm ơn cậu đã hi sinh cho bọn tôi.

Cánh cửa đã dần khép lại từ nãy giờ mà Thomas không nhận ra. Nó đóng sầm lại khi những lời cuối khủng khiếp đó vang vọng trong đầu óc u mê của Thomas.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »