Thomas phải huy động tất cả ý chí để không dừng lại và quay nhìn con bé. Cái gì? Tại sao cậu không cho tôi biết về cậu ta khi ở trong Mê cung? Như thể nó còn cần thêm một lí do khác để căm ghét hai đứa kia.
- Tại sao hai người im lặng vậy? - Bỗng dưng Aris lên tiếng. - Hai cậu đang nói về tôi trong đầu đúng không? - Nghịch lí thay, thằng bé không hể tỏ ra một chút ghê gớm nào. Tựa như mọi thứ xảy ra trong cánh rừng chết chỉ là sản phẩm tưởng tượng của Thomas.
Thomas thở hắt ra.
- Tôi thật không thể tin nổi. Hai người đã... - Nó khựng lại, nhận ra có lẽ mình cũng không bất ngờ đến thế. Nó đã nhìn thấy Aris trong giấc mơ gần nhất. Thằng bé là một phần của chuyện dù có là thế nào đi nữa. Và thái độ của chúng đối với nhau trong giấc mơ đó dường như cho thấy chúng ở cùng phía. Từng ở cùng phía.
- Chết bằm. - Cuối cùng Thomas lên tiếng. - Nói tiếp đi.
- Được. - Teresa nói. - Có rất nhiều thứ phải giải thích, do đó từ giờ cậu im lặng lắng nghe nhé. Được không?
Chân Thomas bắt đầu mỏi do đi xuống dốc với nhịp độ không đổi.
- Được thôi, nhưng... làm thế nào cậu biết đang nói với tôi hay đang nói với cậu ta? chuyện đó diễn ra như thế nào?
- Rất tự nhiên thôi. Hỏi vậy chẳng khác nào tớ hỏi cậu khi nào cậu đi bằng chân phải và khi nào bằng chân trái. Tớ chỉ… biết vậy. Nó được cài đặt trong đầu tớ bằng cách nào đó.
- Chúng ta cũng đã từng làm vậy mà. - Aris nói với Thomas. - Cậu quên rồi à?
- Tất nhiên tôi còn nhớ. - Thomas lẩm bẩm, nó cảm thấy rất bực bội và khó chịu. Giá như nó có thể nhớ lại mọi chuyện, tất cả mọi chuyện. Nó biết các mảnh ghép sẽ vào đúng vị trí và nó chia việc tiếp tục tiến lên phía trước. Nó không thể đoán được tại sao VSAT lại cảm thấy việc giữ cho đầu óc chúng mất sạch ký ức quan trọng đến vậy. Và tại sao lại có những rò rỉ hồi ức dạo gần đây? Do cố tình, hay do tai nạn? Hậu quả còn rơi rớt lại của sự Biến đổi chăng?
Quá nhiều câu hỏi. Quá nhiều câu hỏi tệ hại mà không có câu trả lời.
- Thôi được. - Cuối cùng Thomas lên tiếng. - Tôi sẽ ngậm miệng và không nói chuyện trong đầu. Tiếp tục đi.
- Sau nàỵ chúng ta có thể nói về Aris và tớ. Tớ thậm chí không nhớ bọn tớ nói với nhau vể chuyện gì. Khi tỉnh lại thì tớ đã quên! gần như sạch sẽ. Vụ hôn mê của bọn tớ chắc là một phần của các Biến số, do đó có lẽ chúng tớ có thể giao tiếp với nhau chi để không phát điên. Ý tớ là, chúng ta đã tham gia vào việc dựng lên toàn bộ chuyện này, đúng không nào?
- Toàn bộ chuyện này á? - Thomas hỏi lại. - Tôi không...
Teresa vươn tay vỗ nhẹ vào lưng Thomas.
- Tưởng cậu sẽ im lặng chứ?
- À... ừ. - Thomas làu bàu.
- Dù sao thì, những người ăn mặc quái dị đã vào phòng tớ, và việc giao tiếp qua ý nghĩ với cậu bị cắt đứt. Tớ đã rất hoảng sợ và còn chưa tỉnh hẳn. Một phần trong tớ nghĩ đó chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ. Rồi điều tiếp theo tớ biết là họ bịt cái gì đó có mùi rất kinh tởm vào miệng tớ và tớ ngất đi. Khi tỉnh lại, tớ thấy mình nằm trên giường trong một căn phòng khác, và một nhóm người đang ngồi trên ghế ở phía bên kia của cái vách tường trong suốt lạ lùng đó. Tớ không nhìn thấy nó cho đến khi đụng phải. Nó giống như một loại trường lực hay gì đó.
- Phải. - Thomas nói. - Bọn này cũng gặp một cái tương tự.
