Những tiếng thì thầm trong bóng tối.
Đó là thứ Thomas nghe thấy khi bắt đầu hồi tỉnh. Thấp nhưng thô ráp, giống như giấy nhám chà xát vào màng nhĩ của nó. Nó không hiểu gì hết. Không gian quá tối khiến nó mất vài giây để nhận ra mắt mình đang mở.
Thứ gì đó lạnh và cứng ấn vào mặt nó. Mặt đất. Nó đã không nhúc nhích kể từ khi bị chất khí làm bất tỉnh. Đáng ngạc nhiên là đầu nó không còn đau nữa. Hoàn toàn không. Thay vào đó, một cảm giác sảng khoái tươi mới đang tràn qua người nó, gần như khiến nó đê mê. Có lẽ chỉ là nó sung sướng vì còn sống.
Nó chống tay ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh một cách vô ích. Không có một tia sáng nào xuyên qua bóng tối dày đặc. Nó tự hỏi chuyện gì đã xảy ra cho ánh sáng xanh lục của cánh cửa mà Teresa đã đóng lại nhốt nó trong này.
Teresa.
Sự phấn chấn của nó tan biến. Nó nhớ lại điều con bé đã làm với mình. Nhưng rồi... Nó không chết. Trừ phi cuộc sống sau cái chết chỉ là một căn phòng tối đen đáng sợ.
Nó ngồi nghi một vài phút, để cho đầu óc mình tỉnh táo lại và bình tĩnh, trước khi đứng dậy dò dẫm xung quanh. Ba mặt là tường kim loại lạnh lẽo với những vòi phun cách đều. Một mặt nhẵn cho cảm giác như nhựa. Nó vẫn đang ở trong căn phòng nhỏ đó.
Nó đập cửa.
- Này! Có ai ở ngoài đó không?
Các suy nghĩ bắt đầu quay cuồng trong đầu nó. Những giấc mơ ký ức - quá nhiều để phân tích, quá nhiều câu hỏi. Những điều lần đầu tiên quay trở lại với nó cùng với sự Biến đổi khi ở trong Mê cung bắt đầu chậm rãi tập trung lại, thành hình. Nó là một phần trong kế hoạch của VSAT, một phần của tất cả chuyện này. Nó và Teresa là bạn, thậm chí bạn thân. Tất cả bỗng tỏ ra đúng đắn. Làm những chuyện này vì mục đích tốt đẹp hơn.
Chỉ có điều bây giờ Thomas không cảm thấy tốt đẹp đến thế. Tất cả những gì nó cảm thấy là sự tức giận và xấu hổ. Làm sao biện hộ cho chuyện họ đã làm? VSAT, họ đang làm gì vậy? Mặc dù nó không nghĩ về bản thân mình như thế, nhưng nó và những đứa còn lại chỉ là những đứa trẻ. Trẻ con! Nó không thích mình nhiều như trước nữa. Nó không chắc đã có sự thay đổi này khi nào. Nhưng có gì đó đã tan vỡ bên trong nó.
Rồi Teresa nữa. Sao nó lại có thể nghĩ về con bé nhiều đến thế?
Có thứ gì đó kêu kèn kẹt rồi rít lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Thomas.
Cánh cửa từ từ mở ra bên ngoài. Teresa đứng đó, trong ánh sáng hừng đông mờ nhạt, khuôn mặt lấm lem nước mắt. Ngay khi cửa mở đủ rộng, con bé lao vào ôm chầm lấy Thomas, ấp mặt vào cổ nó.
- Tớ xin lỗi cậu, Tom. - Teresa nói, nước mắt của con bé ươn ướt trên da Thomas. - Tớ rất, rất xin lỗi cậu. Họ đã nói họ sẽ giết cậu nếu chúng tớ không làm mọi chuyện như đã được bảo. Cho dù chuyện đó quá kinh khủng. Tớ xin lỗi cậu, Tom ơi!
