Thomas không biết mình còn sống hay đã chết, nhưng có cảm giác như đang ngủ. Nhận thức được bản thân, nhưng giống như xuyên qua một màn sương. Nó trượt dần vào trong một giấc mơ hồi ức khác.
Nó mười sáu tuổi. Nó đang đứng trước mặt Teresa và một con bé mà nó không nhận ra.
Cùng với Aris.
Aris ư?
Cả ba đứa kia đều đang nhìn nó với vẻ mặt rầu rĩ. Teresa đang khóc.
- Đã đến lúc rồi. - Nó nói.
Aris gật đầu.
- Lắp Chắn, rồi vào Mê cung.
Teresa chỉ đưa tay gạt nước mắt.
Thomas giơ một tay ra, và Aris bắt tay nó. Rồi nó làm điều tương tự với con bé lạ mặt.
Teresa lao đến ôm chầm lấy nó. Con bé nức nở, và Thomas nhận ra mình cũng đang khóc. Nước mắt của nó làm ướt tóc Teresa khi nó ôm con bé thật chặt.
- Cậu phải đi thôi. - Aris nói.
Thomas nhìn thằng bé. Nó chần chờ. Cố gắng tận hưởng giây phút này cùng với Teresa. Giây phút cuối cùng trước khi bị xóa ký ức. Chúng sẽ không như thế này nữa trong một thời gian dài.
Teresa ngước lên nhìn nó.
- Chuyện này sẽ thành công. Tất cả chuyện này sẽ thành công.
- Tớ biết. - Thomas nói. Nó cảm thấy buồn bã đến đau đớn.
Aris mở một cái cửa và gật đầu ra hiệu cho Thomas đi theo mình. Nó đi theo thằng bé, nhưng vẫn ngoái nhìn lại Teresa một lần cuối. Và cố tỏ ra tràn trề hi vọng.
- Hẹn gặp cậu ngày mai. - Nó nói.
Đó là sự thật, một sự thật đau đớn.
Cơn mơ khép lại, và Thomas rơi vào giấc ngủ sâu thẳm nhất trong cuộc đời mình.