- Thế rồi họ bắt đầu nói chuyện với tớ. Họ nói với tớ về kế hoạch mà Aris và tớ đã kể cho cậu nghe. Họ muốn tớ trao đổi về kế hoạch đó với cậu ta. Cậu biết rồi, bằng ý nghĩ, dù lúc ấy Aris đã ở cùng nhóm của cậu. Nhóm của chúng ta. Nhóm A. Họ đưa tớ ra khỏi phòng và gia nhập Nhóm B, sau đó họ nói về nhiệm vụ đi đến nơi trú ấn an toàn cũng như về vụ nhiễm Nhật trùng. Bọn tớ đã rất sợ hãi và hoang mang, nhưng đâu còn lựa chọn nào khác. Bọn tớ đi qua những đường hầm dưới lòng đất cho đến tận dãy núi. Bọn tớ đã hoàn toàn tránh được thành phố đó. Lúc cậu và tớ gặp nhau trong cán nhà hoang, cũng như những chuyện diễn ra khi bọn con gái chúng tớ xuống núi bắt cậu, tất cả đểu đã được dàn dựng.
Thomas nhớ lại những hồi ức sơ sài nó đã có trong các giấc mơ. Có gì đó mách bảo nó rằng một kịch bản tương tự như thế này cần phải được vạch ra trước cả khi nó tới. Trảng. Nó có hàng trám câu hỏi dành cho Teresa, nhưng quyết định sẽ để lại sau.
Ba đứa lại đổi hướng trước khi Teresa tiếp lời:
- Tớ chỉ biết chắc hai điều. Một là, họ đã bảo nếu tớ làm bất kỳ điều gì không đúng với kế hoạch, họ sẽ giết cậu. Họ nói là họ “có những lựa chọn khác”, đại loại thế. Thứ hai, tớ biết nguyên nhân của tất cả chuyện này là để khiến cậu thực sự cảm thấy bị phản bội. Mục đích của những việc bọn tớ đã làm với cậu là để đảm bảo cậu cảm thấy như thế.
Thomas lại nghĩ tới những hồi ức của mình. Nó và Teresa đều đã sử dụng chữ hình mẫu trước khi chia tay nhau. Chữ đó có nghĩa là gì?
- Vậy... - Teresa lấp lửng sau khi ba đứa im lặng bước đi một hồi lâu.
- Vậy... là sao? - Thomas hỏi lại.
- Vậy cậu thấy thế nào?
- Có vậy thôi á? Toàn bộ lời giải thích của cậu đó hả? Liệu tôi có phải cảm thấy sung sướng không đây?
- Tom, tớ không thể liều lĩnh. Tớ đã tin chắc họ sẽ giết cậu trừ phi tớ thành công. Bất luận thế nào, sau khi việc đó xảy ra cậu cũng phải cảm thấy như tớ đã hoàn toàn phản bội cậu. Đó là lí do tớ đã làm rất quyết liệt. Nhưng tại sao chuyện này quan trọng thì tớ hoàn toàn không biết.
Thomas bỗng dưng nhận ra thông tin vừa rồi đã gây ra một sự rối rắm khác.
- Ờ thì… các cậu rất giỏi chuyện đó. Còn chuyện trong tòa nhà trên sa mạc? Khi chúng ta hôn nhau ấy? Và... tại sao Aris cần phải dính vào chuyện này?
Teresa nắm lấy tay Thomas, buộc nó dừng bước và quay lại đối diện nhìn con bé.
- Bọn họ đã tính toán mọi chuyện. Tất cả đều là các Biến số. Tớ không biết tất cả ăn khớp với nhau như thế nào.
Thomas chậm rãi lắc đầu.
- Tôi chẳng hiểu gì về câu chuyện ngớ ngẩn này. Xin lỗi vi cảm thấy hơi lạc lõng.
- Nó có thành công không?
- Hả?
- Vì một nguyên nhân nào đó họ muốn cậu bị phản bội, và bọ đã thành công. Phải không?
Thomas ngừng lại và nhìn vào đôi mắt xanh của Teresa hồi lâu.
- Phải. Đúng vậy.
- Tớ xin lỗi về việc đã làm. Nhưng rốt cuộc cậu còn sống, tớ cũng vậy. Cả Aris nữa.
- Ờ. - Thomas đáp. Nó thực sự cảm thấy không muốn nói chuyện với con bé nữa.
- VSAT đã có thứ họ muốn, và tớ cũng có thứ mình muốn. - Teresa nhìn Aris. Thằng bé vẫn đi tiếp nãy giờ và đang đứng đợi hai đứa ở phía dưới dốc. - Aris. Cậu quay lại nhìn xuống dốc đi.
- Hả? - Thằng bé hỏi lại, mặt đần ra. - Sao vậy?
- Cứ làm đi. – Kể từ sau khi Thomas ra khỏi căn phòng hơi ngạt, trong giọng nói của Teresa không còn sự độc địa nữa. Nhưng điều đó chỉ càng làm nó nghi ngờ thêm. Bây giờ con bé đang tính tới chuyện gì đây?
Aris thở hắt ra và đảo mắt, rồi làm theo lời Teresa, quay lưng lại với hai đứa.
Không ngần ngại, Teresa lập tức vòng tay quay cổ Thomas, kéo nó lại gần mình. Nó không có đủ ý chí để cưỡng lại.
Hai đứa hôn nhau, nhưng trong lòng Thomas không hề thấy xao động. Nó chẳng cảm thấy gì.