Thomas không thể trả lời, cũng không thể buộc mình ôm đáp lại. Kẻ phản bội. Tấm biển trên cửa phòng Teresa, cuộc nói chuyện trong giấc mơ của nó. Những mảnh ghép đang dần vào vị trí. Tất cả những gì nó biết là con bé chỉ đang cố lừa gạt nó một lần nữa. Phản bội, có nghĩa là nó không thể tin Teresa nữa, và trái tim mách bảo nó không được tha thứ cho con bé.
Ở một mức độ nào đó, nó nhận ra Teresa đã giữ lời hứa ban đầu với nó, sau tất cả mọi chuyện. Con bé đã miễn cưỡng thực hiện những việc rất kinh khủng đó. Những gì con bé nói với nó lúc nó ở trong bao tải là sự thật. Nhưng nó cũng biết mọi chuyện giữa hai đứa sẽ không bao giờ, không bao giờ như trước được nữa.
Cuối cùng nó đẩy Teresa ra. Sự chân thành trong đôi mắt xanh của con bé không đủ để xua đi mối nghi ngờ trong lòng nó.
- Ờ... có lẽ cậu nên cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra.
- Tớ đã bảo cậu tin ở tớ. - Teresa nói, - Tớ đã nói những chuyện rất tệ hại sẽ xảy ra với cậu. Nhưng tất cả chuyện này chỉ là màn kịch. - Teresa mỉm cười. Nụ cười xinh đến nỗi Thomas đã nghĩ đến chuyện sẽ tha thứ cho những gì con bé đã làm.
- Phải rồi, nhưng cậu có vẻ không mấy khó khăn trong việc đánh ngã tôi và ném tôi vào trong phòng hơi ngạt. - Thomas không thể che giấu được sự phẫn nộ trong tim mình. Nó nhìn sang phía Aris. Thằng bé tỏ ra ngượng ngập như thể đang can dự vào một cuộc nói chuyện riêng tư.
- Tôi xin lỗi. - Aris nói.
- Sao cậu không nói với tôi là chúng ta đều đã biết nhau từ trước? - Thomas hỏi. - Cái... - Nó không biết phải nói gì nữa.
- Tất cả là một màn kịch, Tom à. - Teresa nói. - Cậu phải tin bọn tớ. Chúng tớ đã được hứa ngay từ đầu rằng cậu sẽ không chết. Rằng căn phòng đó có những mục đích riêng của nó, và rồi chuyện sẽ qua thôi. Tớ rất tiếc.
Thomas ngoái nhìn cánh cửa vẫn còn đang mở.
- Tôi nghĩ mình cần một chút thời gian để tiêu hóa chuyện này.
Teresa muốn nó tha thứ cho mọi chuyện ngay lập tức. Bản năng mách bảo nó che giấu cảm giác cay đắng của mình, nhưng chuyện đó thật khó.
- Mà chuyện gì đã xảy ra trong đó vậy? - Teresa hỏi.
Thomas quay lại nhìn con bé:
- Hay là cậu nói trước đi. Tôi nghĩ mình đáng được như thế.
Teresa cố gắng cầm lấy tay Thomas, nhưng nó gạt đi, làm bộ đưa tay lên xoa cổ. Khi nhìn thấy sự tổn thương trên gương mặt Teresa, nó cảm thấy một chút thuyết phục.
- Phải. - Con bé nói. - Cậu có lí. Cậu xứng đáng được nghe một lời giải thích. Tớ nghĩ đã có thể nói với cậu mọi chuyện được rồi. Nhưng bọn tớ cũng không biết rõ vể nguyên nhân của việc này đâu.
Aris hắng giọng xen vào:
- Nhưng mà... ơ... chúng ta nên làm điều đó trong khi đi, hoặc chạy. Chúng ta chỉ còn vài tiếng đồng hồ. Hôm nay là thời hạn rồi.
