Mặt trong của cánh cửa sáng lên một màu xanh lá cây, biến căn phòng thành một xà lim bệnh hoạn và rùng rợn. Nếu đầu nó không quá đau, chắc nó đã khóc ngon lành như một đứa trẻ. Cơn đau khoan sâu vào trong hộp sọ của nó. Hai mắt nó có cảm giác như đang bị nung trong nham thạch lỏng.
Nhưng ngay cả trong lúc đó, nỗi đau mất Teresa thực sự vẫn gặm nhấm trái tim Thomas. Nó chỉ không thể để cho mình khóc được.
Nó hoàn toàn không có khái niệm thời gian trong khi nằm đó. Dường như kẻ đứng sau tất cả chuyện này muốn cho nó một cơ hội để suy nghĩ lại chuyện đã xảy ra trong khi chờ đợi sự kết thúc. Để nhận ra lời Teresa nói với nó, kêu gọi nó tin tưởng ở con bé mặc cho tất cả mọi chuyện, hóa ra chỉ là một vố lừa độc ác của một kẻ hai mặt.
Một giờ trôi qua. Có lẽ là hai hoặc ba. Cũng có thể chỉ mới nửa giờ. Nó không có chút khái niệm nào.
Và rồi tiếng xì bắt đầu vang lên.
Ánh sáng mờ trên cánh cửa cho thấy những làn khói xì ra từ các lỗ trên bức tường đối diện mình. Nó quay lại, làm đầu mình đau nhói, và nhìn thấy tất cả các lỗ đều đang phun hơi giống như vậỵ.
Tất cả rít lên như một bầy rắn độc địa.
Vậy là đã đến lúc rồi ư? Nó thầm nghĩ. Sau tất cả những gì nó đã trải qua, sau tất cả những bí mật, cuộc chiến đấu và những khoảnh khắc hi vọng phù du, bọn họ đang sắp giết nó với một loại khí độc nào đó chăng? Ngu ngốc, chuyện này quá ngu ngốc. Nó đã chiến đấu với Nhím sầu, Chạch, sống sót sau phát đạn và sự nhiễm trùng. VSAT. Họ là những người đã cứu mạng nó! Và giờ đây, họ sắp dùng hơi ngạt để giết chết nó ư?
Nó ngồi dậy, bật khóc trước sự đau đớn mà điểu đó gây ra. Nó nhìn quanh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể…
Mệt. Rất mệt
Có gì đó bất thường trong ngực nó. Bệnh.
Chất khí.
Mệt mỏi. Đau đớn. Kiệt sức.
Hít khí.
Không còn tự chủ.
Rất... mệt...
Bên trong nó. Không ổn rồi.
Teresa. Tại sao lại kết thúc như thế này?
Mệt...
Đâu đó trong đầu, nó nhận ra đầu mình đang đập thình thịch xuống sàn.
Phản bội.
Rất...
Mệt...