Mấy chữ đó đã lôi tuột Thomas ra khỏi trạng thái đờ đẫn. Nó nhìn xuống đồng hồ. Chỉ còn năm tiếng rưỡi nữa, nếu Aris nói đúng. Chúng đã tiến đến thời hạn kết thúc hai tuần. Thomas đã quên mất thời gian và không biết mình ở trong căn phòng bao lâu. Tất cả những chuyện này sẽ không còn nghĩa lí gì nữa nếu chúng không đến được nơi trú án an toàn. Hi vọng Minho và những đứa khác đã tìm được nơi đó.
- Tốt thôi. Ta hãy tạm quên chuyện này đã. - Thomas nói, rồi thay đổi chủ đề. - Ngoài kia có gì khác lạ không? Ý tôi là, tôi đã quan sát lúc tối, nhưng...
- Chúng tớ biết rồi. - Teresa ngắt lời nó. - Không có dấu hiệu của nhà cửa. Không hề. Dưới ánh sáng ban ngày trông nó càng tệ hơn. Chỉ là một vùng đất hoang rộng mênh mông bằng phẳng. Không có đến một cái cây hay một quả đồi, chứ đừng nói tới nơi trú ẩn an toàn.
Thomas nhìn Aris, rồi Teresa.
- Vậy chúng ta cần làm gì đây? Ta đi đâu? - Nó nghĩ tới Minho, Newt và các trảng viên khác, rồi Brenda, Jorge nữa. - Hai người có thấy những người kia không?
Aris đáp:
- Toàn bộ nhóm con gái đã xuống núi và đi bộ về hướng bắc như đã định. Giờ chắc đã đi được một vài dặm. Bọn tôi nhìn thấy nhóm con trai ở chân núi, cách đây chừng một, hai dặm vể phía tây. Không thể khẳng định chắc chắn, nhưng có vẻ như không thiếu một ai, và cả nhóm con trai đang đi theo cùng một hướng với nhóm con gái.
Thomas thấy nhẹ nhõm. Các bạn của nó đã thành công. Hi vọng là tất cả mọi người đều còn.
- Chúng ta phải đi thôi. - Teresa nói. - Không nhìn thấy gì ở phía trước, không có nghĩa là không có gì hết. Ai mà biết VSAT đang dự định làm chuyện gì? Chúng ta phải làm như đã được dặn. Đi thôi.
Thomas đã từng trải qua một khoảnh khắc muốn buông xuôi, ngồi xuống và quên tất cả chuyện này, để mặc cho điều gì tới thì tới. Nhưng khoảnh khắc đó biến mất ngay khi vừa xuất hiện.
- Được. Lên đường thôi. Nhưng hai người tốt hơn nên kể cho tôi nghe hết mọi chuyện đấy.
- Tớ sẽ kể. - Teresa đáp. - Hai cậu sẽ chạy sau khi ra khỏi đám cây chết này chứ?
Aris gật đầu, còn Thomas thì đảo mắt.
- Làm ơn, tôi là Tầm đạo sinh mà.
Teresa nhướng mày.
- Được rồi, được rồi, vậy chúng ta chỉ việc xem ai là người dừng lại trước.
Để đáp lại, Thomas bước ra khỏi khoảng đất trống và tiến vào cánh rừng chết đầu tiên. Nó không muốn nấn ná với cơn bão những ký ức và cảm xúc đang cố ghì minh xuống.
Bầu trời không sáng lên nhiều khi mặt trời lên cao dần. Những đám mây kéo đến, nặng nề và xám xịt. Mây dày đến nỗi Thomas không biết đã mấy giờ nếu không xem đổng hồ.
Mây mù. Lần trước chuyện nàỵ đã xảy ra...
Có thể cơn dông này sẽ không quá tệ. Có thể.
Một khi đã ra khỏi khu rừng chết rậm rạp, ba đứa không ngừng lại. Một lối mòn dẫn thẳng xuống thung lũng bên dưới, ngoằn ngoèo như một vết sẹo dích dắc trên bộ mặt của dãy núi. Thomas ước tính chúng sẽ cần vài giờ để xuống đến chân núi. Việc chạy trên một sườn dốc đứng và trơn trượt có vẻ là cách tốt nhất để bẻ gãy một cẳng chân hoặc mắt cá. Nếu chuyện đó xảy ra, chúng sẽ không bao giờ tới đích.
Cả ba nhất trí sẽ đi nhanh nhưng thận trọng, và khi đã xuống đến vùng đất bằng thì bung hết sức lực. Chúng bắt đầu xuống núi. Aris đi đầu, sau đó đến Thomas, rồi Teresa. Những đám mây đen vần vũ trên đầu trong khi gió bắt đầu thổi theo mọi hướng. Đúng như lời Aris, Thomas có thể trông thấy hai nhóm người tách biệt ở trên sa mạc bên dưới: nhóm trảng viên bạn nó cách chân núi không xa, và Nhóm B đang dẫn trước một hoặc hai dặm.
Một lần nữa Thomas cảm thấy nhẹ người. Những bước chân của nó có cảm giác nhanh nhẹn hơn trong khi đi.
Sau khi qua khỏi khúc quanh thứ ba, Teresa nói vọng lên từ phía sau:
- Chắc là tớ sẽ bắt đầu kể từ đoạn chúng ta chia tay.
Thomas chỉ gật đầu. Nó không thể tin nổi mình đã cảm thấy khỏe khoắn như thế nào - bụng nó no một cách kỳ lạ, sự đau đớn do bị đánh đã biến mất, tiết trời mát mẻ và gió làm nó tràn đầy sức sống. Nó khống biết trong thứ khí mà mình hít phải có gì, nhưng có lẽ không phải là chất độc. Tuy nhiên, sự mất niềm tin ở Teresa vẫn đang làm bận lòng Thomas. Nó không hoàn toàn ổn.
- Mọi chuyện bắt đầu khi chúng ta nói chuyện với nhau trong đêm. Cái đêm đầu tiên sau cuộc đào thoát khỏi Mê cung ấy. Tớ đang thiu thiu ngủ thì những người đó ùa vào phòng, tất cả ăn mặc rất tức cười. Đáng sợ thì đúng hơn. Áo liền quần lùng phùng và đeo kính bảo hộ.
- Thật á? - Thomas hỏi qua vai. Có vẻ như họ ăn mặc giống với những người nó đã gặp sau khi bị bắn.
- Họ làm tớ sợ chết khiếp. Tớ đã cố gọi cậu, nhưng tự dưng mọi thứ bị cắt đứt. Việc giao tiếp qua ý nghĩ ấy. Tớ không biết nữa, nhưng nó đã biến mất. Từ lúc đó cho đến bây giờ, nó chỉ xuất hiện chập chờn.
Rồi con bé nói trong đầu. Giờ thì cậu có thể nghe tiếng tớ rất rõ, đúng không?
Đúng. Có thật là cậu và Aris đã trò chuyện với nhau khi chúng ta ở trong Mê cung không?
Ơ ...
Teresa ngừng trao đổi. Khi Thomas ngoái nhìn lại, nó thấy khuôn mặt con bé có vẻ lo lắng.
Có chuyện gì vậy ? Thomas hỏi, mắt lại tập trung vào con đường để không bị sẩy chân ngã lộn cố xuống núi.
Tớ chưa muốn nói tới chuyện đó.
Nói... - Thomas khựng lại khi thấy mình lỡ nói ra thành tiếng. Nói chuyện gì?
Teresa không đáp.
Thomas cố gắng hét to hết sức trong đầu. Nói chuyện gì?
Teresa im lặng vài giây trước khi đáp lại.
Phải, tớ và cậu ấy đã nói chuyện với nhau từ khi tớ đến Trảng. Chủ yếu là trong cơn hôn mê ngu ngốc ấy.